Sau đêm phong ấn nữ tượng, Ngọc Sơn và Lâm Yên rời miếu cổ, đi dọc đường núi trở về phía hồ. Trời khi ấy xám bạc, mây dày đặc, gió thổi rát mặt.
Tiếng quạ kêu đơn độc giữa rừng như khúc nhạc tiễn đưa người.
Lâm Yên khẽ hỏi, giọng vẫn còn run:
“Quan lang… thật sự có kẻ sống nào đủ sức phong ấn thần linh sao?”
Ngọc Sơn trầm ngâm đáp:
“Có. Từng có những đạo sĩ thời cổ, luyện bùa bằng m.á.u mình, lấy hồn người làm vật hiến. Nếu kẻ ấy còn tồn tại, nghĩa là hắn đã tìm cách vượt qua cả quy luật sinh tử.”
Cậu dừng bước, nhìn hồ Trăng Đen phía xa. Lần này, mặt hồ không còn đặc đen, mà ánh bạc mờ phản chiếu trăng non như gương mờ phủ tro. Nhưng giữa mặt nước ấy, thấp thoáng bóng một người mặc áo đen, đầu đội mũ trụ, tay cầm trượng gỗ, bước đi nhẹ như gió.
Lâm Yên thấy vậy, mặt tái nhợt:
“Quan lang! Có… người đang đi trên mặt nước!”
Ngọc Sơn nheo mắt, rút kiếm gỗ, giọng trầm:
“Không, không phải người. Là linh thể mang sinh khí — nửa người nửa quỷ.”
Bóng đen dừng lại giữa hồ, ngẩng mặt lên. Ánh trăng soi xuống, lộ ra gương mặt bị che nửa bởi mặt nạ gỗ, trán khắc đúng ký tự m.á.u trên tượng nữ thần.
Giọng nói vọng đến, lạnh như hơi nước sông:
“Ngươi là Hàn Ngọc Sơn… kẻ đã động vào phong ấn của ta.”
“Ngươi là ai?” – Ngọc Sơn cất tiếng, tay giữ chặt chuôi kiếm.
“Ta là kẻ giữ linh hồn nơi này. Là người từng phong ấn nữ thần, và cũng là kẻ bị trói buộc bởi chính nghi thức đó.”
Ngọc Sơn sững người.
“Nếu vậy… vì sao hồ này vẫn hút người sống? Vì sao oán linh chưa tan?”
“Vì các ngươi phá lời trấn cũ. Lời nguyền nay đã thức dậy.
Và giờ, ngươi — kẻ chạm tay vào bùa m.á.u — sẽ thay ta gánh lấy nó.”
Vừa dứt lời, mặt hồ dậy sóng. Từ đáy hồ, hàng chục cánh tay trắng toát trồi lên, kéo lấy bờ. Mặt nước xoáy thành vòng tròn khổng lồ, hút ánh trăng vào tâm.
Ngọc Sơn hét lớn:
“Lùi lại, Lâm Yên!”
Hai người vừa lui, một luồng khí lạnh phả ra từ giữa hồ, biến sương thành hình dạng — một ngôi làng ẩn trong khói, hiện lên mờ ảo ngay giữa mặt nước.
Tiếng mõ, tiếng gọi lúa, tiếng trẻ con cười vang lên đâu đó — nhưng khi nhìn quanh, chỉ thấy mặt nước phẳng lì và sương bạc đặc quánh.
Ngọc Sơn hiểu ra: đó không phải ảo giác, mà là ký ức của làng đã bị xóa khỏi nhân gian — Làng Vô Danh.
Họ tiến gần, chân đặt lên mặt nước mà không chìm, như đang đi trong một thế giới khác. Nhà cửa hiện ra, mái rơm mục, tường nứt, cửa khép hờ. Dưới mỗi hiên nhà là một chiếc đèn giấy tắt lửa, treo lủng lẳng, đung đưa vô hồn.
Lâm Yên run rẩy:
“Quan lang, ta… ta nghe tiếng người, nhưng không thấy ai cả.”
Ngọc Sơn đặt tay lên vai cậu:
“Cẩn trọng. Đây là ảo cảnh linh hồn — mỗi bước đi đều là bước trên ký ức người c.h.ế.t.”
Họ đi qua một con đường nhỏ. Trên tường nhà, hàng chữ đỏ mờ hiện ra:
“Kẻ bước vào làng, hồn không trở ra.”
Cùng lúc, tiếng ru trẻ con vang lên:
“À ơi… con ngủ cho say, mai cha mẹ về… à ơi…”
Giọng ru như vỡ ra trong không trung, rồi im bặt.
Bất chợt, trước mắt họ xuất hiện một bà lão tóc bạc, lưng còng, tay cầm chiếc đèn giấy. Gương mặt bà nhăn nheo, mắt sâu hoắm, môi khẽ động:
“Các ngươi… còn nhớ ta chăng?”
Ngọc Sơn cúi đầu:
“Lão nhân, ngươi là người nơi này?”
Bà ta cười khàn khàn:
“Phải… làng này từng thờ nữ thần, từng no đủ, an vui… cho đến khi một kẻ tới… mang lời phong ấn. Hắn nói sẽ giữ bình an, nhưng đổi lại, m.á.u của dân làng phải tế mỗi năm. Chúng ta… không ai thoát.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyet-trang-nui-tam/chuong-7-lang-vo-danh-trong-khoi-suong.html.]
Giọng bà như tiếng gió, mỗi chữ vang ra là một đợt rét buốt.
“Rồi sao nữa?” – Ngọc Sơn hỏi.
“Rồi có năm, dân làng phản, g.i.ế.c hắn, ném xác xuống hồ. Nhưng hắn không c.h.ế.t. Máu hắn hòa với m.á.u thần, hóa thành lời nguyền… nuốt cả làng.”
Ngọc Sơn siết chặt chuôi kiếm.
“Vậy… người áo đen ta gặp chính là hắn?”
Bà lão không đáp, chỉ cười — hàm răng rụng hết, chỉ còn hốc miệng đen ngòm. Ánh đèn trên tay bà vụt tắt.
Ngay giây đó, bà hóa thành khói đen, gào lên:
“Hắn… chưa bao giờ rời khỏi đây…”
Cả ngôi làng biến dạng, sương trắng hóa thành khói máu. Những ngôi nhà đổ sập, mặt đất nứt ra, và giữa khe nứt — một ngọn tháp đá đen từ từ trồi lên.
Tháp cao ba tầng, khắc đầy ký tự cổ, tường loang lổ như thấm máu. Trên đỉnh treo chuông đồng khổng lồ, mỗi khi gió thổi, tiếng vang như tiếng kêu cứu.
Ngọc Sơn nhìn tháp, ánh mắt lạnh:
“Đây là nơi hắn bị giam… cũng là nơi ta phải đến.”
Họ bước vào tầng đầu tiên. Không khí lạnh đến mức hơi thở hóa băng. Bên tường treo hàng chục mặt nạ gỗ, mỗi mặt đều biểu cảm khác nhau — giận dữ, đau đớn, hoảng sợ.
Lâm Yên khẽ run:
“Quan lang… những mặt nạ này… đang nhìn ta.”
Ngọc Sơn đưa mắt quan sát. Đúng vậy — những hốc mắt rỗng ấy chuyển động theo họ. Từ phía sau, vang lên giọng nói trầm thấp:
“Những khuôn mặt ấy là dân làng. Họ bị hóa thành bùa giam hồn, để trấn cửa tháp.”
Hai người quay lại — người áo đen đứng đó, sát cửa.
“Ngươi… là kẻ đã tạo ra lời nguyền?”
Hắn khẽ cười, ánh mắt đỏ rực sau lớp mặt nạ:
“Ta chỉ muốn giữ yên bình. Chính bọn họ phản lại. Máu của ta hòa vào đất, ta trở thành phần của hồ. Còn ngươi… chính là kẻ sẽ tiếp bước ta.”
“Ngươi nói sao?” – Ngọc Sơn cau mày.
“Ngươi mang huyết ấn của ta rồi. Đêm ngươi phá phong ấn, m.á.u ngươi dính vào chú bùa. Linh khí của ta nay chảy trong huyết quản ngươi.”
Ngọc Sơn cảm thấy cổ tay nóng rát, nhìn xuống — đúng thật, ký tự đỏ nhạt đang hiện trên da, y hệt dấu ấn trên trán tượng thần.
Người áo đen tiến gần:
“Ngươi có hai con đường — hoặc chống lại ta và c.h.ế.t cùng lời nguyền, hoặc thay ta giữ nó, tiếp tục giam quỷ để thế gian bình an.”
Ngọc Sơn thở gấp, nhưng mắt vẫn kiên định:
“Nếu bình an phải trả bằng m.á.u người vô tội… thì đó không phải bình an.”
“Ngươi sẽ hối hận.”
Ngay khi hắn nói, bóng đen tan thành khói, nhập thẳng vào ngọn tháp. Cả tháp rung chuyển, nền đá nứt ra, ánh đỏ bốc lên rực rỡ. Lâm Yên hét lớn, kéo Ngọc Sơn ra ngoài, nhưng từ cổ tay cậu phát sáng — m.á.u dính từ lần trước đang cháy âm ỉ.
Ngọc Sơn c.ắ.n răng, rút bùa cuối cùng, ép lên vết máu. Ánh sáng lóe lên, chặn được khói đen. Nhưng từ xa, giọng người áo đen vẫn vang vọng:
“Ngươi không thể thoát khỏi ta… m.á.u đã chọn, linh hồn đã định.”
Khi họ thoát ra khỏi tháp, ngôi làng trong sương cũng dần tan biến. Mặt hồ trở lại vẻ yên tĩnh, chỉ còn làn gió nhẹ thổi qua.
Ngọc Sơn nhìn tay mình, nơi dấu ấn vẫn đỏ như than hồng.
“Quan lang…” – Lâm Yên khẽ gọi.
“Ta e rằng… hắn nói thật. Ngươi đang dần bị ràng buộc.”
Ngọc Sơn không trả lời.
Cậu chỉ nhìn lên trời — trăng đã lên cao, sáng rực, nhưng ánh sáng ấy phản chiếu trong mắt cậu không còn trong trẻo, mà đã có sắc đỏ thoáng qua.
Cậu khẽ lẩm bẩm:
“Nếu lời nguyền còn đó… ta sẽ là kẻ giam giữ nó lần cuối.”
Gió đêm thổi qua, cuốn sương mù tan dần.
Giữa mặt hồ, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, lại hiện bóng người áo đen — đứng bất động, nhìn theo.
--------------------------------------------------