Bỗng dưng xuất hiện một mê cung gương, dù là Thiên Tỉ cũng nhíu mày trầm trọng. Linh thể Lưu Chí Hoành giãy giụa nhảy ra khỏi tay áo anh, nháy mắt ngẩn người.
Trong gương phản chiếu hình ảnh méo mó của cậu, nhưng Thiên Tỉ lại hoàn toàn không phải. Hình ảnh của anh rất hoàn hảo, không bị vặn vẹo, nhưng cũng bất thường. Trong gương không phải chàng trai ôn hòa nhã nhặn như cậu vẫn biết, mà là một nam tử có mái tóc đỏ rực phi thường nổi bật, đôi mắt hổ phách ánh cam hừng hực lóe sáng, phía sau lưng nam tử kia tồn tại một đôi cánh lớn gấp đôi anh, từng lớp lông vũ phát ra hỏa diễm nhàn nhạt, vô cùng đẹp trai. . .
"Anh là. . .Chu Tước sao?"
Thiên Tỉ nghe tiếng Lưu Chí Hoành, biết cậu đã nhìn thấy chân thân của mình thì bật cười, gật đầu "ừm" một tiếng, ánh mắt ôn nhu chứa vài phần mong chờ: "Như thế nào? Thích không?"