Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khuynh Tẫn Thiên Hạ

Chương 91

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Vương gia… đã quá lo lắng rồi!” – Tiếu Khuynh Vũ ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt trắng như tuyết là biểu cảm lãnh khốc tựa hàn băng, vô tình như lưu thủy.

Lão Vương gia định thần, đưa tay quệt nước mắt, tạm ngưng khóc kể, mơ mơ màng màng mấp máy môi: “Công tử…!”

Tiếu Khuynh Vũ nhìn lão Vương gia cười nhẹ, nụ cười dịu dàng, thanh cao thoát tục khiến thế nhân ngơ ngẩn, thanh âm nhẹ như gió thoảng, mơ hồ lạc lối trong một ảo giác không có thật, không thể nhìn thấy, không thể nắm bắt, vô sắc vô thanh…

Linh hồn y câm lặng nghe giọng của chính mình đều đặn thản nhiên, không cảm xúc: “Tiểu hầu gia cùng với Tiếu mỗ là sinh tử, hoạn nạn chi giao. Chuyện xảy ra ở Kim Loan điện, chỉ là… Tiểu hầu gia chẳng qua muốn khước từ Hoàng thượng tứ hôn, nên cùng với Tiếu mỗ diễn một màn kịch… Chỉ là… trò đùa thôi…”

Tiếu Khuynh Vũ nói ra những lời này, mặt không đổi sắc, chỉ có trái tim lặng lẽ rướm máu, lòng dạ quặn thắt thê lương.

Ánh mắt của y, vẫn là thanh khiết, vẫn là kiên định, vẫn là cứng cỏi, vẫn là lãnh khốc vô tình.

“Lúc đó, là do Tiếu mỗ… không biết tự kềm chế, tùy tiện…”

Người kiên cường như Tiếu Khuynh Vũ, từ trước đến nay, chưa bao giờ khóc, dù chỉ là vô tình đánh rơi một giọt lệ.

Nhưng lần này, nếu lời nói khả dĩ cho phép, y cũng muốn, rất muốn được dốc hết tâm can, tự do thống khoái mà khóc lớn một hồi.

Có điều là…

Y không thể.

Trời già kia, ngay cả quyền được khóc một cách thỏa thuê mặc sức của y, cũng nhẫn tâm tước đoạt.

“Vương gia cứ yên tâm, đừng lo lắng, Tiếu mỗ cam đoan với người, nội trong ba ngày, Tiểu hầu gia sẽ bình an hồi phủ, không mất một sợi tóc!”

Nhìn bạch y thiếu niên tuyệt thế vô song trước mắt, không hiểu sao, trong lòng người cha hiền lành từ ái, thương con hết mực bỗng ẩn ẩn hiện hiện một cảm giác… Ban đầu chỉ là mơ hồ nhưng càng lúc lại càng rõ ràng… Là bất an, là áy náy: “Công tử…”

Tiếu Khuynh Vũ lại mỉm cười nhẹ nhàng thanh nhã, ngắm nhìn nụ cười ấy có cảm giác như vừa được gió xuân tẩy gội, tâm hồn bỗng thư thái ung dung: “Vương gia còn băn khoăn điều gì, xin cứ tự nhiên bày tỏ…”

Nội tâm của y lúc này như kim châm muối xát, thống khổ bi thương, nhưng, lại càng phải giữ thần dung bất động, thần tình bất biến.

Ngoan cường, cao ngạo, quyết không bao giờ để người khác nhìn thấy bất cứ một tia yếu đuối bất thường nào.

Do vậy, y thản nhiên nhấc chén trà trên thư án.

Có điều, hai tay trong một thoáng chốc không thể ức chế, khẽ run rẩy…

Tiếu Khuynh Vũ cơ hồ phải vận toàn bộ sức lực trong cơ thể mới tạm chế ngự được cơn run rẩy đang lan ra khắp châu thân, gắng gượng giữ tay mình bình ổn, kiên định.

Sau đó, cao hoa tao nhã đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm.

Trà Vũ tiền Long Tĩnh thượng hảo hạng, nhưng sao cảm giác vấn vương đầu lưỡi không phải vị ngọt thanh nhã dịu dàng thường nhật, mà chỉ thấy kết tụ chua cay, đắng chát?…

Y… vẫn còn có thể bất động thanh sắc, bình thản như không mà ngồi uống trà!

Lão Vương gia quan sát hành vi của Tiếu Khuynh Vũ không hề bỏ sót, nhất thời bão tố trong lòng dịu xuống, chỉ còn một chút nghi ngại thoáng qua: chẳng lẽ… đó thực sự là trò đùa ư?

“Không có gì, không có việc gì nữa… Đã không còn sớm, lão phu sẽ không quấy rầy công tử nghỉ ngơi, lão phu cáo từ!” – Nói qua lại vài câu khách khí thông thường, lão Vương gia bái biệt trở về.

Lão Vương gia đã đi rồi.

Trong tiểu lâu, chỉ còn một thân ảnh bơ vơ cô lẻ.

Cuồng phong xào xạc, tê tái bi thương. Lạc tuyết thẫn thờ, cô liêu giá buốt.

Lao thúc lặng lẽ bước đến, dừng lại bên cạnh luân y, đứng yên ở đó.

Thư phòng sâu hút, trong bóng chiều nhập nhoạng lại càng u ám, tối tăm, nhưng khi bạch y thiếu niên ngồi đó, cả người phảng phất như tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, thản nhiên, cô độc.

Trên khuôn mặt lãnh khốc vô tình, khóe môi khẽ nhếch, tựa như đang cố vẽ một nụ cười. Thôi thì… cứ xem như là một nụ cười…

Nhìn Tiếu Khuynh Vũ như vậy, Lao thúc chợt thấy… Rất muốn, muốn khóc rống lên…

“Công tử…”

Biểu cảm lúc này của Tiếu Khuynh Vũ, Lao thúc chưa bao giờ thấy, lại càng không muốn nhìn thấy y như vậy, thật không đành lòng. Ông nhắm mắt, khuyên nhủ: “Người hãy khóc đi…”

Tiếu Khuynh Vũ giật nảy toàn thân, dường như vừa rồi, y hoàn toàn không một chút quan tâm phòng bị gì chung quanh nữa, Lao thúc nhẹ nhàng đến cạnh, y cũng không hay biết, cả người cứ mãi đắm chìm vào cõi hư ảo mông lung. Y khẽ ngẩng đầu, nhìn lên đôi mắt buồn thương đau xót của vị gia nô đứng tuổi hiền hậu, mỉm cười: “Công tử Vô Song, làm sao khóc được?”

Tiếu Khuynh Vũ từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ khóc…

Không khóc

Không khóc

Không khóc

Vì sao?

Không biết!

Chỉ biết là… Tuyệt không khóc…

Lao thúc nhìn thấy tay Tiếu Khuynh Vũ ngày càng run lên bần bật…

Chung trà trong tay y cũng run rẩy theo, nước trà sóng sánh va đập vào thành chén, sái ra ngoài, càng lúc càng dao động mạnh, cơ hồ không thể ngăn lại.

“Công tử!” – Trong một khoảnh khắc, Lao thúc chợt có cảm giác, rất muốn thay y khóc thật to lên…

Nếu y không thể khóc, ông sẽ khóc thay cho y.

“Xoảng!!!”

Chung trà rốt cục không thể chịu đựng nổi bàn tay run rẩy xúc động, tuột ra, rơi xuống đất.

Chén vỡ tan, nước trà tung tóe thành muôn nghìn cánh hoa nát vụn.

“Lao thúc.” – Nụ cười dịu dàng của thiếu niên như kiếm đâm, dao cứa vào chính trái tim mình, “Ta, cũng biết đau đó!”

Tim ai… đã bị cắt nát rồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khuynh Tẫn Thiên Hạ
Chương 91

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 91
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...