Ngô Sĩ Lam nghi ngờ, chính Hoàng Hùng đã dùng điện thoại của mẹ để lừa tiền bạn bè của bà.
Để tìm thêm thông tin, anh nói mọi kết quả điều tra với Lan Đức Chí.
Khi biết người chị duy nhất bị hại, mà hung thủ có thể là cháu trai mà mình thương yêu nhất, mặt người đàn ông lập tức tái xanh.
Sự đau đớn tột cùng khiến ông không thể biểu lộ ra ngoài, chỉ ngồi sụp xuống mà nức nở: “Tại sao lại thành ra thế này?! Thằng bé đó... từ nhỏ đến lớn chưa từng làm điều gì xấu cả…”
“Ồ? Thật sao?” Lời của Lan Đức Chí khiến Ngô Sĩ Lam chú ý.
“Tuy sau khi cha mất, tính tình nó có trầm hơn một chút, nhưng thằng bé rất ngoan ngoãn chăm chỉ, chưa từng khiến người khác phải lo lắng. Mấy người cứ đến trường mà hỏi, ai mà tin được nó có thể làm ra chuyện như vậy?” Lan Đức Chí ngập ngừng, “Hay là... các anh nhầm rồi chăng?”
“Tất cả bằng chứng đều chỉ thẳng vào cậu ta.” Ngô Sĩ Lam lắc đầu, “Trước đó, giữa hai mẹ con họ có mâu thuẫn gì không?”
“Không có đâu, thằng bé hiếu thuận lắm. Trong trí nhớ của tôi, chưa từng thấy nó cãi mẹ bao giờ.” Lan Đức Chí khẳng định, “Không thể nào, tôi vẫn không tin…”
Khi phải đối mặt với khả năng người thân là tội phạm, lý trí sẽ bị cảm xúc bóp méo. Dù Lan Đức Chí luôn khẳng định cháu mình không thể là hung thủ, nhưng Ngô Sĩ Lam vẫn thấy trong đó có điều đáng suy ngẫm.
Trong mắt mọi người, Lan Tú Vân là người mẹ rất nghiêm khắc. Sau khi chồng mất, bà từ chối tái hôn, dồn toàn bộ tâm huyết vào việc nuôi dạy con trai. Khi con thi đỗ đại học danh tiếng, bà còn nghỉ việc để theo con đến trường, chăm sóc sát sao.
Những hành động ấy vượt quá giới hạn của tình mẫu tử, mà là biểu hiện của sự kiểm soát cực đoan.
Liệu có phải sự kiểm soát đến ngột ngạt ấy đã dồn con trai đến bước đường cùng, trở thành động cơ khiến Hoàng Hùng ra tay gi//ết Lan Tú Vân?
Không, chỉ như vậy chưa đủ để khiến một đứa con giế//t ch//ết mẹ ruột của mình.
Nếu chỉ là một vụ g.i.ế.c người trong lúc bộc phát cảm xúc, Ngô Sĩ Lam còn có thể hiểu được, nhưng rõ đây là một vụ mưu sát có chuẩn bị trước hai tháng.
Suốt hai tháng, cậu ta mang quyết tâm giế//t ch//ết mẹ ruột của mình, lại giả vờ là đứa con hiền lành ngoan ngoãn, bình yên sống chung với bà. Nếu là người bình thường, chỉ cần nghĩ đến cảnh đó thôi, hẳn cũng sẽ bị cảm giác sợ hãi và tội lỗi xé nát tinh thần rồi đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/long-nguoi-gorw/chuong-6.html.]
“Rất phù hợp với những kiểu người đó.” Trần Gia Dụ c.ắ.n răng bật ra tiếng xuýt xoa.
Ngô Sĩ Lam biết hắn đang nói gì, cả hai cùng nghĩ tới điều đó: Đứa trẻ được mọi người coi là “thiên tài”, thực ra bên trong ẩn chứa một linh hồn lạnh lẽo, một nhân cách phản xã hội đáng sợ.
Theo lý thuyết phân tâm của Freud, cái mà xã hội gọi là “đạo đức”, thực ra bắt nguồn từ “siêu ngã” trong nhân cách con người.
“Siêu ngã” hình thành từ những gì con người trải qua trong thời thơ ấu, giống như một loại thanh âm. Trước khi ta làm điều xấu, nó sẽ vang vọng trong đầu ta, nhắc nhở chúng ta không được làm như vậy, một khi ra tay sẽ gây ra hậu quả gì, từ đó khiến nội tâm người làm điều ác sinh ra cảm giác “áy náy” và “sợ hãi”.
Nhưng “siêu ngã” của người mang nhân cách phản xã hội không giống với “siêu ngã” của người bình thường. “Siêu ngã” của họ không nhắc nhở họ trước khi phạm tội, trong họ không tồn tại khái niệm đạo đức, họ càng không biết sợ, cũng không biết hối hận.
Họ có thể bình tĩnh sống cả đời, giấu mình giữa đám đông một cách hoàn hảo, hoặc một ngày nào đó, khi có động cơ thích hợp, họ bình tĩnh g.i.ế.c người mà không mảy may d.a.o động.
“Sau lần rút tiền cuối cùng, cậu ta hoàn toàn biến mất khỏi tất cả camera giám sát.” Ngô Sĩ Lam nhún vai: “Đáng ch//ết, kiểu người này lại thường rất thông minh.”
“Quay lại chuyện t.h.i t.h.ể đi.” Trần Gia Dụ nói.
“Nguyên nhân gây t.ử vong là vỡ xương chẩm.” Ngô Sĩ Lam nói, “Tay nắm cửa, đồ vật trong phòng đều bị lau sạch dấu vân tay. Trên góc nhọn ghế gỗ trong phòng khách có phản ứng dương tính với luminol, nhiều khả năng đó là nơi nạn nhân bị sá//t hại. Phần thân dưới và chân có nhiều vết c.h.é.m sâu đến xương, trong miệng vết thương còn tìm thấy mảnh kim loại, pháp y kết luận các vết thương đó được tạo sau khi nạn nhân t//ử von//g.”
“Cậu ta muốn phân thâ//y?” Trần Gia Dụ kết luận nhanh.
Ngô Sĩ Lam nhìn hắn thật sâu, người như Trần Gia Dụ sinh ra để làm cảnh sát hình sự, thế mà lại lãng phí đời mình trong trại giam, chuyện này anh đã suy nghĩ hàng trăm lần mà vẫn không thể giải thích nổi.
“Có lẽ là như vậy.”
Nhàn cư vi bất thiện
Trong nhà Lan Tú Vân có bếp, nhưng không tìm thấy d.a.o phay, rất có thể hung thủ đã dùng chính con d.a.o đó để chặt xá//c.
“Có gì đó rất lạ.” Trần Gia Dụ trầm ngâm, “Qua việc cậu ta mua một số lượng màng bọc thực phẩm và than hoạt tính, rõ ràng kế hoạch ban đầu là giấu x//ác, nhưng phân thâ//y lại đi ngược hướng đó. Nếu quyết định phân thâ//y rồi mang từng phần t.h.i t.h.ể ra khỏi nhà, thì đâu cần màng bọc và than hoạt tính nữa. Vậy tại sao cậu ta lại phân thâ//y? Cứ cho là quyết định nhất thời đi, sao lại bỏ dở giữa chừng?”
“Câu này chỉ có cậu ta mới trả lời được.” Ngô Sĩ Lam cười khổ, “Nhưng ở phương hướng khác, chúng tôi có chút tiến triển. Sau khi Lan Tú Vân chế//t, cậu ta dùng danh nghĩa của bà lừa được không ít tiền, tính sơ qua cũng phải hơn năm mươi vạn. Ngoại trừ ba vạn cuối cùng cậu ta rút từ tài khoản của Lan Tú Vân, tôi đoán là tiền để cậu ta bỏ trốn, tất cả số còn lại đều được chuyển vào tài khoản khác.”
--------------------------------------------------