Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lòng người

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Mới tới sao?”

“Đúng vậy. Cậu ta mới làm mấy ngày, chưa rành quy tắc. Hay chị chọn người khác đi, tôi sợ cậu ta phục vụ không tốt lại làm chị phật ý.” Vừa nói, quản lý vừa mở nắp chai nước, chu đáo rót cho cô.

Dương Văn không uống rượu, ai làm ở đây lâu đều biết.

“Cậu ấy đi, tôi thích.” Cô nhấc ly, vỗ nhẹ khoảng sofa bên cạnh.

Cậu thiếu niên ngồi xuống, vụng về rót nước cho cô.

Thanh âm trêu chọc của Cindy vang lên bên tai, “Ai nha, chị định thử trai tân à?”

Dương Văn mỉm cười, rồi bất ngờ kêu khẽ. Cốc nước đã đầy, nhưng cậu thiếu niên vẫn nghiêng chai, kết quả là nước lạnh tràn ra, ướt đẫm vạt cô.

Quản lý quay lại nhìn, cậu thiếu niên luống cuống lấy giấy lau, mặt đỏ bừng như gấc chín.

Dương Văn nói nhanh: “Không sao đâu, người mới mà. Anh cứ đi làm việc đi.”

“Được.” Quản lý gật đầu, trừng thiếu niên một cái rồi bỏ đi.

Dương Văn nhận lấy giấy ăn trong tay thiếu niên, chấm nhẹ lên váy để thấm nước, dịu dàng hỏi: “Tên gì?”

“A Hùng.” Thiếu niên trả lời.

Nhàn cư vi bất thiện

Cô cảm nhận ánh mắt của mấy người bạn đang dõi theo mình, bèn nắm lấy tay A Hùng đặt lên đùi mình, vuốt nhẹ cánh tay cậu: “Ừ, sau này gọi tôi là chị Sally.”

Cơ thể thiếu niên khẽ run, cúi đầu đáp: “Vâng.”

Dương Văn ghé môi sát tai cậu, hai người bắt đầu thì thầm trò chuyện.

Đúng lúc này, nhạc trong quán bar đột nhiên dồn dập lên, từng nhịp trống điện t.ử tựa như tiếng búa nện vào tim mỗi người, ngay cả Sally cũng cảm thấy lồng n.g.ự.c tức nặng, hơi thở rối loạn, m.á.u dồn lên mặt.

A Hùng nhanh chóng nhận ra tình huống của cô, luống cuống rút tay lại, lo lắng nhìn cô.

Dương Văn xua tay, rút từ trong túi ra hộp t.h.u.ố.c nhỏ, lấy hai viên thuốc, nhanh chóng nuốt xuống.

Một lát sau, hơi thở của cô ổn định trở lại, cảm giác khó chịu trong n.g.ự.c cũng giảm bớt không ít.

Trước khi rời đi, Dương Văn đưa cho A Hùng một ngàn tệ.

3

Ninh thành, khu dân cư Tú Thủy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/long-nguoi-gorw/chuong-2.html.]

Dưới khu dân cư, trong một cửa hàng tạp hóa được cải tạo từ nhà để xe, đặt ba chiếc bàn mạt chược. Tính cả người xem, trong không gian chưa đến mười lăm mét vuông ấy, chen chúc đến hơn hai chục người. Mùi mồ hôi và khói t.h.u.ố.c hòa quyện, tạo thành một thứ mùi khó tả.

“Không chơi nữa, không chơi nữa!” Nhìn ván bài xấu trên tay, Lan Đức Chí nhíu mày. Rồi như nhớ ra điều gì, ông đẩy ngã bộ bài trước mặt, cầm điện thoại xem giờ: “Tôi còn có việc, đi trước đây.”

Mấy người bạn chơi nhìn nhau, chẳng ai muốn để vị “thần tài” này đi mất, nhưng hôm nay họ đã thắng khá nhiều, nên cũng ngại giữ ông lại.

“Đi đón A Hùng.” Ông đợi một lát, thấy không ai hỏi, liền chủ động nói thêm.

Khi nhắc đến cái tên này, trong giọng ông mang theo chút kiêu hãnh, như đang khoe một điều đáng tự hào.

A Hùng là đứa cháu trai mà ông nuôi lớn.

Mười lăm năm trước, cha của A Hùng qua đời vì ung thư phổi, mẹ cậu một mình nuôi con, cuộc sống vô vàn khó khăn, Lan Đức Chí cũng hết lòng giúp đỡ. Khi mẹ cậu bận việc không thể chăm con, thường gửi A Hùng đến nhà nhờ Lan Đức Chí trông nom, chưa bao giờ ông than phiền lấy nửa lời.

Lan Đức Chí không có vợ. Sau cuộc hôn nhân đầu tiên kết thúc chóng vánh, ông không lấy vợ nữa, cũng chẳng có con cái. Đối với ông, A Hùng giống như một món quà, lấp đầy khoảng trống trong lòng bao năm qua. Mang nỗi lòng như vậy, ông hết lòng quan tâm hai mẹ con họ suốt mười lăm năm.

Người cháu trai ấy cũng không phụ kỳ vọng của ông. Bốn năm trước, A Hùng đỗ vào một trường đại học danh tiếng với thành tích đứng thứ hai toàn thành phố, sau đó, một năm trước, cậu còn nhận được cơ hội sang Mỹ du học. Vì muốn chăm sóc con trai, mẹ cậu đã cùng ra nước ngoài với cậu.

Hai mẹ con rời nhà đã nửa năm, học kỳ bên Mỹ vừa kết thúc, hôm nay chính là ngày họ về nước.

Rửa tay ở bể nước trước cửa, Lan Đức Chí mở tủ kính nhỏ đặt trước quán, nhân lúc bà chủ đang mải xem bài, ông rút ra một bao t.h.u.ố.c Lợi Quần. Vừa huýt sáo vừa lấy chìa khóa, ông nhảy lên chiếc xe bán tải đỗ ngoài cửa quán. Chìa khóa cắm vào ổ, cùng với tiếng nổ máy ầm ĩ, chiếc xe chậm rãi lăn bánh ra khỏi khu dân cư.

(*) Thương hiệu Lợi Quần ra đời vào năm 1960 tại nhà máy t.h.u.ố.c lá Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc. Tên gọi "Lợi Quần" mang ý nghĩa là "có lợi cho mọi người", phản ánh một triết lý kinh doanh vì cộng đồng và một tinh thần ôn hòa, gần gũi.

Trong tin nhắn, cháu trai ông bảo máy bay sẽ hạ cánh lúc 13 giờ 30 phút. Giờ này đã hơn hai mươi phút trôi qua, chắc mẹ con họ cũng đã rời khỏi sân bay. Ông nhấn ga, lái xe lên vành đai cao tốc.

Ninh thành không lớn, sân bay cũng nhỏ, chỉ cần một cái nhìn là thấy hết toàn cảnh. Lan Đức Chí đưa một điếu t.h.u.ố.c cho bảo vệ làm “lệ phí”, rồi đỗ xe ngay bên kia đường, đối diện cổng đón khách.

Từng tốp du khách lác đác bước từ cửa ra. Ông đợi một hồi lâu, vẫn không thấy bóng dáng hai mẹ con.

Lan Đức Chí lấy điện thoại gọi cho cháu trai, đầu dây chỉ vang lên giọng nữ máy móc lạnh lẽo: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”

Ông gọi tiếp cho chị gái, kết quả cũng giống hệt.

Chẳng lẽ chuyến bay bị delay? Ông tự trấn an, rồi lại tiếp tục đợi, không quên gửi mấy tin Wechat cho hai người, nhưng chẳng có hồi âm.

Trong nháy mắt, một giờ đồng hồ trôi qua.

Lan Đức Chí quyết định đi vào sân bay hỏi nhân viên, lúc này mới biết chuyến bay kia đã hạ cánh từ một tiếng rưỡi trước.

Mang theo nỗi nghi hoặc, ông rời sân bay, lái xe về nhà.

Có lẽ họ gặp chuyện gì đó bên Mỹ nên đã thay đổi kế hoạch, ông tự an ủi như vậy.

Thế nhưng suốt hai tuần sau, Lan Đức Chí vẫn không liên lạc được với mẹ con họ. Cảm thấy có điều bất thường, ông quyết định báo cảnh sát.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lòng người
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...