Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khuynh Tẫn Thiên Hạ

Chương 68

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phương Quân Càn không thể thấy được, khi hắn đã chạy xa, Tiếu Khuynh Vũ ngồi trầm ngâm tư lự, cuối cùng trên đôi môi xinh đẹp bật ra tiếng thở dài, để rồi sau đó, khóe môi chợt uốn thành một cái mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng thanh thoát trong sự tĩnh lặng vô ngôn.

Ái tình, đã bột phát bất ngờ mà tự nhiên như vậy.

Cuối cùng, cũng đã tiếp nhận rồi còn đâu.

Như vậy… cũng tốt…

Cứ như vậy đi…

Cứ như vậy đi…

Y khẽ ngẩng đầu, tao nhã giơ tay để đào chi lên cao quá trán, ôn nhu ngắm nhìn sắc hoa phơn phớt trong suốt dưới ánh mặt trời, bàn tay trắng muốt với những ngón tinh tế dịu dàng mơn man cánh hoa, tay áo trắng tinh nhẹ nhàng phiêu bồng trong làn gió xuân hiu hiu mát rượi.

Dưới ánh dương quang chiếu rọi, giữa trời lạc hoa rực hồng, luân y nam tử ngửa đầu nhắm mắt, khóe môi mỉm cười rất nhẹ, đào hoa lung linh cùng khuôn mặt nhu nhuận thanh nhã của y tỏa sáng dưới nắng xuân dìu dịu, càng tôn thêm vẻ duyên dáng diễm lệ của nhau, càng nhìn càng ngắm, càng chẳng thấy chút nào giống người trong cõi phàm trần.

Trong một khoảnh khắc, ai nấy ngỡ mình bị hoa mắt, tất cả đều có cảm giác… dường như cả thiên cả địa trong một chớp mắt ngắn ngủi đã đông cứng lại chung quanh vị bạch y thiếu niên ấy.

Hết thảy như lạc vào mê cảnh, bị một sức mạnh vô hình nào đó dẫn dắt, vô lực kháng cự, chỉ còn biết trân trân ngây ngốc nhìn cảnh tượng phi thường tuyệt lệ trước mắt, hô hấp tạm thời bị lãng quên.

Chợt bạch y nam tử khẽ lẩm bẩm: “Ngốc thật… ngốc quá đi… Làm sao không biết?… Làm sao mà… ta không biết được chứ?”

Y biết…

Vô Song công tử kiến thức uyên bác, tinh cổ thông kim, lý nào lại không biết phong tục địa phương của Xí quốc?

Hội tế thần hoa, đào chi đính ước – Văn hóa phong tục của người dân nơi đây, từ ngày Tiếu Khuynh Vũ dấn thân bôn ba giang hồ, chu du tứ hải đã biết đến rồi.

Rõ ràng là… y thấu hiểu rất rõ ý nghĩa của việc tiếp nhận cành đào.

Bởi vậy, khi Phương Quân Càn đưa đào chi đến trước mặt, Tiếu Khuynh Vũ có một thoáng do dự, suy tư… nhưng cuối cùng, vẫn đưa tay tiếp nhận.

Đào chi ước hẹn, thượng thiên chứng giám. Tình này, thượng cùng Bích Lạc, hạ Hoàng Tuyền…

Phương Quân Càn, ta bằng lòng rồi đó…

“Khuynh Vũ có bằng lòng bầu bạn cùng bổn hầu suốt đời không?”

Những lời ấy, Phương Quân Càn đã hỏi vô số lần.

Mỗi khi hắn hỏi, Tiếu Khuynh Vũ chỉ cúi đầu cười mỉm, không có hồi đáp.

Mãi đến khi Tiếu Khuynh Vũ từ trần, mãi đến khi Phương Quân Càn đăng cơ Hoàng đế, nhất thống thiên hạ, mãi đến khi Hoàn Vũ Đế vô tình nghe Trương Tẫn Nhai nhắc đến chuyện lúc còn nhỏ được theo Vô Song công tử chu du thiên hạ, trên đường đi từng ghé ngang Xí quốc ngắm hoa đào.

Đúng khoảnh khắc đó, Phương Quân Càn hoàn toàn bừng tỉnh.

Thì ra, chính trong giây phút đó, chỉ một sát na đó, chỉ một nháy mắt Tiếu Khuynh Vũ đưa tay tiếp nhận đào chi của mình, y đã nguyện ý một đời bầu bạn cùng mình…

“Tiếu, Khuynh, Vũ!!!” – Một tiếng thét tuyệt vọng điên cuồng xé nát màng tang, tê tâm liệt phế.

Mục kích trọn vẹn từ đầu đến cuối, gương mặt xinh đẹp của Lâm Y Y đẫm lệ đớn đau, nàng lê bước từ trong góc sâu hút của rừng đào đến trước mặt Tiếu Khuynh Vũ, bất thần vươn tay đoạt lấy đào chi!

Tiếu Khuynh Vũ lặng thinh bất động trước hành vi bất ngờ đó, chỉ đưa mắt nhìn chăm chú biểu muội thanh mai trúc mã đã cùng mình lớn khôn trước mặt…

Nhãn thần vương vấn một tia áy náy, nhưng tuyệt nhiên kiên định không chút bối rối.

“Được, được, được lắm…” – Khóe môi Lâm Y Y nhếch lên cười đau đớn, muốn khóc mà không ra tiếng, chỉ có thanh âm phẫn uất gần như là nức nở “Huynh thà yêu một cành hoa gãy chứ nhất định không đoái hoài thanh mai trúc mã này… Tiếu Khuynh Vũ… Huynh thực sự… được, được lắm…”

Đôi tay thanh mảnh tú lệ của nàng cố vận lực, chậm rãi tước từng cánh hoa đào mỏng manh, vần vò đến nhàu nát trong đôi bàn tay búp măng nhỏ nhắn, nàng lạnh lùng xòe tay, vụn hoa tơi tả lọt qua khe hở giữa các ngón rơi xuống chỏng chơ trên đất, dập dụi nát tan, thê lương mà diễm lệ, đào hoa ứa máu…

“Huynh đã không yêu ta, cũng không thể chấp nhận hắn!” – Thanh âm lóe lên tia độc ác của nàng rít qua kẽ răng, gằn mạnh từng tiếng. Tay áo lụa màu nguyệt bạch mỏng manh vung mạnh, cành đào trong tay bị hất tung lên cao, ở giữa không trung vẽ nên một đường cong hoàn hảo trước khi rơi xuống dòng Xí thủy đang chảy xiết, hòa cùng lạc hoa mất dạng.

Trong khoảnh khắc đó, sắc diện Tiếu Khuynh Vũ tái nhợt!

Đào hoa lưu thủy, một đi không trở lại.

Đào chi bập bềnh trên mặt sóng nhấp nhô, câm lặng cầu cứu.

Lạc anh phiêu diêu, lả tả đầy mặt nước, lóe lên sắc hồng rực rỡ cuối cùng trước khi hòa cùng làn bích thủy xuôi về Đông, vô tung vô tích…

“Tiếu Khuynh Vũ, ta hận huynh…” – Nàng là Lâm Y Y, đường hoàng là ái nữ của Đại Khánh Tả thừa tướng Lâm Văn Chính quyền uy tột bậc, những gì nàng muốn, xưa nay chưa bao giờ không được, phải được, mà phải là tốt nhất.

Nhưng, nếu đã chiếm không được,

Vậy…

Đã không thể có, thà rằng… hủy diệt!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khuynh Tẫn Thiên Hạ
Chương 68

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 68
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...