Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khuynh Tẫn Thiên Hạ

Chương 50

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếu Khuynh Vũ rất thông thuộc kinh văn.

Dường như bao nhiêu linh khí của trời đất đều hội tụ ở nơi y, thiên tư mẫn tuệ hiếm có, bất kỳ thứ gì chỉ xem qua là nằm lòng, hiển nhiên đối với kinh văn Phật giáo cũng có sự hiểu biết thâm sâu tường tận. Đã từng có lần, ngay cả bậc cao tăng Phật giới khi nghe những kiến giải của Vô Song công tử về thiện lương, chân tính cũng phải cảm phục, xúc động.

Tiếu Khuynh Vũ vốn không tin con người sinh ra có thiên mệnh, nhưng y lại thường xuyên đọc kinh văn.

Ban đêm, khi Phương tiểu hầu gia đến chơi tiểu lâu, ngẫu nhiên nhìn thấy Tiếu Khuynh Vũ cầm kinh quyển trong tay – một quyển ‘Vãng Sinh Chú’, một quyển ‘Bàn Nhược Kinh’ (1).

Nhân quả luân hồi, nghiệp chướng tiền kiếp đến hậu kiếp sẽ phải hoàn trả, oan oan tương báo, báo ứng có bao giờ dễ chịu? Hiểu được chân lý đó, chính là đạt đến cảnh giới A nậu Đa la tam miệu tam Bồ Đề (2).

Đúng vậy.

Y chuyên tâm đọc kinh văn, là vì những tử sĩ không sợ hy sinh, là vì binh tướng đã bỏ mạng sa trường, là vì những bàn tay tội nghiệt nhuốm đầy máu tanh của Bát Phương tướng sĩ… Tuyệt đối không phải vì bản thân.

Vậy nên, kinh văn tụng niệm càng nhiều, mà sát khí trên người cũng không có chút nào tiêu giảm, ngược lại càng dày đặc thêm. Có khi dù chỉ ở xa mà nhìn, cũng khiến người ta rờn rợn một cảm giác sắc bén như dao, lạnh lẽo như tuyết.

Tiếu Khuynh Vũ đắp thuốc thật cẩn thận, lẳng lặng giúp Phương Quân Càn quấn băng vết thương.

Một vòng, lại một vòng, rồi một vòng nữa…

Hai người thinh lặng không nói gì.

Đột nhiên, Phương tiểu hầu gia trợn mắt, nhổ ra một chữ: “Đau!”

Vô Song công tử lạnh lùng hỏi: “Ngay cả sĩ tốt bình thường cũng kiên cường không kêu, huynh đường đường là Anh Vũ hầu lại sợ đau sao?”

Phương tiểu hầu gia chống chế đầy lý lẽ thuyết phục: “Anh Vũ hầu cũng là người, tuyệt không phải thần thánh, đương nhiên phải biết đau đớn. Hơn nữa…” Thanh âm chợt nhỏ hẳn lại, “Bổn hầu cũng sẽ chỉ kêu đau ở trước mặt Khuynh Vũ thôi…”

“Hửm?” Y không nghe rõ câu vừa rồi.

“Cái này… Khuynh Vũ à, huynh có thấy là chúng ta hiện giờ… rất giống như thê tử băng bó vết thương cho trượng phu không?”

Hai tay Tiếu Khuynh Vũ tự nhiên vận lực hơi mạnh.

“A~~~~” Tiểu hầu gia đau đớn hét thảm một tiếng.

Vô Song công tử hé nụ cười vô cùng ôn nhã nhu hòa: “Xin lỗi nha, nhất thời lỡ tay!”

Phương tiểu hầu gia âm thầm cắn răng – Y cố ý, y tuyệt đối là cố ý mà!

‘Hoàn Vũ chinh chiến lục’ có đoạn chép: Đế kiệt xuất ngất trời, cung mã điêu luyện thành thục, cả đời Nam chinh Bắc chiến, trải hơn hai trăm chiến dịch lớn nhỏ, thọ thương nhiều không đếm xuể. Vậy nhưng đế vô cùng kiên cường nhẫn nại, dù vết thương nặng đến nỗi tróc cả thịt, lộ cả xương vẫn tỏ ra bình thản vô sự, an nhiên chuyện phiếm như thường.

Thấy vậy hỏi rằng: da thịt thân thể đều là của phụ mẫu ban cho, bệ hạ không cảm thấy đau đớn sao?

Đế đáp: Khuynh Vũ đi rồi, trẫm từ đó không còn biết đau là gì nữa!

Bá quan câm lặng.

Một người chợt lệ tuôn lã chã, rồi cả soái trướng cùng dấy lên thanh âm nức nở, không dứt bên tai.

Khuynh Vũ, trừ huynh ra, ta còn có thể lộ ra sự đau đớn của bản thân trước mặt người nào nữa đây?

Hoàn Vũ Đế thống nhất tứ hải, quân lâm thiên hạ, nhưng thanh âm của chữ ‘Đau’, mãi mãi… mãi mãi… không bao giờ thốt ra nữa…

Bích huyết nhuộm trời xanh, gió cuốn mây vần.

Nghìn quân gầm thét, vạn ngựa vút bay.

Vung đoản kiếm, bạt trường đao, ngựa hí vang trời, thảm sát thét gào động thiên chấn địa, thây tàn cốt đoạn vương vãi đầy đất, song phương kịch chiến, chém giết rát mặt, nhãn thần ngầu đục. Điên cuồng chiến đấu khiến cho người ta không còn lý trí, tất cả đều mất khả năng suy xét phán đoán, chỉ biết rằng, nhìn thấy kẻ trước mặt khôi giáp dị biệt là lao đến, sát, sát, phải sát!

Chiến kỳ thêu chữ ‘Càn’ ngạo nghễ phi long đỏ thắm máu đào. Hắc sắc tuấn mã chở chiến kỳ toàn thân đẫm máu, thở hồng hộc. Bích Lạc kiếm trong cơn cuồng sát, chém giết không ngơi tay, khôi giáp bạc sáng lóa trên người nam nhân tà mị sớm bị máu tươi nhuộm đỏ, hầu như không phân biệt nổi với hồng cân.

Sau ‘Cuồng lan chi chiến’, quyền lực cùng uy tín của Phương Quân Càn trong Bát Phương quân đã trở thành tuyệt đối, vô phương lay chuyển.

Bát Phương quân bây giờ ‘chỉ biết Phương hầu, không hiểu Khánh vương’ (3)!

Tiếu Khuynh Vũ trước sau không tham gia chém giết, chỉ lẳng lặng ngồi trên sườn núi cao cao phía sau, phóng nhãn quang minh triết sắc sảo bình tĩnh quan sát toàn bộ thế cục chiến trường, trí óc thông tuệ tuyệt đỉnh phán đoán nhanh như điện chớp, lướt như bay qua trăm ngàn binh sách tác chiến.

Trong tay y là lệnh kỳ, hướng về chỗ bố phòng lỏng lẻo nhất của liên quân, nhẹ nhàng vung lên, ngay tức khắc, như sấm sét từ trời giáng xuống, một đội Bát Phương kỵ binh nhanh như chớp lóe, nhắm thẳng sơ hở của địch mà chọc vào.

Địch quân trận thế đại loạn!

Vô Song công tử hài lòng nhìn kẻ địch từng người từng người một bị tiêu diệt, gật đầu đưa tay vuốt cằm, rồi không chần chừ một giây, động tác mạnh mẽ dứt khoát, lệnh kỳ đổi hướng lần thứ hai.

Đây đã là lộ đại quân thứ mười chín, không biết còn bao nhiêu quân đội đang trên đường đến viện trợ cho bọn chúng.

Một bên được nghỉ ngơi dưỡng sức, quân đội tinh nhuệ thiện chiến, bừng bừng khí thế chiến đấu, một bên rệu rã vì thương thế, thiếu binh khuyết tướng, lương thảo cạn kiệt, mỏi mệt rã rời.

“Công tử, chúng ta có thể sống sót không?” – Cổ họng chư tướng gào lên, khản đặc.

Tiếu Khuynh Vũ quan sát thế cục chiến trường, khoan thai mỉm cười:

“Các ngươi đáng lẽ phải hỏi là có thể thắng lợi không, sao lại chỉ hỏi đến sống sót?” – Vô Song công tử trầm tĩnh đạm định, y phục đoan nghiêm bất nhiễm, thần thái bát phong bất động.

“Còn nhớ ta đã từng hỏi các ngươi ‘Làm tướng soái ba quân, cái gì trọng yếu nhất’ không?” – Ánh mắt y ôn nhã nhu hòa, vẻ mặt điềm đạm mà nghiêm trang “Làm tướng ba quân, quan trọng nhất chính là phải luôn luôn tâm tâm niệm niệm trong lòng ‘chiến tranh là thắng, hoặc là bại, vĩnh viễn không cầu bại’!”

Chỉ cần còn hơi thở, là còn một lòng cầu thắng! Ngã xuống bao nhiêu lần, gượng dậy bấy nhiêu lần!

Tuyệt đối không chấp nhận thất bại! Vĩnh viễn không buông xuôi!

—oOo—

(1): Vãng Sinh chú và Bàn Nhược kinh là kinh nhật tụng (tụng niệm hằng ngày), cầu cho linh hồn sớm siêu thoát.

(2): A nậu Đa la tam miệu tam Bồ Đề: cảnh giới giác ngộ tối cao của Phật giáo, được nhắc đến trong kinh Bát Nhã

(3): chỉ phục tùng Phương tiểu hầu gia, chẳng cần biết ai là hoàng đế Đại Khánh hết.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khuynh Tẫn Thiên Hạ
Chương 50

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 50
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...