Trên đây là toàn bộ lời khai của ông.
Khi cảnh sát nhận thấy đây có thể là vụ án hình sự, hồ sơ được chuyển cho Đội trưởng Hình sự Ngô Sĩ Lam.
Điều khiến cảnh sát sinh nghi chính là hồ sơ xuất nhập cảnh của mẹ con A Hùng.
Để điều tra hành tung hai người họ, cảnh sát tra lại dữ liệu, phát hiện ra một chuyện vô cùng đáng ngờ: Trong hồ sơ của cả hai không hề có ghi nhận đã từng xuất cảnh.
Nói cách khác, chuyện hai mẹ con sang Mỹ du học chưa từng xảy ra.
Cùng lúc đó, qua hệ thống nhận diện khuôn mặt, cảnh sát phát hiện tung tích của Hoàng Hùng.
Theo lời Lan Đức Chí, họ đã ra nước ngoài được hơn nửa năm. Thế nhưng ba tháng trước, Hoàng Hùng từng rút tiền tại một cây ATM ở thành phố B, nơi cậu học đại học.
Số tiền là ba vạn tệ, toàn bộ số dư còn lại trong thẻ ngân hàng của mẹ cậu — Lan Tú Vân.
Đó là lần cuối cùng Hoàng Hùng xuất hiện trong các camera giám sát. Cậu ta đội một chiếc mũ lưỡi trai, khi rời khỏi ngân hàng, cậu ta đã liếc nhìn về phía ống kính một cái.
Sau đó, cậu ta không còn xuất hiện trong bất kỳ đoạn camera nào nữa.
Trong xã hội đầy camera giám sát này, muốn biến mất hoàn toàn là chuyện không tưởng, trừ khi người đó rất thông minh, và cố tình tránh né.
Người nào mới muốn tránh né camera đây? Ngô Sĩ Lam nghĩ thầm.
Anh dường như ngửi thấy mùi tội ác, không chỉ vì điều đó, mà còn có một chi tiết khác đáng sợ hơn: Trong tất cả đoạn video giám sát, không hề xuất hiện hình ảnh của Lan Tú Vân.
Chỉ có người phụ nữ ấy, giống như thật sự rời khỏi thế giới này, tan biến không còn dấu vết.
Sau khi Hoàng Hùng đỗ đại học, Lan Tú Vân xin nghỉ việc, chuyển đến thành phố B để tiện chăm sóc con trai. Hai mẹ con chỉ về Ninh thành vào kỳ nghỉ, thời gian còn lại sống tại khu tập thể của bệnh viện bà đang làm việc.
Vì tin rằng hai mẹ con ra nước ngoài du học, không ai thấy lạ khi họ biến mất.
Như vậy, trong vòng nửa năm nay, không ai từng gặp Lan Tú Vân.
Ngô Sĩ Lam gật đầu ra hiệu, thợ khóa liền lấy dụng cụ ra, khéo léo thao tác trong ổ khóa.
Không bao lâu sau, “Cạch” một tiếng, cửa mở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/long-nguoi-gorw/chuong-3.html.]
Thợ khóa tò mò nhìn vào trong mấy lần, nhưng Ngô Sĩ Lam vỗ vai hắn, hắn mới luyến tiếc rời đi.
Ngô Sĩ Lam quay lại ra hiệu với nữ đồng nghiệp đứng sau, cô đang nhìn anh bằng ánh mắt vừa kính phục vừa hồi hộp. Ngô Sĩ Lam đeo găng tay, bọc giày, rồi bước vào căn hộ.
Một luồng hơi ẩm mốc và gỗ cũ ập vào mũi anh, đây chính là mùi hương đặc trưng của căn nhà lâu ngày không người ở.
Nhưng trong mùi hương ấy dường như ẩn chứa thứ gì khác, khiến Ngô Sĩ Lam cảm thấy khó chịu, song không nói rõ ra được.
Căn hộ là kiểu hai phòng ngủ, phòng khách đặt hai chiếc ghế sofa cũ nát. Ngô Sĩ Lam ngẩng đầu nhìn, trên bức tường đối diện treo kín bằng khen. Từ giải thể thao, học sinh tiêu biểu, cho đến bài phát biểu lớp, tất cả đều ghi tên Hoàng Hùng.
Bên cạnh sofa là một chiếc tủ kính, bên trong bày đầy cúp và huy chương. Anh dùng tay quệt nhẹ lên mặt kính, bụi phủ dày đặc, chứng tỏ đã lâu không có ai chạm vào.
Hai cánh cửa phòng ngủ đều đóng kín, anh chọn mở cánh bên trái, thường là phòng ngủ chính.
Cánh cửa gỗ từ từ hé mở, nhưng không có ánh sáng tràn ra như trong tưởng tượng, rõ ràng rèm cửa đã bị kéo chặt.
Anh dựa vào ánh sáng yếu ớt để quan sát bên tròng căn phòng. Một bàn học, hai tủ quần áo, một chiếc giường đơn bị che khuất một góc, chỉ có thể nhìn được một phần.
Anh bước đến gần.
Nhàn cư vi bất thiện
Trên giường không có chăn gối, chỉ có một tấm nệm trắng sữa, và trên đó, dường như đặt một cái kén.
Ngô Sĩ Lam từng xem tài liệu về x//ác ướp Ai Cập, thứ trước mắt anh cũng giống hệt những khối xá//c ướp đó, chỉ khác ở chỗ kén này màu trắng, rõ ràng chưa bị oxy hóa.
Thoạt nhìn, thứ bọc bên ngoài hình như chính là màng bọc thực phẩm.
Bên trong kén, bị màng bọc thực phẩm tầng tầng quấn lấy, là một người.
Ngô Sĩ Lam ngẩng đầu nhìn lên trần nhà. Trong thoáng chốc, dường như anh nhìn thấy một con bướm khổng lồ xấu xí đang bám vào vách tường, đôi cánh xòe rộng, nhìn anh đầy chế giễu.
Anh từng nuôi loài tằm ấy, chúng gặm lá dâu đến béo tròn, rồi bỗng ngừng ăn, chỉ trong một đêm đã biến thành thứ sinh vật khiến mọi đứa trẻ nuôi chúng đều khóc thét.
Thật kinh tởm.
Ngô Sĩ Lam quay người, suýt đập trán vào nữ đồng nghiệp.
Không muốn cô nhìn thấy cảnh tượng phía sau, anh giữ vai cô, cố gắng nở một nụ cười trấn an, bình tĩnh nói: “Phong tỏa hiện trường. Gọi pháp y đến.”
Cô gái khẽ run, nhưng vẫn cố nhìn qua khe dưới cánh tay anh, và nhìn thấy tất cả.
--------------------------------------------------