Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khuynh Tẫn Thiên Hạ

Chương 39

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phố xá Bát Phương Thành thật nhộn nhịp sầm uất, ngựa xe như nước, áo quần như nêm, kẻ mua người bán ồn ào náo nhiệt, kẻ đến người đi tấp nập suốt ngày đêm.

Hai bên đường lớn là hàng loạt khách ***, cửa hiệu, tiền trang… chạy san sát nối tiếp nhau, tửu kỳ của quán rượu nghênh ngang phấp phới trong gió, tiếng rao hàng í ới của kẻ bán, tiếng mặc cả kèn cựa của người mua không lúc nào ngơi, một bản hòa tấu cuộc sống thật vui tươi, sống động.

Cái gì cũng có, từ lầu Tần quán Sở (1), tửu *** trà đình, cho đến vải vóc tơ lụa, son phấn tư trang, châu báu trang sức, rồi đao thương cung nỏ, văn vật cổ ngoạn (2), ngay cả những hàng quán nhỏ dọc đường, bày bán những món nho nhỏ xinh xinh, hay bánh kẹo lặt vặt cũng không thiếu…

Chỉ trong khoảng thời gian rất ngắn, Bát Phương Thành đã thay đổi hoàn toàn diện mạo, từ một biên trấn xa xôi hẻo lánh, nghèo nàn thiếu thốn đủ bề, nay đã trở thành thủ phủ thương mại phồn vinh bậc nhất, danh tiếng tung hoành ngang dọc khắp bốn phương tám hướng.

Tốc độ vùng dậy cực mau lẹ, nơi đây thực sự tiềm ẩn thứ bá khí của một trung tâm thương mại mậu dịch đệ nhất thiên hạ, chỉ chờ cơ hội đến liền trở mình lớn mạnh!

Cảm nhận được không khí ồn nào náo nhiệt đầy sức sống chung quanh mình, trên khuôn mặt thanh đạm bình dị của Tiếu Khuynh Vũ cũng không khỏi lộ vẻ tươi cười rạng rỡ vì xúc động.

Có lẽ, những người dân bình thường ngày đêm bận rộn tất tả với cuộc mưu sinh kia mới đích thực là những người làm nên lịch sử. Dẫu cho họ thân phận hèn mọn, luôn bị xem thường là thấp kém, thì cũng như hoa dại cỏ hoang bên vệ đường, vĩnh viễn tồn tại một thứ sức sống dẻo dai, bất khuất, liên tục sinh sôi nảy nở không ngừng!

Y nghe bên tai mình, thanh âm của Phương Quân Càn ôn nhu dịu dàng: “Khuynh Vũ, huynh thấy không? Vùng đất này chính vì nhờ huynh nên mới có diện mạo như ngày hôm nay đó…”

Tiếu Khuynh Vũ mím môi, cúi đầu xuống.

“Khuynh Vũ…” – Giọng nói của hắn trở nên thành khẩn, “Cảm ơn huynh!”

Chủ quán vằn thắn Ngũ Bảo hai tay xoa xoa vào nhau rối rít, bộ dáng tay chân luống ca luống cuống vì bối rối: lão trăm triệu lần không nghĩ tới việc hai vị thiếu niên tôn quý cao nhã chẳng khác nào thần tiên lại hạ cố giáng trần ngay cái quán vằn thắn nhỏ bé của mình!

Chủ quán cuống quít lau đi lau lại cái bàn mấy lần, làm như sợ còn một tí bụi sẽ làm vấy bẩn vạt áo của thần tiên, tinh thần giống như bị kích động, mặt đỏ bừng!

Bạch y công tử trầm ngâm tĩnh tọa trong luân y, vết chu sa u nhã ôn nhuận nhẹ điểm giữa trán toát lên vẻ thanh cao thoát tục xuất trần. Dáng điệu ung dung hoa quý mà lãnh đạm xa cách, có cảm giác dường như đem cả thế gian thiên hạ, vạn vật muôn loài cũng không đủ đổi lấy một cái liếc mắt băng khiết của y.

Bên phải y là thiếu niên tôn quý mà tà mị, anh tuấn phong lưu. Ở hắn, toát ra một khí chất nam nhi uy dũng chất ngất làm người ta chẳng biết dùng lời gì mà diễn tả, vừa ngông ngênh cường ngạnh, vừa tuấn nhã phi phàm, lại tỏ ra vẻ mặt lơ đãng biếng nhác, khinh mạn thế nhân, càng khiến biết bao trái tim khuê nữ phải đập dồn như trống trận khi nhác thấy bóng hắn.

Vừa rồi trên đường đi, đã có biết bao người phải dừng cước bộ, kinh ngạc đến thẫn thờ dõi theo bóng dáng hai nam tử ung dung thong thả suốt cả đoạn đường dài.

Chủ quán run đến nỗi cứ lắp bắp mãi: “Không… không biết hai vị công tử… muốn… muốn ăn… cái… cái gì?”

Phương tiểu hầu gia cười, nụ cười bỡn cợt quyến rũ chết người: “Đến quán vằn thắn thì ngoài vằn thắn ra còn có thể ăn cái gì khác?”

“A… phải… phải ha!” – Chủ quán càng căng thẳng, mồ hôi túa ra ướt trán, “Lão già thật hồ đồ quá!”

Phương Quân Càn dặn dò chủ quán như thể hắn đã từng đến đây nhiều lần: “Làm hai bát vằn thắn, những thứ dùng kèm cho nhiều một chút!”

“Được!” – Chủ quán gặp khách sang, phấn chấn hẳn, lập tức quay lưng đi làm mì ngay.

“Ta đã tham quan khắp Bát Phương Thành, chỉ có vằn thắn nơi đây là ngon nhất!” – Tiểu hầu gia nhanh nhẹn rót trà lau đũa để sẵn trên bàn, thái độ vô cùng vồn vã ân cần “Sở dĩ có tên ‘Ngũ Bảo’ là vì, ‘ngũ bảo’ chính là chỉ năm loại nguyên liệu không thể thiếu của món ăn này, gồm có: rau cần, nấm hương, hành lá, tôm bóc vỏ, cải trắng. Quán Ngũ Bảo nhờ vậy mà vang danh thiên hạ, hôm nay ta đặc biệt đưa Khuynh Vũ đến đây để huynh có dịp thưởng thức đó!”

Nhìn thấy vẻ mặt hồ hởi y hệt như dâng kỳ trân bảo vật của Phương Quân Càn, Tiếu Khuynh Vũ không khỏi cảm thấy buồn cười.

“Để nhị vị chờ lâu…!” – Chủ quán khéo léo múc vừa đủ hai bát vằn thắn bưng ra bàn, “Mời nhị vị công tử thong thả dùng!”

Phương Quân Càn cười: “Lão cứ đi làm việc đi!”

Chủ quán cứ chần chờ không vội rời đi ngay, nghĩ nán lại để được hưởng lây chút quý khí của hai người cũng tốt!

“Hai vị công tử chắc vừa từ xa đến đây phải không, thật lạ mặt quá!” – Lão đánh bạo phỏng đoán.

Phương tiểu hầu gia nghe vậy, chẳng biết nên khóc hay nên cười, bụng bảo dạ: lão có thể ở Bát Phương Thành làm ăn buôn bán, phát tài phát lộc như vậy là nhờ phúc của bổn hầu, chẳng biết mắt mũi lão như thế nào mà bảo bổn hầu ở đâu mới đến?

Tiếu Khuynh Vũ vẫn im lặng thưởng thức bát vằn thắn trước mặt. Y ăn thực sự rất chậm, cắn một miếng nhỏ rồi từ từ nhai kỹ, sau đó chiêu một chút nước dùng, chầm chậm để mọi thứ hòa lẫn vào nhau, tinh tế thưởng thức vị ngon ngọt. Vẻ mặt ngời lên sự thỏa mãn toại nguyện, cảm giác không giống như y đang ăn một bát vằn thắn bình thường, mà giống như đang thưởng thức một loại sơn hào hải vị trân quý. Thời tiết nóng nực, vằn thắn cũng nóng đến phỏng môi, gương mặt vốn thanh khiết mà lãnh đạm như ngọc thạch của y thoáng ửng hồng như đôi má đào thiếu nữ, cái trán kiên nghị trầm tĩnh cũng lấm tấm mồ hôi.

Tất cả biểu hiện đó đều được Phương tiểu hầu gia thu hết vào trong mắt, trước mặt hắn lúc này, Tiếu Khuynh Vũ đã cởi bỏ vầng hào quang của một Vô Song công tử cao ngạo băng lãnh, trở lại dáng dấp của một thiếu niên mười bảy tuổi, tỏ ra thái độ vô cùng chân thật, không chút e dè phòng bị…

Phương Quân Càn đẩy một đĩa trộn lẫn nhiều loại rau dùng kèm đến bên Tiếu Khuynh Vũ: “Vằn thắn phải phối hợp với những thứ dùng chung này mới ngon!”

Chủ quán nhìn thấy, nhịn không được xen mồm vào: “Hai vị tình cảm thật là tốt nha! Các vị là huynh đệ với nhau à?”

“Không phải!” – Phương tiểu hầu gia bỗng dưng sinh tâm muốn chòng ghẹo ai đó, hắn quay sang người bên cạnh cười gian tà, tuyên bố, “Y là người của ta!”

AAAAAAAA!

Sét đánh ‘rầm’ trúng người chủ quán! Lão há hốc mồm, hai mắt trợn trừng nhìn trân trân hai người vẫn ung dung ăn trước mặt, toàn thân cứng ngắc.

Tiếu Khuynh Vũ nghe vậy thì có hơi nhộn nhạo trong lòng, nhưng chẳng chút tỏ ra ngoài, vẫn tiếp tục chú mục vào bát vằn thắn trước mặt – thậm chí cả thìa nước dùng cầm trên tay cũng không sái ra một giọt.

Mấy lời đại loại như vậy y nghe mỗi ngày không dưới chục lần, nghe mãi nên bản thân cũng tự miễn nhiễm, không thèm phản ứng.

Tiếu Khuynh Vũ không thể vì những việc như vậy mà nổi xung với Phương tiểu hầu gia, hay tỏ ra khó chịu bực bội. Bằng không trong khi ở Bát Phương Thành này y sẽ chẳng làm được việc gì, bởi ngay cả thời gian để nổi giận cũng không đủ!

Ông lão tội nghiệp đưa ngón trỏ run run chỉ: “Y là… là người của ngài?”

Phương tiểu hầu gia gục gặc đầu xác nhận: “Người của ta!”

Y, chính là Khuynh Vũ của ta.

Khuynh Vũ của ta, chỉ cần bốn chữ đó trên miệng, cũng hơn tất cả cao lương mỹ vị, sơn trân thủy bảo trên đời, không thể có sự thỏa mãn toại nguyện nào sánh được.

Khuynh Vũ của ta.

—oOo—

(1): lầu Tần quán Sở là chỉ nơi thanh lâu kỹ viện.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khuynh Tẫn Thiên Hạ
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...