Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khuynh Tẫn Thiên Hạ

Chương 55

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một lúc sau, Phương Quân Càn nới lỏng vòng tay ôm.

Rồi kiên quyết xoay lưng! “Ta đi!”

Khôi giáp lấp lánh ngân quang, hồng cân thê diễm ngạo nghễ.

Nam tử với bộ dáng dứt khoát, hiên ngang nhanh nhẹn bước xuống sườn núi, thân ảnh cao gầy thẳng tắp, kiên định rắn rỏi, thấp thoáng trên lưng hắn là gánh tang bồng, là chí khí nam nhi hai vai chống trời, nặng nề, nhưng cũng vô cùng ung dung tiêu sái.

Tiếu Khuynh Vũ dõi mắt tiễn đưa.

Phương Quân Càn phóng lên lưng tuấn mã, mạnh mẽ rút bảo kiếm chỉ thiên, Bích Lạc rời khỏi vỏ, hàn khí xanh biếc ánh lên rợn người, lạnh lẽo xuyên thấu mọi thứ!

Hắn ngạo nghễ hô lớn: “Bát Phương vô địch!”

Toàn bộ Bát Phương quân đồng thanh cất cao tiếng gầm rống từ sâu trong ***g ngực: “Giếtttttttt!”

Vô Song công tử nhìn quang cảnh loạn đả hỗn chiến không thể phân biệt nào ta nào địch trên Tô Khắc Tát bình nguyên, quay sang cận vệ tả hữu nói: “Các ngươi cũng lên đi!”

“Vậy còn an nguy của công tử…”

“Việc đó không hề gì!” – Tiếu Khuynh Vũ bình tĩnh nói, “Hôm nay là trận chiến cuối cùng, Tiếu Khuynh Vũ quyết không rút lui. Bát Phương quân mà bại, cũng sẽ có Tiếu mỗ chết theo!”

Các hộ vệ thân tín chấn động sửng sốt, cảm thấy xúc động dâng trào, lập tức khẳng khái đáp lại: “Tuân mệnh!”

Giảo sát liên quân tay đấm chân đá quàng xiên loạn xạ, y như vào chỗ không người. Cứ cho là Bát Phương quân anh dũng thiện chiến đi nữa, cũng khó lòng kháng cự: bởi lẽ, họ đã vất vả khổ chiến liên tục suốt mấy tháng trời, sức đã cùng, lực đã kiệt, hơn nữa lại thương vong không đếm xuể, làm sao có khả năng địch nổi mũi nhọn của liên quân với binh lực đông đảo, được nghỉ ngơi dưỡng sức đầy đủ, đánh mà như không đánh ấy?!

Giảo sát liên quân nhe nanh cười hô hố dữ tợn, mã đao điên cuồng chém giết, băm vằm mọi vật cản trên đường. Mũi nhọn tấn công của địch hung hãn xoáy vào trung tâm phòng thủ của Bát Phương quân.

“Phương Quân Càn! Nạp mạng đi!” – Mãnh tướng Uy Nô Mao Lợi Không cuồng tê nộ hống (1), thanh Huyền Thiết Luân Nhật Bổng trong tay hắn nhắm thẳng hướng Phương tiểu hầu gia bổ xuống, tàn khốc, trí mạng!

Phương Quân Càn nhếch môi cười mỉa, không thèm đáp lại nửa câu, lẳng lặng thúc ngựa đương đầu nghênh chiến!

“Kenggg!” Hai thần binh giao nhau xóc óc, tóe lửa tinh quang. Lưỡi binh khí bén ngót trượt lên nhau phát ra âm thanh ken két rợn người, ai đứng gần đều bất giác cảm thấy hai hàm răng đang va vao nhau lập cập, tê buốt vì kinh hãi.

Mao Lợi Không đắc chí chờ đợi để thấy cảnh cái đầu Phương Quân Càn bị bửa làm đôi…

Mà khoan…!

Sao hắn vẫn nhởn nhơ thế kia?!

Gương mặt Mao Lợi Không lộ đầy vẻ ngỡ ngàng kinh ngạc, rồi liền lập tức trở nên méo mó vặn vẹo đáng sợ! – Ơ, thân thể của ta đâu?

Thân thể ta đâu rồi!!?

Một dòng máu nóng hổi chợt phun trào như suối!

Rồi một cái đầu lâu xoay tròn, rơi xuống, lăn lông lốc trên mặt đất! Uy Nô nhất đại mãnh tướng đã bị Đại Khánh Anh Vũ hầu tặng cho một đao trí mạng, chết không nhắm mắt!

Thật sự, thời gian để Phương Quân Càn nghiêng người, hít sâu, hươ kiếm chém xuống, toàn bộ… cho đến khi cái đầu Mao Lợi Không lìa khỏi cổ… không đến năm giây!

Một loạt động tác nhuần nhuyễn lưu loát như nước chảy mây trôi, thản nhiên như khi tập luyện. Thần tốc, dứt khoát, mạnh mẽ, gọn ghẽ, không có lấy một động tác thừa!

Chiến trường trong một thoáng im lặng như tờ, tịnh không ai dám lên tiếng, bất luận là ta, hay là địch đều đờ người kinh ngạc nhìn thiếu niên nguyên soái ngân khôi tà mị, hồng cân ngạo nghễ giữa trận tiền – Phương Quân Càn.

Một lúc thật lâu…

“Tiểu hầu gia làm tốt lắm!”

“Tuyệt!”

“Hầu gia vạn tuế!”

Nét mặt Phương Quân Càn toát ra vẻ kiêu hãnh hiên ngang, hắn nhếch môi cười thách thức, rồi giương trường kiếm chỉ thiên, gầm lên: “Bát Phương vô địch!”

“Yahhhhhh! Bát Phương vô địch!” Bát Phương quân lúc này nhiệt huyết bỗng sôi trào dữ dội, sĩ khí ba quân đại chấn hưng.

Trên đài cao, Nghị Phi Táp cũng không khỏi gật gù tán thưởng: “Thật là một chủ soái tài ba hiếm có!”

Tân Hãn Hung Dã Mộ Dung Lệ nhịn không nổi, nhếch mép cười lạnh: “Ta phải cảm thấy may mắn một điều, đó là Thái tử Đại Khánh không phải Phương tiểu hầu gia, nếu còn chần chừ, để hắn sống thêm vài năm nữa, thì thiên hạ này, còn chỗ nào cho chúng ta dung thân?”

Thiên Tấn Tân Quý Hoắc Bội Tập thản nhiên: “Cho dù có là nhân tài xuất trần thiên địa khó tìm đi nữa, thì số kiếp của hắn đã định hôm nay hắn sẽ phải chết ở nơi này!”

“Công tử, tình hình chiến trường ra sao?”

Quan sát chiến trường hỗn độn đang ồn ào náo động, Tiếu Khuynh Vũ bất giác lắc đầu.

Không hiểu cái lắc đầu của y có ý nghĩ gì, mọi người quay mặt nhìn nhau ngơ ngác.

Trên sườn núi cao, Tiếu Khuynh Vũ ngồi an nhiên tĩnh tại, ống tay áo rộng trắng tinh đón gió tung bay, bình thản như không.

Vẻ mặt y trở nên chuyên chú, dường như đang chờ đợi một điều gì.

Bỗng nhiên – “Đã đến rồi!”

—oOo—

(1): gầm thét giận dữ điên cuồng

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khuynh Tẫn Thiên Hạ
Chương 55

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 55
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...