Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khuynh Tẫn Thiên Hạ

Chương 24

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mới sáng tinh sương, Tiếu Khuynh Vũ đã vào cung diện thánh.

Trong lúc chờ đợi Gia Duệ Đế cho mời, một vị khách không mong mà gặp chậm rãi từ tốn đến trước mặt Tiếu Khuynh Vũ.

Phương Giản Huệ tỏ ra là kẻ rất biết chu toàn lễ nghi thông thường: “Tiếu Thừa tướng, đã lâu không gặp.”

Tiếu Khuynh Vũ ngồi trên luân y, người hơi cúi xuống hành lễ: “Thái tử điện hạ vẫn an khang.”

“Chẳng hay mới sáng sớm Tiếu Thừa tướng đã vào cung diện thánh có việc chi gấp gáp?”

“Tiếu mỗ tất nhiên vì an nguy của Đại Khánh mà đến.” – Ngữ khí Tiếu Khuynh Vũ trầm tĩnh ôn hòa, không kiêu ngạo cũng không xiểm nịnh. Bộ triều phục thêu hoa văn Ly vẫn hoa quý như ngọc trải dài theo thân mình, phủ lên dáng vẻ đạm mạc, cao gầy của y, toát ra cốt cách quân tử của hoa mai, tinh khiết của băng tuyết, nhẹ nhàng như mây bay, nhàn nhã như gió thổi.

Phương Giản Huệ cười nhạt, trong nụ cười có ý mỉa mai: “Tiếu Thừa tướng nên nói là vì Phương tiểu hầu gia ở Bát Phương Thành mới phải chứ!”

“Thái tử nói vậy là có ý gì? Tiểu hầu gia tuổi còn trẻ đã dám thay cha lãnh binh ra trận, không quản xông pha đẫm máu nơi sa trường bảo vệ quốc gia, rất xứng đáng là cánh tay phải hữu dụng của Đại Khánh. Hay là… Chẳng lẽ Thái tử điện hạ không quan tâm tới an nguy của hiền thần sao?” – Đôi mắt Tiếu Khuynh Vũ lộ tiếu ý, ngữ khí vẫn ung dung thong thả nhưng mỗi chữ thốt ra đều khiến cho người ta không cãi được nửa lời.

Phương Giản Huệ cứng họng!

Thái tử vốn chẳng ưa gì Tiếu Khuynh Vũ – Mặc dù Phụ hoàng vẫn thường xuyên nhắc nhở bên tai là nên cố gắng thân cận, tạo quan hệ tốt đẹp với vị thiếu niên thanh nhã tôn quý này, và mặc dù các quốc gia lân bang vẫn bảo nhau: ‘Có được Vô Song công tử là có được cả thiên hạ’…

Nhưng Phương Giản Huệ vẫn chẳng thể ưa được, ngay từ lần gặp đầu tiên. Cảm giác ấy cũng giống như xưa kia, lần đầu tiên nhìn thấy Phương Quân Càn đã cảm thấy chướng tai gai mắt.

Huống chi, mặc dù không bao giờ thừa nhận, nhưng tận đáy lòng Thái tử đã tồn tại một cảm giác bất an sợ hãi đối với người thiếu niên ngay cả việc đi lại cũng không tự làm được ấy.

Cảm giác này nói ra thì vô cùng xấu hổ, nó làm cho Phương Giản Huệ u uất sầu não, đỏ mặt tía tai, một cảm giác mà trí óc ngu muội của gã không thể lý giải được.

Y có điểm gì để mà sợ chứ?

Một kẻ ngay cả đứng cũng không được.

Một việc đơn giản là đi lại y cũng không tự làm được.

Vậy mà, một kẻ như vậy lại có thể khiến cho Phương Giản Huệ cảm thấy…

Bồn chồn bất an!

Ngoài ra, có một lý do khiến gã ghét cay ghét đắng Tiếu Khuynh Vũ mà không tiện thú nhận:

Tiếu Khuynh Vũ là một nam nhân mỹ lệ phi thường. (rõ ràng là đố kỵ!)

Ở y, luôn toát ra thần thái trầm tĩnh đạm định, ôn nhuận như ngọc, thanh kỳ tuấn tú, khi sóng mắt kia nhẹ nhàng chuyển lưu, ngay cả nữ nhân cũng xấu hổ không dám nhìn thẳng, cùng với đôi chân mày thanh tú tựa viễn sơn nhưng cao ngạo bất phàm như nói rõ ràng minh bạch cho cả thế gian – Đó là một nam tử tuyệt thế!

Cái gì quá đẹp, quá hoàn mỹ cũng khiến người ta không dám đến gần.

Cũng không thể lý giải được.

Nhưng cũng mong manh dễ vỡ.

Cho nên, càng không thể lý giải, gã càng muốn tiếp cận nó, tiếp cận để phá hủy nó, để nghiền nát nó.

Sở dĩ gã đến, vốn là để khiêu khích.

“Tiếu Thừa tướng, ngài đừng quên thân phận của mình!” – Phương Giản Huệ không nén nổi giận dữ, “Ngài phải hiểu mình vì ai mà cống hiến chứ!”

“Vô Song đương nhiên vì Đại Khánh mà dốc lòng dốc sức!”

“Ta là Thái tử, tương lai sẽ là chủ nhân của Đại Khánh!”

“Nếu cả Điện hạ cũng nói đó là ‘tương lai’, vậy thì nói cách khác, ở hiện tại này, ngài vẫn chưa phải là Hoàng thượng mà!” Còn một câu mà y kềm lại, không nói ra – Mà cho dù ngươi trở thành chủ nhân của Đại Khánh thì sao chứ!

Không khí căng thẳng nghiêm trọng, giống như sắp xảy ra hỗn chiến đến nơi.

Không, nói cho đúng chỉ một mình Thái tử điện hạ có vẻ khiêu chiến, giương cung bạt kiếm.

Còn vẻ mặt Vô Song công tử vẫn ôn hòa tĩnh lặng, khí định thần nhàn, chú mục ngắm nghía vòng kim tuyến sắc bén đang cuộn nơi bàn tay phải của mình.

“Tiếu Thừa tướng, Hoàng thượng cho mời ngài.” – Một vị công công tiến vào bẩm báo.

Tiếu Khuynh Vũ trước sau vẫn không buồn liếc mắt xem vẻ mặt của Phương Giản Huệ, tay điều khiển luân y di chuyển: “Làm phiền công công dẫn đường.”

“Ngươi muốn đến Bát Phương Thành?”

“Đúng vậy!”

“Vì sao?”

“Vì thành không thể bị phá vỡ.”

Gia Duệ Đế gác bút, ngẩng đầu lên. Trong ngữ khí uy nghiêm của kẻ quân lâm thiên hạ tiềm tàng một sự áp chế, triệt tiêu mọi phản kháng của kẻ đối diện: “Tiếu Khuynh Vũ, ngươi đừng bao giờ quên lập trường của mình.”

“Giản Huệ không biết, nhưng trong lòng ngươi cùng trẫm đều biết rất rõ ràng rành mạch.”

“Dù ngươi có hận thế nào, có không cam tâm như thế nào, cũng không có cách nào thay đổi sự thật này đâu.”

“Trong cơ thể ngươi đang chảy, chính là…”

“Đủ rồi!” – Tiếu Khuynh Vũ tức giận gào lớn.

Ngón tay miết mạnh vào bánh xe của luân y.

Dùng lực dứt khoát, xoay mạnh, đưa lưng về phía Gia Duệ Đế: “Ngày mai ta sẽ đi Bát Phương Thành!”

Thanh âm già nua mà hằn học của vị hoàng đế lạnh lẽo truyền tới: “Trẫm sẽ không khiển một binh một tốt nào trợ giúp Bát Phương Thành đâu!”

Tiếu Khuynh Vũ cười nhạt: “Tiếu mỗ vốn chưa bao giờ trông cậy vào việc đó cả!”

Nói xong cũng không quay đầu lại cáo từ, điều khiển luân y thẳng ra khỏi đại điện.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khuynh Tẫn Thiên Hạ
Chương 24

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...