Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khuynh Tẫn Thiên Hạ

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chủ khách chan hòa đối ẩm, không câu nệ thứ bậc, Cổ Mục Kỳ uống rượu say đến túy lúy, quay sang các đồng đội đồng chí đã từng vào sinh ra tử mà thổ lộ rất thật lòng: “Các huynh đệ, đừng trách lão Cổ ta không nói trước điều này cho các ngươi biết: Phương tiểu hầu gia tuy niên kỷ còn trẻ lại hay đùa bỡn tán dóc, đối với chuyện gì cũng tỏ ra không thèm quan tâm, cứ bình chân như vại, bộ dáng lúc nào cũng có vẻ lười biếng, đại khái qua loa, nhưng nếu các ngươi thấy vậy mà tỏ ra khinh thường hắn thì hãy coi chừng, không hay cho các ngươi đâu! Nếu ở trước mặt hắn các ngươi dương dương tự đắc, ra vẻ ta đây thì hãy xem, Ngụy thái giám kia là tấm gương tày liếp của các ngươi đó. Một người không thể xem thường như vậy, vậy mà chúng ta lúc trước dám ngang nhiên vũ nhục, đem hắn ra làm trò tiêu khiển chế nhạo, chỉ cần nhớ tới việc đó, lão Cổ ta cứ không rét mà run lẩy bẩy!”

Mỗi lần hồi tưởng lại lúc Phương Quân Càn nổi cơn thịnh nộ, Cổ Mục Kỳ vẫn còn rùng mình ớn lạnh, ông khẽ chép miệng: “Con người thâm trầm sâu sắc mà chẳng cần tỏ lộ, tài nghệ cao cường xuất chúng mà không thèm khoe mẽ, nhưng đôi mày kiếm chỉ cần nhướng lên cũng tỏ ra khí chất hơn người, đúng là chân nhân bất lộ tướng. Ta thấy, Phương tiểu hầu gia của chúng ta tương lai nhất định sẽ trở thành rồng phượng tung hoành giữa trời xanh!”

Trong lúc đó, ở Đại Tướng Quốc tự.

Một lão hòa thượng, một thiếu niên đang ngồi đối diện nhau ở hậu viện, ung dung chơi cờ.

Liễu Trần đại sư chắp hai bàn tay lại, khẽ cúi đầu: “Kỳ nghệ của Tiếu công tử quả thật xuất thần nhập hóa, cao siêu tuyệt trần, lão nạp cam bái hạ phong. (1)”

“Đa tạ đại sư đã nhường bước!” – Khuôn mặt Tiếu Khuynh Vũ thản nhiên đến xót lòng, không vui mừng cũng chẳng bi ai, không giận dữ cũng không u uất, lúc nào cũng tỏ ra bình thản như không, lạnh lùng lãnh đạm. Đó là biểu hiện vẫn thường thấy ở những bậc cao nhân đã kinh qua không ít tang thương mất mát, trầm luân lặn ngụp trong bể phàm trần. Nhưng mà, nơi người thiếu niên chỉ mới mười bảy tuổi kia, cũng toát ra một biểu hiện giống như vậy.

Liễu Trần đại sư không khỏi cảm thấy kinh ngạc: Tiếu Khuynh Vũ thân là Hữu thừa tướng của Đại Khánh, địa vị chí tôn chí quý, tài năng cùng đức độ trác tuyệt danh chấn thiên hạ, lại thêm đa mưu cơ trí, ngày đêm bày mưu tính kế, tận tâm tận lực vì quốc gia, đóng góp rất nhiều công trạng cho đất nước. Một kẻ tuyệt đỉnh thông minh như vậy theo lý mà nói, lẽ ra phải sống một đời phong lưu khoái hoạt giữa chốn nhân gian mới phải, hà cớ gì lúc nào trên mặt y luôn phảng phất nỗi tịch liêu cô quạnh, trống trải mênh mông như vậy?

Nhưng cái khiến cho Liễu Trần kinh hãi chính là, ông cảm nhận được sát khí toát ra trên người Tiếu Khuynh Vũ.

Vô Song công tử thanh khiết như ngọc, thông minh bất phàm, kiến thức lại uyên bác phi thường, từ lâu đã thuộc đến tường tận các pho kinh Phật. Vì sao lâu nay chuyên tâm nghiên cứu Phật pháp mà sát khí trên người vẫn không hề thuyên giảm, ngược lại càng tăng thêm?

Liễu Trần đại sư cảm khái mà than rằng: “Công tử kinh tài tuyệt diễm, ôn nhu trầm tĩnh, có tầm nhìn xa trông rộng, việc gì cũng thông hiểu tường tận. Nhưng phàm việc gì cũng có thể thấu triệt thì ngược lại, cuộc đời khó mà còn khoái hoạt!” Lão hòa thượng trầm ngâm một lúc rồi nở nụ cười độ lượng nhân từ, “Đôi khi, quá mức minh mẫn sáng suốt lại khiến cho con người ta thống khổ. Con người sinh ra trong cõi trần này luôn mang sẵn trong mình sự mê mộng vọng tưởng, làm sao tránh được có lúc hồ đồ, khó lắm!”

Tiếu Khuynh Vũ cười nhẹ, trong nụ cười có chút chua chát, thần sắc lại càng trở nên cô quạnh tịch liêu: “Ý đại sư nói vậy tức là, Khuynh Vũ phải thuận theo định mệnh, phó mặc mình cho trời cao định đoạt ư?”

“Việc này…”

Tiếu Khuynh Vũ bỗng nhiên cười lớn! Giọng cười tựa như khoái trá châm biếm một chuyện gì đó rất khôi hài.

Rồi tràng cười tắt lịm, ánh mắt lại trở nên bình thản, trong suốt như nước chảy, tinh quang sắc sảo lạnh lùng mà rực sáng như muôn nghìn tinh tú lấp lánh: “Tiếu Khuynh Vũ nếu an phận mệnh trời, thì hôm nay làm gì có Vô Song công tử ngồi ở đây!”

Đối với một kẻ từ nhỏ đã chịu cảnh tàn phế hai chân, không thể đi lại, thì ngay cả việc tự bảo vệ mình mà tồn tại giữa đời này đã là một chuyện không đơn giản.

Chính bởi vì, Tiếu Khuynh Vũ đã không cam lòng nhận mệnh.

Một kẻ bị thiên hạ gọi là ‘Tàn phế’ như y, chẳng những có thể quật cường mà sống, không cần đến ai thương hại, mà còn thành danh chốn giang hồ, không những vậy, trong triều đình Đại Khánh lại có địa vị vô cùng cao quý, chỉ dưới một người mà trên muôn vạn kẻ khác. Bao nhiêu anh tài trong thiên hạ đều tìm tới quy phục y, tự nguyện coi mình như khí cụ trong tay y, chỉ đâu đánh đó. Vô số anh hùng bốn phương vì bội phục tài đức của y mà thề trung thành liều mạng. Một kẻ ngoan cường mà sống không cần dựa dẫm vào ai, ngược lại lại trở thành chỗ dựa cho biết bao người. Như vậy, tự bẩm sinh, y đã là người không bao giờ chịu xuôi theo số phận an bài, không bao giờ chấp nhận thất bại, không bao giờ lùi bước trước trắc trở khổ nguy.

Có lẽ, y sẽ phải chịu khổ đau hơn thường nhân gấp nhiều lần.

Vận mệnh của y về sau, có lẽ cũng sẽ thê lương hơn thường nhân gấp nhiều lần.

Những kẻ ngang tàng, vẫy vùng chống lại mệnh số, bất luận là ai cũng sẽ có kết cục thê lương.

Y cũng từng oán trách hoàng thiên, ai cũng bảo chúng sinh bình đẳng, tại sao chỉ duy đối với y lại nỡ vô tình đày đọa.

Chính bởi vì trời cao kia cố tình ngoảnh mặt làm ngơ, mà thế gian này mới xuất hiện một Công tử Vô Song kiệt xuất.

“Đại sư, Tiếu Khuynh Vũ làm sao có thể an phận?!”

Tiếu Khuynh Vũ là một loài chim không có chân.

Một con chim không chân, khi nào còn hơi thở, là còn phải miệt mài bay lượn, lao về phía trước.

Mệt mỏi, ngủ trong mây, chán chường, mơ trong gió.

Con chim đó làm sao có thể dừng lại nghỉ ngơi đây?

Nếu không còn bay được, nó phải ngã chết.

Nhìn thiếu niên thanh cao hoa quý trước mặt, Liễu Trần đại sư không nén nổi xót xa, bất giác nhớ đến câu nói hôm nào của Phương Quân Càn ‘Mệnh ta bởi ta không bởi trời’.

Cả hai đều là những kẻ không tin mệnh trời, không chịu an phận theo sự sắp đặt, đều như nhau…

Tiếu Khuynh Vũ nhẹ nhàng nhón tay xếp lại những quân cờ cho ngay ngắn: “Gần đây thiên hạ xảy ra nhiều chuyện rắc rối, Thiên Tấn cùng Hung Dã ngang ngược hung hãn ngày đêm rắp tâm đe dọa Bát Phương Thành như hổ rình mồi. Có lẽ Tiếu mỗ sắp tới sẽ đi Bát Phương Thành một chuyến, trợ giúp Tiểu hầu gia hộ thành kháng địch.”

Vết chu sa giữa đôi mày đỏ thắm, diễm lệ, cao quý bất phàm. Ánh mắt Tiếu Khuynh Vũ nhẹ nhàng chuyển lưu, nhìn khắp chung quanh, nhãn thần như tỏa ra một thứ ánh sáng lấp lánh: “Có lẽ sau này cũng khó có dịp cùng đại sư luận kỳ nghệ phân tranh thắng bại nữa!”

Con người tuyệt đại phong hoa, thanh quý tao nhã ấy thấy Liễu Trần đại sư sửng sốt thì khẽ buông tiếng thở dài. Cổ nhân thường nói, nam tử có diện mạo quá mức tuấn tú mỹ lệ sẽ sống không thọ…

“Bệ hạ có ý phái binh viện trợ cho Phương tiểu hầu gia sao?”

Ngữ khí của Tiếu Khuynh Vũ vẫn tỏ ra ôn nhuận thanh nhã, nhưng trong câu nói có chút cao ngạo mỉa mai: “Dù bệ hạ có đồng ý viện trợ hay không, Tiếu mỗ cũng vẫn đi Bát Phương Thành!”

Đây chính là Vô Song công tử Tiếu Khuynh Vũ cao ngạo nhẫn nại, kiên định bất khuất, tuyệt không bao giờ chịu khuất phục trước sức ép từ bất kỳ kẻ nào.

Lấy thiên hạ làm chuôi, lấy quyền lực làm kiếm, sát ý tung hoành, huyết ý tràn ngập.

Ở bên dưới dung mạo ôn nhuận văn nhã, có vẻ yếu đuối nhu nhược kia là một khí phách bất khuất quật cường đến đáng sợ.

—oOo—

(1): chịu thua tâm phục khẩu phục

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khuynh Tẫn Thiên Hạ
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...