Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khuynh Tẫn Thiên Hạ

Chương 153

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn chỉ hy vọng, đó là mỗi khi y mỏi mệt, chán chường hay cô đơn, thì mình có thể chìa ra một bờ vai để y nương tựa vào, dịu dàng vỗ về ủi an, mang lại cho y niềm hy vọng; mỗi khi y thất bại, đau khổ hay thương tâm, thì mình cũng không phải chỉ có thể giương mắt nhìn y đem thân vùi vào đáy mồ u tối, lặng câm tuyệt vọng, mà là có thể, dùng tất cả ấm áp cùng sức lực của mình, sưởi ấm cho y.

“Ta nói, Bệ hạ, người cứ chờ đợi mãi như thế này, Bách Thảo trang của ta đã sắp biến thành hành cung cho người xử lý chính sự mất rồi.” – Dư Nhật ở gần Hoàn Vũ đế lâu ngày, phát hiện thì ra Hoàn Vũ đế là một nhân vật cực kỳ thú vị.

Hoàn Vũ đế đem đống tấu chương cao nghễu nghện mà Hoàng Phủ Cổn Vũ mang đến gạt qua một bên: “Ngày xưa còn là Anh Vũ hầu, chưa hiểu nỗi khổ của đế vương, bây giờ hối hận không kịp, mà có muốn hối hận cũng muộn rồi. Nhớ quá những năm xưa, thật là tiêu diêu khoái hoạt biết bao nhiêu, ôiiiiii…”

“Những lời này mà để cho công tử nghe được, e rằng Bệ hạ lành ít dữ nhiều.”

“Khuynh Vũ bây giờ còn đang yên giấc trong phòng.” – Hoàn Vũ đế không mấy chú ý, mở ra một bản tấu chương, bắt đầu phê duyệt, “Phương Quân Càn đã phải chịu biết bao thê thảm rồi, cũng không cho phép ta oán oán thán thán vài câu nữa sao?”

“Bệ hạ chẳng lẽ không thích làm Hoàng đế ư? Hay là Bệ hạ cho rằng mình không đủ khả năng làm một vị Hoàng đế tốt?”

“Hoàng đế?” – Hoàn Vũ đế bật cười, “Cả thiên hạ, vốn chỉ cần là người có năng lực đều có thể! Nói một câu đại nghịch bất đạo thế này, Trẫm đến tận bây giờ vẫn không hề tin vào cái gì gọi là thiên mệnh chú định. Nếu như sau này Phương Quân Càn trăm tuổi cưỡi hạc quy thiên, Vệ Y kế vị, thì chỉ có một nguyên nhân duy nhất khiến nó có đủ tư cách kế vị mà thôi, đó là nó phải có năng lực xử lý, nắm giữ vận mệnh cả quốc gia, hoàn toàn không phải vì nó là đệ đệ của Phương Quân Càn mà được quyền đương nhiên kế vị.”

Dư Nhật nghe xong mồm há hốc mắt trợn trừng: Những lời này xưa nay chưa từng có ai nhận thức, càng không có ai đinh ninh như vậy!

“Nếu Trẫm nhận thấy Phương Vệ Y không đủ khả năng đảm đương trách nhiệm cùng vinh quang mà Vương vị mang đến, thì dù cho đó là đệ đệ của mình, Phương Quân Càn cũng sẽ tước bỏ tư cách của nó, trao cho người có năng lực hơn gánh vác!”

“Phương Quân Càn, tuyệt đối không thể mang giang sơn mà Khuynh Vũ cả đời hy sinh bảo vệ trao vào tay kẻ vô đức vô năng!”

Dư Nhật cười khổ: “Dư Nhật thật không biết, ngoại trừ công tử, trong lòng Bệ hạ còn điều gì khác nữa không?”

Đại bút trong tay Phương Quân Càn vung lên, tấu chương nhanh chóng được gạt sang một bên: “Tất nhiên là có, Vệ Y nếu có thể đảm đương Vương vị thì không còn gì tốt bằng. (tất nhiên là, nói gì thì nói, nước ngọt không cho chảy ruộng ngoài rồi!) Trước khi thoái vị, Trẫm nhất định sẽ dốc cạn khả năng của mình dạy dỗ, bồi dưỡng tốt nhất cho Vệ Y.” (Mặc mẫu: Văn Thành đế thật đáng thương)

“Công tử, hôm nay là ngày châm cứu cuối cùng. Nội trong ba canh giờ, Dư Nhật sẽ hoàn tất việc kết nối và đả thông toàn bộ kinh mạch hai chân của công tử. Sau đó có thể đứng lên hay không, chỉ còn trông chờ vào chính bản thân công tử mà thôi. Nhưng mà công tử phải nhớ, dục tốc bất đạt, điều tối kỵ là tham cái lợi trước mắt mà hại về sau. Giống như hài nhi chập chững tập đi, công tử muốn đứng lên đi lại tuyệt đối không thể ngày một ngày hai mà có thể thành công được.”

Nghe những lời khuyên nhủ chí tình của Dư Nhật, Vô Song công tử ôn nhã mỉm cười: “Dư thần y dạy rất phải, Tiếu mỗ đã nhớ kỹ rồi.”

Tay lại bị nắm chặt! Phương Quân Càn nhẹ nhàng viết xuống hai chữ – [Đừng sợ].

Tiếu Khuynh Vũ trả lời hắn – [Yên tâm].

Nửa tháng trời chịu đau đớn thống khổ hành hạ, mười lăm ngày đêm sống không bằng chết, tất cả hy vọng mong chờ, thành công hay thất bại đều do bước cuối cùng này quyết định!

Phương Quân Càn gắt gao siết chặt bàn tay của Tiếu Khuynh Vũ, kẻ xưa nay chưa từng tin vào thần phật như hắn lúc này trong lòng lại tha thiết cầu xin: Ông trời ơi, làm ơn đừng đối xử tàn nhẫn với y thêm nữa, van xin ông, hãy làm cho y được đứng lên đi!

Ngày mồng ba tháng hai Vũ lịch nguyên niên.

Đại Khuynh quốc, biên giới hướng Tây Nam.

Luân Thuần quận.

Thiên không vẫn cao vời vợi, sâu thăm thẳm mà lơ đãng nhẹ nhàng, tuy có mặt trời chiếu rọi, nhưng chung quy hơi ấm vẫn chưa đủ để đánh tan hoàn toàn cái lạnh của mùa đông. Mặc dù mới sáng tinh mơ, song trên con đường lớn còn váng vất hơi sương đã có người qua kẻ lại, nói cười huyên náo, tiếng hô hoán, tiếng rao hàng âm vang không dứt.

Con đường này chính là thương lộ chủ yếu giao dịch buôn bán qua lại giữa Liêu Minh và Luân Thuần quận, nguyên nhân vì từ lâu Liêu Minh đã thực hiện chính sách trung lập, giữ quan hệ bang giao, thiết lập hòa bình lâu dài giữa hai nước, khiến cho nơi vốn hoang vu thưa thớt rất nhanh phát triển thành một trung tâm náo nhiệt.

Người đi hối hả, người về khẩn trương, phố chợ ồn ã huyên náo, xe lọc xọc, ngựa hí vang cùng hòa điệu với nhau trong khúc nhạc cuộc sống triền miên không dứt. Một luồng sinh khí sung mãn cùng sức sống mãnh liệt không ngừng vươn vai lớn mạnh ở nơi này.

Luân Thuần quận là một địa phương rất đặc thù của đế quốc Đại Khuynh, là một phần lãnh thổ Đại Khuynh, mặc dù bị cựu thần Đại Khánh chiếm giữ. Một số hoàng tôn quý tộc tiền triều không thừa nhận địa vị chính thống của Hoàn Vũ đế (tất nhiên, họ không chịu thừa nhận Hoàn Vũ đế của chúng ta cũng không lấy gì làm lạ, chẳng qua còn lưu tình không thèm ra tay bắt gọn cả ổ, mới để cho họ yên ổn trong cái hốc nhỏ phía Tây Nam tự tung tự tác, coi trời bằng vung như thế). Đám cựu quan này vẫn kiên trì cố chấp chỉ thừa nhận con cháu hoàng thất Đại Khánh mới có tư cách kế thừa Hoàng vị, còn chuyện cuối cùng chọn ai lại chia thành hai phe, một bên ủng hộ Phương Giản Huệ, bên kia ủng hộ công tử Vô Song cãi nhau om sòm. Luân Thuần quận tiếng là thuộc lãnh thổ Đại Khuynh, nhưng thực ra lại là một vùng đất vô pháp vô thiên chẳng ai quản được.

Nhưng mà, đến hôm nay thôi, nền hòa bình giả tạo ở đây sẽ kết thúc.

Một quan binh Liêu Minh người vận khinh giáp, thản nhiên cưỡi ngựa đủng đỉnh trên đường, thoạt tiên không hề khiến cho bất cứ thương nhân Luân Thuần nào chú ý. Một vài tiểu hài tử thậm chí còn quay tới quay lui chỉ chỉ trỏ trỏ, không ngớt hâm mộ trầm trồ bộ giáp sáng lóa mà quan binh ấy vận trên người.

Người kỵ sĩ trẻ tuổi Liêu Minh ngồi trên lưng một con ngựa cao lớn, khóe môi bất chợt hất lên thành một cái nhếch mép mỉa mai, đôi mắt lạnh như băng nhìn xuống dân chúng Đại Khánh đang tất bật với cuộc sống thường nhật, khinh khỉnh hệt như đang nhìn một bầy kiến cỏ.

Hắn điềm nhiên cưỡi ngựa, ung dung gõ móng ngựa lộp cộp từng bước trên quan lộ tiến về phía trước.

Ngay lúc đó, một thương dân Đại Khuynh có lòng tốt nhắc nhở hắn: “Quan gia, không thể đi tiếp lên nữa đâu. Đi tiếp là vượt biên đó.”

Khóe mép tên kỵ sĩ càng cong lên một cách tàn khốc, vẻ mặt đầy mỉa mai khinh miệt: “Vượt biên?” Đang lúc chúng nhân còn đang trợn mắt kinh ngạc, hắn ta thúc mạnh vào bụng ngựa, giật mạnh dây cương, con chiến mã hí vang nhức óc, dậm vó nhổm lên xé gió phóng vút qua bên kia biên giới!

Mọi chuyện chỉ diễn ra trong nháy mắt.

Nhìn theo bóng lưng cậy thế làm xằng không coi ai ra gì của tên kỵ sĩ, dân chúng Đại Khuynh quả thực không thể tin được những gì vừa xảy ra trước mắt.

Chuyện xảy ra sau đó lại càng khiến cho người ta hoàn toàn sụp đổ! Trong tiếng ầm vang khủng khiếp, cũng theo hướng xuất hiện của tên kỵ sĩ nọ, lúc này trong mắt người ta hiện ra trùng trùng điệp điệp quân đội Liêu Minh. Sắc cờ đen thêu hoa vạn thọ ngạo nghễ từ trong đất Liêu một đường tiến thẳng đến Đại Khuynh Luân Thuần. Phía dưới lá cờ hiệu, hàng nghìn hàng vạn binh sĩ Liêu Minh người đeo huy hiệu hình hoa vạn thọ hết đoàn này đến đoàn khác xuất hiện, hung hãn như sóng thần càn quét dọc chiều dài biên giới Đại Khuynh Liêu Minh. Lại còn tiếng hô dậy trời chuyển đất nhức óc đinh tai từ vô vàn cái miệng đồng thanh gào thét: “Đại Liêu vạn tuế! Vạn tuế! Vạn tuế!”

Quân sĩ Liêu Minh hò hét ầm ầm, rầm rập bước chân tiến lên, thế công mạnh mẽ vô tiền khoáng hậu. Móng ngựa dẫm nát bình nguyên, áo choàng kỵ binh phần phật trong gió ngàn ***g lộng, trông như đôi cánh chim ưng khổng lồ giương rộng đe dọa, dữ tợn giơ móng, hung hãn làm tê liệt tất cả những thứ trước mắt mình!

Con dân Đại Khuynh thất hồn lạc phách nhìn quân đội Liêu Minh tiến đến Luân Thuần quận, chiếm đoạt quê hương sinh thành dưỡng dục mình.

Luân Thuần quận rất nhanh chóng bị đại quân đông nghìn nghịt của Liêu Minh nuốt chửng, lá cờ đen ngòm thêu hoa vạn thọ ngang ngược ngạo mạn cắm lên đầu thành.

Liêu Minh đã từ lâu âm thầm nuôi quân, cuối cùng cũng chịu vứt xuống chiếc mặt nạ trung lập ngụy trang, hung hiểm nhe ra đầy răng nanh sắc nhọn!

Loạn rồi!

Buổi sáng ngày mồng ba tháng hai Vũ lịch nguyên niên, theo hướng Tây nam Luân Thuần quận, Liêu Minh quốc phát động cuộc xâm lược đại quy mô nhằm vào Đại Khuynh. Quân Liêu nhanh chóng chiếm cứ Luân Thuần quận, hoàn toàn không vấp phải bất cứ sự kháng cự nào. Đại Khánh cựu thần tại đây hoặc xuôi tay chịu trói, hoặc bán nước cầu vinh. Cựu triều thái tử Phương Giản Huệ bỏ trốn, không rõ đi đâu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khuynh Tẫn Thiên Hạ
Chương 153

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 153
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...