Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khuynh Tẫn Thiên Hạ

Chương 80

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phương Quân Càn giữa đường bất ngờ lâm đại địch, tất nhiên hắn không có chút manh mối nào về bọn sát thủ hành tung kỳ bí, hành động quỷ dị này, đầu mối duy nhất hắn có cho đến giờ phút hiện tại chính là câu nói đầu tiên mà hắc y nhân thốt ra: “Kẻ giữ ‘Bất Động Minh Vương Giác’ giết chết không tha!”

Trí óc bắt đầu chuyển động, sắp xếp, phân tích, suy nghĩ, phán đoán… Cực nhanh!

Nếu quả thật bọn hắc y sát thủ phụng mệnh đi giết kẻ nào giữ trong tay ‘Bất Động Minh Vương Giác’, thì chẳng phải mọi việc đã được giải thích thông suốt tường tận rồi sao? Nào có ai biết Khuynh Vũ lại đột nhiên đem ngọc bội này tặng cho ta đâu…

Khoan đã… Nếu từ lý này suy ra, người thực sự có được ‘Bất Động Minh Vương Giác’ này vốn là Khuynh Vũ mới phải, vậy đối tượng thực sự mà đám người kia muốn giết… Chẳng lẽ lại là Khuynh Vũ???

Phán đoán của Phương tiểu hầu gia cho dù không hoàn toàn chính xác đi nữa, cũng không mấy sai lệch!

Hung Dã cùng Vô Song công tử thề không đội trời chung, bởi vì mối thù giết cha mà Tiếu Khuynh Vũ đã gây ra cho Mộ Dung Lệ, nhưng dẫu không phải thâm cừu huyết hận thì Hung Dã cũng trăm triệu lần không muốn Liêu Minh cùng Đại Khánh kết duyên Tần Tấn, bởi vậy, người nắm giữ mọi quyền chi phối cả sự kiện trọng đại đó – Tiếu Khuynh Vũ – lẽ nào lại không trở thành cái gai trong mắt Hung Dã, không khiến bọn chúng căm hận thấu xương thấu tủy cho được!!!

‘Bất Động Minh Vương Giác’ này chẳng những không phải bùa hộ mệnh tiêu tai trừ tà, mà ngược lại, chính là ám hiệu của cái chết.

Bất Động Minh Vương – Lấy giết chóc ngăn giết chóc, không phá hủy thì không thể phục hưng.

Mọi tử sĩ Hung Dã trong lòng đều nắm rõ một mệnh lệnh bất di bất dịch – Phàm gặp kẻ nào giữ ‘Bất Động Minh Vương Giác’, không cần xin chỉ thị, không được chần chừ, phải lập tức giết chết tại chỗ!

Mà vốn, Mộ Dung Lệ chính là dùng nó để nhắm vào tính mạng của Vô Song công tử Tiếu Khuynh Vũ. Người mà Hung Dã trăm triệu lần muốn bằm thây xẻ thịt, chính là Tiếu Khuynh Vũ!

Nhưng, Tiếu Khuynh Vũ là ai chứ? Khi y đã quyết định xuống tay hạ thủ Phương Quân Càn liền tương kế tựu kế, đem ngọc bội chết chóc ấy tặng cho Phương tiểu hầu gia, mượn tay Hung Dã giết người.

Vô Song công tử muốn giết ai, không cần chính mình động thủ.

Nếu như Phương Quân Càn quả thực chết dưới tay Hung Dã, Đại Khánh ngược lại còn có cớ dấy binh hỏi tội, tuyên chiến với Hung Dã. Chưa kể, sau khi kết thông gia, Đại Khánh cùng Liêu Minh liên minh chinh phạt Hung Dã, thử hỏi lúc đó, thiên hạ còn có ai là địch thủ?

Lẽ ra, kế hoạch này đã lưỡng toàn kỳ mỹ, người cần chết phải chết, ván cờ chính trị cũng được bày bố vẹn toàn, lẽ ra, mưu kế này hoàn hảo tuyệt đối, không lộ ra đến nửa điểm sơ suất nhỏ nhoi…

Tiếu Khuynh Vũ, mọi chuyện đều tính toán chu toàn, mọi việc đều tiên kiến chuẩn xác…

Nhưng lại cố tình không tính tới… chính bản thân mình…

Vì thế, cái mắt xích trọng yếu làm nên sự toàn vẹn đại cuộc, chớp mắt… đứt đoạn!

Chỉ một điểm khinh suất cũng khiến toàn cuộc vỡ tan…

Vô Song công tử, tuyệt đại phong hoa, thông tuệ mẫn tiệp, tường tận càn khôn… đã tính sai lòng mình!

Đoán ra được mục tiêu thực sự của bọn hắc y sát thủ, trong lòng Phương Quân Càn nóng như có lửa, thiêu đốt tâm can. Từng trận bất án, từng cơn lo lắng cuộn lên, hắn lo sợ cho an nguy của Tiếu Khuynh Vũ…

Tận mắt chứng kiến bọn sát thủ điên cuồng bất chấp tính mạng lao vào chém giết, lại chẳng những võ công cao cường, xuống tay tàn ác hiểm độc, đương nhiên sẽ vì đạt được mục đích tối thượng mà không từ thủ đoạn.

Khuynh Vũ nguy rồi!

Trong lòng dường như có một con mãnh thú đang kêu gào gầm thét, cào cấu cắn xé! Một thanh âm càng lúc càng lớn, càng lúc càng thảm thiết, rít lên điên loạn: “Về mau! Về mau! Về mau!!”

Phương Quân Càn lảo đảo, cả người vô lực, mặt trắng bệch không còn chút máu, cố hết sức gượng người đứng thẳng, gắng chút hơi tàn, thân ảnh liêu xiêu trên con hẻm lát đá, nhắm hướng tiểu lâu lê bước.

“Công tử, đã quá muộn rồi. Người thực sự phải nghỉ ngơi!” – Lao thúc tận tâm khuyên.

Tiếu Khuynh Vũ cúi đầu mê mải vuốt ve cây dao cầm đứt dây, làn tóc đen nhánh mượt mà phủ lên dây đàn bạc. Một trắng, một đen, hắc bạch đối lập, khiến người động phách kinh tâm, bồi hồi xao xuyến…

“Lao thúc, đem dao cầm này hủy đi!” – Tiếu Khuynh Vũ từ nay về sau sẽ không đụng đến đàn nữa…

“Nhưng mà công tử…” – Cây đàn quý giá như vậy, tu sửa lại cũng còn dùng được mà.

Tiếu Khuynh Vũ lặp lại, thanh âm thản nhiên, lãnh khốc: “Hủy đi!”

Tri âm không còn, tấu để cho ai?

“Hắn… sẽ không tới nữa đâu…”

Cửa lớn tiểu lâu bỗng ‘Bang’ một tiếng lớn, bật mạnh ra! Phương Quân Càn tựa người vào cửa, dồn dập thở dốc, đôi mày kiếm nhíu lại vì đau đớn cùng mỏi mệt, dòng máu thắm chảy dọc thân Bích Lạc, rỏ xuống đất từng giọt, từng giọt, vẽ nên một chuỗi huyết hoa tuyệt diễm.

Thần sắc Tiếu Khuynh Vũ trong nháy mắt trắng bệch!

Y trăm triệu lần không ngờ được Phương Quân Càn còn có thể trở lại nơi này!

Ánh mắt bối rối, đôi đồng tử đảo nhanh không dám nhìn thẳng hắn, bởi Vô Song công tử Tiếu Khuynh Vũ chưa hề tính toán đến việc sẽ đối diện như thế nào với Phương Quân Càn…

Nhìn thấy Tiếu Khuynh Vũ bình yên vô sự trước mắt, tảng đá ngàn cân đang đè nặng trong ngực Phương Quân Càn vụt tan biến…

Khóe môi mỉm cười: “Khuynh… Vũ…”

Lời còn chưa dứt, Tiếu Khuynh Vũ khẽ nhấc tay, độc xà kim tuyến từ lòng bàn tay phải vun vút lao thẳng về phía Phương Quân Càn!

Chỉ kịp nhìn thấy một tia vàng rực cực mảnh xẹt qua!

Cánh tay Phương Quân Càn run lên, Bích Lạc rời tay, rơi xuống đất!

Ngực, là nơi gần với trái tim nhất!

Nơi ấy, lúc này, một mũi nhọn cực nhỏ, cực mảnh đâm vào, dưới ánh trăng lung linh lấp lánh, óng ánh huyền ảo, kim nhọn xuyên tim. Kim tuyến thần binh, tuyệt diễm, tuyệt lệ, tuyệt tình…

Phương Quân Càn chết lặng, hô hấp đình chỉ, cả người hóa đá. Trong đầu ong ong như đá rơi sấm dội, cả người lạnh cứng như vừa ngã xuống hầm băng…

Đôi mắt mở to ngỡ ngàng, không thể tin cái chết sắp giáng xuống là sự thật, nhìn chăm chăm bàn tay đang nắm một đầu kim tuyến…: “Vì cái gì?…”

Cổ tay Tiếu Khuynh Vũ khẽ động, y chậm rãi quấn thêm một vòng nữa. Im lặng trầm mặc.

Tĩnh mịch vô thanh, thời gian dừng lại, không khí đặc quánh…

Hóa đá!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khuynh Tẫn Thiên Hạ
Chương 80

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 80
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...