Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khuynh Tẫn Thiên Hạ

Chương 46

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bát Phương Thành càng cận kề chiến dịch càng trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết.

Binh lính tăng cường bồi bổ tuấn mã, mài sắc binh khí, gia tăng tích trữ lương thảo, chất đầy trong kho vận.

Chúng tướng tụ họp thảo luận, nghiên cứu kỹ lưỡng địa hình, đường sá cùng với phong thổ dân tình của Hung Dã.

Đến lúc này, sáng kiến nâng cao kiến thức cho tướng sĩ của Vô Song công tử đã bắt đầu phát huy hiệu quả rõ rệt!

Dĩ nhiên không thể đạt tới thành tựu ai ai cũng đều văn thao võ lược, nhưng mà ít nhất thì… Mỗi tướng lĩnh đều có thể tự mình đảm đương hiệu quả một công việc riêng biệt.

Điều đó đủ để chứng minh đôi mắt tinh tường luôn biết nhìn xa trông rộng của Vô Song công tử.

Chỉ còn ba ngày nữa xuất chinh.

Tiếu Khuynh Vũ dùng bản lĩnh thuật số tinh thâm ảo diệu của mình nhẩm tính… Ba ngày sau, Phá quân tinh sẽ hiện ở hướng chính Bắc, phía Nam đại cát, thuận lợi xuất chinh. Đêm ấy, sông Ngân thăm thẳm, trăng tròn viên mãn, tiến hành nghi thức Sái tửu tế thiên (1) là vô cùng thích hợp!

Phương Quân Càn đứng trước tiểu viện, im lìm hồi lâu.

Ba ngày sau sẽ xuất chinh… Đi Hung Dã lần này sinh tử khó lường, không thể nói trước được, chẳng biết sau này liệu còn dịp gặp lại y nữa hay không…

Đẩy cửa bước vào, Phương Quân Càn đưa mắt đảo nhanh liền trông thấy Tiếu Khuynh Vũ đang ngồi ở thư án, cạnh bên y là hành lý đã được sắp xếp cẩn thận, gọn gàng ngăn nắp. Rất nhiều linh kiện của tụ nỗ (2) chưa được lắp ghép để đầy trên bàn, Tiếu Khuynh Vũ cầm trên tay một bức, hình như là đồ án Bát Long Ám Tiễn, ngoài đồ hình chi tiết rõ ràng, y còn cẩn thận ghi rất nhiều chú giải cặn kẽ sau khi đã cải tiến nó.

Phương tiểu hầu gia biết xưa nay Vô Song công tử là người rất am tường cơ quát khí giới, lúc này lại còn được tận mắt chứng kiến y vô cùng thành thạo, chiếu theo đồ hình cùng chú giải mà lắp ghép. Chỉ một thoáng, các linh kiện rời rạc trên bàn đã được ráp thành một khối tụ nỗ tinh xảo, vậy thì chính xác đồ án kia là Bát Long Ám Tiễn!

Phương Quân Càn cũng biết, uy lực của Bát Long Ám Tiễn rất khủng khiếp, ai nghe đến tên đều giật mình kinh sợ. Một lần có thể bắn ra tám mũi tụ tiễn, rất tiện lợi cho những lúc tiềm phục, tấn công bất ngờ khiến quân địch không kịp trở tay. Nhưng phàm có được tất có mất! Bát Long Ám Tiễn uy lực kinh người, nhưng sức giật cực mạnh, thừa sức làm tàn phế cánh tay của người bình thường!

Phương Quân Càn sải bước nhanh đến, giữ chặt y lại, trầm giọng hỏi: “Huynh không muốn sống nữa sao?”

Tiếu Khuynh Vũ thoáng ngẩng đầu lên tặng cho hắn một ánh nhìn lạnh lẽo thản nhiên, rồi lập tức cúi xuống, tiếp tục xem xét, chỉnh sửa khối tụ nỗ trên tay.

Phương Quân Càn không khỏi bật cười khổ: Tiếu Khuynh Vũ không hề bận tâm đến lời khuyên của người khác ư?

Vô Song công tử cuối cùng cũng gắn Bát Long Ám Tiễn cố định trên cổ tay phải của mình, xong nhẹ nhàng phất tay, thanh ám khí giết người ẩn bên dưới tay áo rộng. Cánh tay co duỗi rất thoải mái tự nhiên, dù đã cố định khối tụ nỗ tinh xảo nhưng vẫn không ảnh hưởng chút nào đến cử động bình thường.

Lúc này, y mới chuyển hướng chú ý sang Phương tiểu hầu gia: “Chuyện gì vậy?”

Phương Quân Càn bất chợt chú ý đến số hành lý để ngăn nắp gọn gàng trên bàn: “Khuynh Vũ cũng muốn theo đại quân xuất chinh ư?”

Tiếu Khuynh Vũ lạnh nhạt trả lời: “Huynh chẳng phải đã thấy rồi đó sao?” Y cảm thấy câu hỏi của Phương Quân Càn vừa rồi quá thừa.

Phương Quân Càn im lặng, bất chợt chẳng biết phải nói gì nữa.

Y đến cuối cùng vẫn muốn ở bên cạnh hắn… Y đến cuối cùng vẫn muốn ở bên cạnh hắn!!

Y biết rõ hơn ai hết, lần này xuất chinh nguy hiểm trùng trùng, thập diện tàn sát, một đi có thể là vĩnh viễn không trở về… Vậy mà… Y đến cuối cùng vẫn muốn đi bên cạnh hắn… Cộng tử đồng sinh…

Phương tiểu hầu gia cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi chua chát xót xa, ban đầu còn mơ mơ hồ hồ, càng lúc càng rõ ràng không kể xiết.

“Ta vẫn hy vọng Khuynh Vũ có thể ở lại trấn thủ Bát Phương Thành!”

“Bát Phương Thành đã có Thích quân sư thì chỉ kê cao gối ngủ, không cần lo lắng!” – Tiếu Khuynh Vũ tự tin, thậm chí trong lời nói còn có chút tự phụ, “Tiểu hầu gia cứ yên tâm, Tiếu mỗ sẽ không để phiền lụy đến đại quân đâu!”

“Không phải như vậy…” – Phương Quân Càn nhắm chặt mắt, ức chế dòng cảm xúc đang chực trào thành lệ, “Ta chỉ hy vọng, Khuynh Vũ được bình an…”

“Không cần phải theo bổn hầu vào tử địa chịu chết!”

“Phương Quân Càn!!!” – Tiếu Khuynh Vũ chợt biến sắc! Y nhấn mạnh từng tiếng, vẻ mặt trở nên âm trầm đáng sợ, ngữ khí tràn ngập vừa thất vọng vừa phẫn nộ của kẻ bị hạ nhục, “Huynh xem Tiếu Khuynh Vũ ta là hạng người nào?”

“Nếu đã nguyện ý vĩnh viễn ở bên cạnh huynh, Tiếu Khuynh Vũ quyết không thay đổi!”

“Ta những nghĩ… Thế gian này, chỉ duy nhất huynh thấu hiểu ta!”

Thế gian này, chỉ duy nhất ngươi thấu hiểu ta…

Phương Quân Càn, kẻ duy nhất thấu hiểu ta, ngươi nói đi?

Nhìn thật sâu đôi đồng tử trong suốt như pha lê, ôn nhu trữ định mà kiên quyết cháy bỏng, Phương Quân Càn vụt nhận ra – cuộc đời này của hắn đã không còn cô độc.

Chỉ một chữ đáp lại ngắn gọn: “Phải!”

Tiếu Khuynh Vũ lúc này mới mỉm cười.

Nhẹ nhõm, thanh thản cười, nụ cười khiến cho mây tan sương rã, hoa xấu hổ khép cánh, lá e ấp ẩn mình, thuần bạch như tuyết, thanh khiết như sương.

“Tuy nhược điểm của Bát Long Ám Tiễn là có thể phế cánh tay người sử dụng, nhưng Tiếu mỗ hai chân không tiện, vạn nhất gặp tình cảnh thắt ngặt nó cũng có thể cứu ta một mạng.” – Y thản nhiên giải thích.

Một cánh tay đổi một mạng, giá phải chăng, thuận mua vừa bán, nhất định không lỗ.

“Huynh đơn độc mà đi, nhất định cầm chắc cái chết không cần nghi ngờ!” – Tiếu Khuynh Vũ mân mê bàn tay quấn kim tuyến, đầu hơi cúi thấp, chỉ thấy đôi mi thật dài và rậm như tàng cây rợp bóng hồ thu, y nói chậm rãi, thản nhiên nhưng rất thẳng thắn, ngữ khí thanh lãnh, cao ngạo, mà chân thành, “Con đường tranh đoạt thiên hạ, bắt đầu từ lúc này, ta sẽ cùng huynh khởi bước, luôn sát cánh cùng huynh cho đến khi huynh đạt thành sở nguyện.”

Y khẽ khàng ngẩng đầu nhìn hắn.

Hắn cúi mặt chăm chú nhìn y.

Không có ai khác, chỉ có hai người đối mặt nhìn nhau, chăm chú, cảm thông, thấu hiểu…

Mọi thứ chung quanh dường như bất động, mặc thời gian cứ vùn vụt trôi nhanh, hai người cứ lặng yên, tưởng như năm năm tháng tháng đã qua, nghìn lần hoa tàn hoa nở, vạn lần gió cuốn mây vần, mặc cho phong vân lưu chuyển, mặc cho biển động ba đào…

Một cái nhìn hóa thành vạn năm.

—oOo—

(1): nghi thức rót rượu tế trời trước khi xuất quân, giống như ở chương 17

(2): cái nỏ nhỏ giấu trong tay áo, dùng để bắn ám tiễn

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...