Tề Khang nhìn thấy hai người đứng sừng sững trước mặt mình, mới đầu hoảng sợ kinh khiếp không thôi. Hai người này bộ dạng gọn gàng sạch sẽ, không chút chật vật như anh ta, tám phần mười là không bình thường. Tề Khang ôm đầu hét lớn, xoay người muốn chạy, một sợi dây thép mềm từ phía sau quấn lấy chân anh ta, quật ngã ra sàn.
Vương Nguyên lạnh lùng tung dây thép trói Tề Khang lại, treo lủng lẳng trên trần tàu.
Tề Khang xấp xỉ tuổi Vương Tuấn Khải, mặt mũi miễn cưỡng coi là dễ nhìn, thân cao mét tám, quần áo lộn xộn, bị treo lên như vậy có hơi buồn cười. Bất quá lúc này anh ta cười không nổi, cơ mặt vặn vẹo méo mó không biết là khóc hay đau khổ.
"Các người là ai? Tại sao lại bắt tôi? Có phải các người chính là kẻ đã gϊếŧ Tiểu Phi, sai khiến quái vật đuổi bắt tôi không?" Tề Khang run rẩy, giọng nói đề cao vài phần: "Các người rốt cuộc muốn gì??"