Lưu Chí Hoành tỉnh lại giữa tiếng mưa chầm chậm rơi trên mái nhà, xung quanh tối đen u ám không chút ánh sáng.
Cậu miễn cưỡng ngồi dậy, tay lạnh ngắt vỗ vỗ đầu. Giấc mơ vừa rồi như một cơn ác mộng không ngừng công kích đầu óc cậu, khiến khả năng bảo trì thanh tỉnh gần như sụp đổ, ảo giác liên tục xuất hiện, thiếu chút nữa gϊếŧ chết cậu trong giấc mộng.
Lưu Chí Hoành bỗng dưng kinh sợ, cậu đã quên nội dung của giấc mơ kia rồi! Chuyện này trước giờ vốn chưa từng xảy ra!
Lúc đó cậu ngồi trên xe bus, phía sau vang lên âm thanh rầm rì, rồi có người vỗ vai cậu một cái. . .
[Môi tái lắm, về nhà uống chén canh gừng đi.]
Âm thanh này sao lại quen thuộc như vậy?!
Lưu Chí Hoành s* s**ng xung quanh, phát hiện nơi này chính là phòng ngủ nhà cậu. Ngoài trời tối đen, trong nhà giơ tay lên không thấy năm ngón, cậu bẩm sinh mắt không tốt, đeo kính lên còn chậm chạp. Cậu theo thói quen bật đèn ngủ, không ngờ lại chạm trúng một thứ lạnh lẽo.