4
Hoàng Hùng bước ra khỏi văn phòng môi giới việc làm, men theo bậc thang hướng đến ga tàu điện trên cao. Trên đỉnh đầu, tiếng ầm ầm vang vọng, một đoàn tàu lướt qua giữa các tòa nhà, chính là khung cảnh đặc trưng của thành phố này.
Khi biết Hoàng Hùng là sinh viên đại học, bà chủ văn phòng môi giới không khỏi kinh ngạc, ném cho cậu một cuốn sổ đăng ký.
Đa số người đến đây tìm việc là lao động phổ thông không biết dùng internet, hiếm khi có người trẻ ghé qua. Trong thời đại mạng lưới tuyển dụng trực tuyến phát triển như vũ bão, các văn phòng kiểu này đã ngày càng tàn lụi.
Hoàng Hùng có lý do riêng. Cậu không thể dùng căn cước công dân, đồng nghĩa với việc không thể tìm việc qua các thông báo tuyển dụng trên internet. Còn ở đây, chỉ cần nộp hai trăm tệ phí môi giới, chẳng ai buồn hỏi thăm quá khứ của cậu.
Cậu lật sổ đăng ký, quả đúng như dự đoán, hầu hết tin tuyển dụng đều sao chép từ internet, văn phòng chỉ làm trung gian mà thôi.
Cậu nhanh chóng thấy thông tin tuyển gia sư, y hệt bài đăng trên mạng mà cậu từng thấy.
Nghe máy là một người đàn ông trung niên, thanh âm có chút mệt mỏi. Trùng hợp hôm nay ông ta ở nhà, nghe nói Hoàng Hùng đang tìm việc, ông ta liền hẹn cậu đến ngay.
Tàu điện chạy xuyên qua các tòa nhà, rồi chui xuống lòng đất, lúc trên đầu, lúc dưới chân, khiến người ta hoa mắt. Khoảng bốn mươi phút sau, Hoàng Hùng đến ga tàu mà người đàn ông đã nhắc đến.
Nơi này cách trung tâm khá xa, nhà cửa cũng thưa thớt hơn. Cậu bắt taxi đến khu biệt thự.
Đến cổng, Hoàng Hùng báo tên chủ nhà với bảo vệ. Thấy camera trước cửa khu chung cư, cậu nhanh chóng hạ thấp vành mũ lưỡi trai.
Sau khi xác nhận với chủ nhà, bảo vệ mở cửa cho cậu vào.
Trong thời buổi biệt thự song lập ngày càng phổ biến, một căn biệt thự độc lập là chính biểu tượng của sự giàu có.
Hoàng Hùng nhấn chuông cửa. Khuôn viên biệt thự rộng chừng bốn mươi, năm mươi mét vuông, lát đá sạch bóng.
Không bao lâu sau, người đàn ông mặc đồ ở nhà bước ra.
Khuôn mặt ông toát lên vẻ quyết đoán, chiếc cằm vuông thể hiện sự kiên nghị, “Cậu Từ phải không? Mời vào.”
Đó là tên giả cậu dùng.
Họ ngồi đối diện nhau trên ghế sofa da.
Hoàng Hùng lặng lẽ quan sát xung quanh. Căn nhà gọn gàng, rõ ràng được dọn dẹp hàng ngày, nhưng chẳng có dấu hiệu của phụ nữ.
Hai người yên lặng một lát, không khí hơi trầm xuống.
“Không biết cậu Từ tốt nghiệp trường nào?”
“Đại học B.” Cậu từ chối điếu t.h.u.ố.c người đàn ông đưa.
Ngay khi nghe tên trường, trên mặt người đàn ông thoáng hiện nét vui mừng.
Hoàng Hùng lấy trong túi xách ra bằng tốt nghiệp giả, thứ cậu đã mua qua số điện thoại ghi trên tường nhà vệ sinh công cộng tháng trước. Khi đặt mua, cậu cũng không quá hi vọng, không ngờ đối phương thực sự gửi tới.
“Con gái anh năm nay mười sáu tuổi đúng không?”
Người đàn ông trả bằng tốt nghiệp lại, Hoàng Hùng lập tức cất nó đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/long-nguoi-gorw/chuong-4.html.]
“Đúng, nhưng trình độ con bé chỉ cỡ lớp Tám. Gia sư trước đã dạy xong chương trình kì hai lớp Tám rồi.” Người đàn ông nói: “Sách giáo khoa tôi đã mua sẵn. Do đã nghỉ một thời gian, nên cậu có thể ôn tập lại phần cũ cho con trước.”
“Vậy để tôi thử dạy vài buổi xem sao. À, xin lỗi... tôi vẫn chưa biết tên cô bé.”
“Trần Giản Khê.” Hai hàng lông mày của ông khẽ run lên, như thể có điều khó nói, “Tính cách con bé hơi kỳ lạ, mong cậu thông cảm.”
Hoàng Hùng theo ông lên tầng bằng cầu thang xoắn giữa phòng khách. Khi đi ngang qua bếp, cậu liếc nhìn: Không phải kiểu bếp mở.
Người đàn ông khẽ đẩy cánh cửa phòng đầu tiên bên trái, hé một khe nhỏ, thấp giọng: “Giản Khê, thầy giáo mới đến rồi.”
Trong phòng vẫn im lặng.
Ông cười gượng một tiếng. Hoàng Hùng gật đầu, rồi bước vào phòng.
Nhàn cư vi bất thiện
Cô gái đang quay lưng về phía cậu, ngồi trên bệ cửa sổ, mái tóc đen dài như thác đổ chảy xuôi trên lưng. Cô dùng hai tay ôm gối, chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ. Thân hình gầy yếu được bọc trong bộ đồ ngủ, trông cô chẳng hề giống thiếu nữ mười sáu, mà như một đứa trẻ hơn.
Bên cạnh cửa sổ là đặt một bộ bàn học và giá sách, ánh mắt Hoàng Hùng dừng lại trên giá. Ngoài sách giáo khoa mà cha cô gái nhắc đến, còn có vài cuốn tiểu thuyết nữa, cậu cảm thấy tò mò liền rút một quyển ra.
Cô gái nghe thấy tiếng động phía sau, nhưng vẫn không quay đầu lại.
Cái tên được chạm nổi trên bìa sách, [Cơ quan tàn sát], rõ ràng đây không phải loại sách dành cho thiếu nữ mười sáu tuổi.
Hoàng Hùng ngồi xuống ghế, mở trang đầu ra, chăm chú đọc. Chẳng bao lâu sau, cậu đã hoàn toàn chìm vào nội dung tiểu thuyết.
Khi giọng nói của cô bé vang lên, cậu đã đọc được hơn tám mươi trang.
Vừa ngẩng đầu lên, dáng vẻ tức giận của cô bé liền đập vào mắt cậu. Cô bé có rất nhiều nét giống với cha mình, ngũ quan mềm mại hơn một chút, nhưng trên khuôn mặt lại không hề có huyết sắc, chính là sự nhợt nhạt của bệnh tật.
“Anh nhận tiền của cha tôi để rồi định ngồi chơi như thế à?” Trần Giản Khê nhảy xuống cửa sổ, tức giận chất vấn.
Hoàng Hùng khép cuốn sách lại, không quên gấp mép trang làm dấu
“Dù tôi có muốn làm việc đàng hoàng, cũng phải xem em có muốn học không chứ.” Cậu đáp bình thản.
“Anh đi đi, anh bị đuổi việc rồi.” Cô bé giật lấy cuốn sách trong tay cậu, “Tôi không muốn học, chẳng có ý nghĩa gì cả.”
“Tại sao?”
“Cha tôi không nói với anh sao?! Tôi sắp ch//ết rồi!” Khi nói đến chữ “chế//t”, ánh mắt cô bé khẽ run.
“Cuốn sách đó…” Hoàng Hùng chỉ vào cuốn sách trong tay cô bé, “Em đã đọc chưa?”
“Liên quan gì đến anh?!”
“Tác giả là Itou Keikaku, tôi cũng rất thích ông ấy.” Hoàng Hùng chăm chú quan sát biểu tình của cô bé.
Trong cuộc nói chuyện này, đây là lần đầu cô chú ý đến cậu.
Cậu nói tiếp, “Ít người Trung Quốc đọc sách của ông ấy lắm. Em rất đặc biệt.”
--------------------------------------------------