Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khuynh Tẫn Thiên Hạ

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tiếu công tử, vị này là Phương Quân Càn Phương Tiểu hầu gia, tiểu hầu gia đối với người từ lâu đã có lòng ngưỡng mộ. Tiểu hầu gia, Tiếu công tử đây tài hoa tuyệt thế, thiên hạ vô song. Nhị vị đều là nhân trung long phụng (1), chắc chắn trò chuyện sẽ rất thú vị, xin cứ tự nhiên chuyện trò, lão nạp mạn phép đi trước, cáo từ!”, Phương Quân Càn cười, không giấu vẻ đắc ý: “Đại sư đi thong thả!”

Hoa viên tự viện trăm hoa khoe sắc, muôn tía nghìn hồng, nhưng chỉ cần Tiếu Khuynh Vũ ngồi đó, trong cỗ luân y hoa quý nghiêm nghị, tự nhiên toát ra một loại khí chất khiến cho trăm hoa bên cạnh cũng ảm đạm thất sắc, xếp cánh ủ ê.

Phương Quân Càn cười tà chẳng chút hảo ý: “Tiếu công tử, đã lâu không gặp. Từ lần đó tại hạ thật tình ngày nhớ đêm mong, nhưng ta không nghĩ sẽ được gặp huynh ở đây, chẳng lẽ giống như cổ nhân vẫn hay nói ‘Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ’ sao?”

Sắc mặt Tiếu Khuynh Vũ tuyệt đối không hề giống vẻ vui mừng của kẻ đã lâu không gặp lại cố nhân. Trái lại, đôi chân mày khẽ chau, có vẻ đạm mạc mà ngưng trọng. Tâm tư y như nước lặng thâm trầm, ánh mắt khẽ chuyển động, vẻ thanh cao, lạnh lùng có thừa trong đáy mắt.

Phương Quân Càn không thấy tiểu thư đồng vẫn luôn bên y thì lấy làm lạ, bèn hỏi: “Tiểu thư đồng của huynh sao ta không thấy, nó không lo cho huynh sao?”

“Ta không cần ai chăm sóc!” – Thanh âm lẳng lặng, nhàn nhạt của y lạnh lẽo mà thản nhiên xác nhận một sự thật, “Luôn luôn là ta chăm lo cho người khác!”

“Hai chân huynh có vẻ không tiện…”

“Tiếu mỗ đúng là thân thể có biến, từ nhỏ đã không thể tự đi lại…”, “Vậy…” Làm sao có thể nói là không cần ai chăm sóc?

Tiếu Khuynh Vũ có chút trầm mặc, rồi nói: “Có đôi khi, ‘tàn’ không hẳn đã ‘phế’, ta không vì đi đứng bất tiện mà hận trời trách người, hay tự cho rằng mình đáng thương, thua kém người khác. Trên thế gian này, kẻ ‘không tàn mà phế’ còn nhiều lắm.”

Khi nghe Tiếu Khuynh Vũ trầm tĩnh nói ra những lời đó, Phương Quân Càn lập tức nghiêm túc nảy sinh kính phục thật sự. Phương Quân Càn không hề nghĩ người thiếu niên có vẻ nhu nhược yếu đuối kia, không thể tự hành, cả ngày chỉ ngồi bất động trong luân y lại có thể hiểu nhân tình thế thái đến vậy, quả là một nam tử đầy kiêu hãnh, tự trọng hiếm có trên thế gian. Bên trong thân thể tàn tật ấy, Phương Quân Càn nhìn thấy toát ra một khí chất kiên nghị, cứng cỏi đến đáng sợ.

Phương Quân Càn xưa nay đánh giá con người có xứng đáng cho hắn kính ngưỡng hay không có tiêu chí riêng. Đối với hắn, một người để hắn kính phục phải hội đủ hai tiêu chuẩn. Một, kẻ đó tài hoa hơn người, khiến cho mọi người kính nể; hai, kẻ đó thắng không kiêu, bại không nản, đứng trước gian nan thử thách tuyệt không chùn bước. Trừ hai điều trên, không có tiêu chuẩn nào khác. Ngay cả người có thân phận cao quý, bạc tiền dư dật, trong mắt Phương Quân Càn mà nói so với một lão nông bình thường ngày ngày cần mẫn trên đồng ruộng cũng chưa chắc giành được của hắn nhiều tôn kính hơn. Cao quý như đương kim Thái tử, cũng khó lòng có được chút kính phục trong mắt hắn. Mặc dù đứng trước bất kỳ ai, Phương tiểu hầu gia luôn luôn tỏ ra khiêm nhường, hòa nhã cười nói, đối với mọi người thập phần cung kính, lễ độ.

Nhưng rất ít người có khả năng lấy được sự tôn kính của hắn.

Vậy mà Tiếu Khuynh Vũ làm được, không phải chỉ tỏ vẻ bên ngoài, mà kính ý thực sự xuất phát từ nội tâm Phương Quân Càn.

Phương Quân Càn tự hỏi, đổi lại là mình hai chân vĩnh viễn không thể đi lại, hắn có thể có được cái kiên cường mạnh mẽ, thanh cao khoát đạt của thiếu niên kia không?

Mỉm môi cười gượng, đáp án… thật khó mà nói…

Nhìn y, Phương Quân Càn hít một hơi sâu. Thật sự là… quá đáng tiếc…

Người này nếu có thể đứng lên được, thật sự là hoàn hảo không tỳ vết. Có lẽ ông trời trớ trêu, đố kỵ anh tài nên chẳng có gì trở thành toàn vẹn. Vậy nên mới cướp đi đôi chân của y, hại y phải trầm luân trong bể khổ phàm trần, kiên cường mà sống chăng?…

Gió lặng, không khí trở nên ngưng trọng, hoàn toàn thinh lặng. Khi mà thế gian không còn âm thanh thì không biết chứa trong đó là bi ai nghẹn ngào, hay bởi đang vật vã đấu tranh vì thương thế…

Tiếu Khuynh Vũ mặc trên người trang phục màu trắng xanh rất nhạt, tựa như màu của ánh trăng, ngoài ra không có phục sức gì khác, bàn tay phải của y quấn một vòng dây kim tuyến. Vẻ mặt bình tĩnh ôn hòa, mắt khép nhẹ, hàng mi rậm và dài buông rủ làm Phương tiểu hầu gia thoáng nhớ đến loài bướm lạ bắt gặp ở tự viện vài ngày trước.

“Tiếu huynh còn nhớ hôm chúng ta sơ ngộ, huynh đã nói gì không?”

Cả gan bình luận hoàng gia, tội xử lăng trì…

Tiếu Khuynh Vũ sắc mặt trầm xuống, khuôn mặt thanh tú ôn nhuận dường như có một lớp băng sương bao phủ, mỹ lệ mà lạnh lẽo. Y chăm chú nhìn Phương Quân Càn: “Dường như Tiểu hầu gia đang có ý ‘nhắc nhở’ tại hạ thì phải?”. Đôi khi, ‘nhắc nhở’ và ‘uy hiếp’ cũng cùng một ý tứ. Nhưng Tiếu Khuynh Vũ cố tình không nhắc tới hai chữ ‘uy hiếp’.

“Không, Bổn hầu chỉ muốn nói là…” – Hắn đến gần, cúi xuống thật sát “Huynh lúc đó nói những gì, ta thực không có nghe rõ, Tiếu công tử ạ!”. Tiếu Khuynh Vũ thoáng bật dậy, rồi mỉm cười: “Ta cũng quên rồi!”

Hai người chăm chăm chú chú nhìn đối phương, rồi bỗng nhiên cùng bật cười…! Cả hai đều là nhân vật thông minh tuyệt đỉnh trong thiên hạ, mà những kẻ thông minh nhiều lúc không cần ngôn ngữ cũng thấu hiểu được nhau. Nói ít mà vừa đủ để hiểu, không cần ngôn từ dông dài thừa thãi. Nói cho nhiều cho lắm, có khi còn mang họa sát thân.

Một thiếu nữ xinh đẹp từ phía sau giả sơn đi ra: “Biểu ca!”

Phương Quân Càn đã từng gặp qua, chính là tiểu cô nương ở rừng đào bên hồ Bích Thủy. Lúc này đây, thiếu nữ mặc trang phục màu xanh nhạt bằng lụa mỏng, môi cười ngọt ngào, da trắng tựa tuyết, vẻ xinh đẹp tinh lệ khiến người ta phải lóa mắt.

“Lại là ngươi?” – Thiếu nữ đương nhiên nhớ rõ Phương Quân Càn.

Thực tế là, rất ít người có thể quên Phương tiểu hầu gia.

Có thể nói trong kinh thành, Phương tiểu hầu gia là tình nhân trong mộng của biết bao tiểu thư khuê các, là mẫu trượng phu lý tưởng để thành thân.

“Ngươi là bằng hữu của biểu ca sao?” – Thiếu nữ lạnh nhạt hỏi hắn.

Phương Quân Càn đối với thiếu nữ nhan sắc mỹ lệ khả ái này rất có cảm tình. Mà thực sự hắn đối với nữ nhân thanh nhã xinh đẹp đều có cảm tình. Hắn cũng rất được nữ nhân yêu mến, đối với phụ nữ luôn nho nhã lễ độ, lúc thì thân ái quyến luyến, lúc lại lạnh lùng chừng mực.

“Đúng rồi! Ta là hảo bằng hữu của Khuynh Vũ. Hôm nay gặp cô nương đây thật là tam sinh hữu hạnh (2), chẳng biết phải gọi cô nương là chi?”

Thiếu nữ nghênh cái mũi xinh xinh: “Cái gì hảo bằng hữu? Mở miệng ra là thấy không đàng hoàng rồi. Bằng hữu của biểu ca luôn gọi huynh ấy hai tiếng ‘Công tử’, chưa từng nghe ai gọi thẳng ‘Khuynh Vũ’ như ngươi. Ngươi đối với biểu ca thân thuộc lắm sao? Dám nói năng thân mật như vậy?” Thiếu nữ này đối với Phương Quân Càn hoàn toàn không chút khách khí.

Chẳng biết vì sao, từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn và biểu ca đứng cùng nhau, trong lòng nàng đã nhen nhóm một cảm giác bất an lạ lùng. Bởi vì sự lo lắng khẩn trương đó nên nàng càng trở nên ác cảm.

Nam tử tướng mạo anh tuấn cao quý, vai quàng hồng cân này dường như đã định để trở thành kẻ thù suốt kiếp của nàng.

“Y Y, muội thất lễ rồi!” – Thanh âm Tiếu Khuynh Vũ nhỏ nhẹ, thậm chí có thể nói là ôn hòa, mềm mỏng cũng không sai, nhưng là loại lời nói kiên quyết, không giận dữ mà vẫn đầy uy lực, khiến cho người nghe không cách nào chống đỡ nổi. Y Y lập tức im miệng.

“Đây là biểu muội của Tiếu mỗ, Lâm Y Y – ái nữ của đương kim thừa tướng Lâm Văn Chính Lâm thừa tướng. Y Y, vị này là con trai duy nhất của Định Quốc Vương gia, Phương Quân Càn Phương tiểu hầu gia, muội không được vô lễ!”, “Dạ!”, Y Y miễn cưỡng, giả bộ làm mặt quỷ hù dọa Phương Quân Càn, nắm tay dứ dứ tỏ ý không phục.

Phương Quân Càn không khỏi buồn cười, hắn cảm thấy tiểu cô nương này thực sự rất đáng yêu. Nàng đối với Tiếu Khuynh Vũ thực luôn tỏ ý yêu thương và bảo vệ, nhìn từ xa cũng thấy được điều đó.

“Biểu ca ta về thôi! Huynh xem, trời đã về chiều rồi kìa…” – Lâm Y Y làm nũng, “Y Y, muội về trước đi!”, Tiếu Khuynh Vũ phủi nhẹ cánh hoa rơi trên áo, tư thái cao quý tao nhã, “Trời chiều rất dễ chịu, ta muốn cùng Tiểu hầu gia trò chuyện một lúc nữa!”, “Biểu ca…”. Nàng không chịu, nhưng bắt gặp Tiếu Khuynh Vũ đang trầm mặt xuống, lập tức ý định chống trả bị kềm hãm lại, đành ngoan ngoãn rời bước.

Phương Quân Càn tinh nghịch phán: “Nàng thích huynh!”

“Ta từ nhỏ hai chân đã không tiện, Y Y vì thương hại mà luôn bên cạnh, chăm sóc cho ta, hai chúng ta thanh mai trúc mã, tình thân như huynh muội.” – Y mân mê vòng kim tuyến trong tay, một cơn gió nhẹ thoảng tới.

“Huynh giả vờ!” – Phương Quân Càn cười gian, “Huynh biết rõ nàng đối với huynh không phải thứ tình cảm đó!”. Tiếu Khuynh Vũ nén giận, nói: “Phương Tiểu hầu gia, ngươi thật hơi bị nhiều chuyện nha!”, “Quá khen rồi!”, Phương Quân Càn da mặt rất dày, lơ đễnh nói: “Kỳ thực ta thấy mình cũng có ít nhiều tiềm chất của bà mai đó!”

Tiếu Khuynh Vũ hết nhịn nổi, đôi môi xinh đẹp nhếch một nụ cười lãnh đạm: “Những lời này để cho Định Quốc Vương gia nghe được, có phải bức người tức chết không?”. Nụ cười của y dường như có thể xua tan mùa đông giá rét, xuân đáo hoa khai, trời đất đang âm u liền trở nên quang đãng sáng sủa, trăng sáng cũng phải nhoài khỏi mây. Vết chu sa đỏ thắm giữa trán càng thêm long lanh tiên diễm, làm sắc nét mi thanh, làm lung linh mục tú.

Trong giờ khắc này, Phương Quân Càn dường như có ảo giác một đóa u lan đang nhẹ nhàng chui ra từ băng tuyết, làm sương tan tuyết rã, mây thẫn thờ trôi.

“Huynh nên cười nhiều hơn một chút” – Hắn nói rất thật lòng, “Ta thấy huynh cười thực rất đẹp, cũng rất đáng yêu. Tuy ta cũng biết huynh rất không thích ai đó hình dung huynh kiểu như vậy!”

“Phương Quân Càn…” – Nụ cười trên môi họ Tiếu tắt lịm, y ngồi lại ngay ngắn trên luân y, trầm tĩnh, lạnh lùng như thanh bảo kiếm nghìn năm giấu dưới đáy hồ, “Ngươi biết không, có nhiều lúc ngươi thực khiến người ta thấy không thể ưa được!”. Nói xong không thèm để ý tới biểu cảm của Phương Quân Càn, phất tay áo bỏ đi thẳng!

Phương Quân Càn cấm khẩu.

—oOo—

(1): rồng phượng ở giữa người: ý nói tư chất thanh quý, cao nhã nổi bật.

(2): sinh ra 3 lần mới được vinh hạnh đó.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khuynh Tẫn Thiên Hạ
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...