Khói trắng mờ mịt bốc lên, hòa vào cái se lạnh nhạt nhòa cuối mùa thu. Dòng nước nóng hổi đột ngột đổ xuống mu bàn tay trắng nõn, khiến nó nổi lên một tầng hồng sắc.
"Sao lại không cẩn thận như vậy chứ!"
Đứa trẻ vội vàng giật lấy bàn tay kia, vừa thổi vừa dùng khăn cẩn thận lau, phức tạp nhìn chủ nhân bàn tay, thở dài.
Thiên Tỉ đứng dựa vào cửa nhà bếp, hai tay nhét trong túi quần, khóe môi mỉm cười như có như không: "Em làm vậy anh sẽ ghen đó."
Lưu Chí Hoành dở khóc dở cười nhìn anh, dùng ánh mắt ra hiệu cho anh ra ngoài đi. Thiên Tỉ sờ mũi, làm cái thủ thế "cố lên" sau đó lượn mất.
Vương Nguyên ngẩn người nhìn tay phải bị bỏng một mảng, tựa hồ không để cảm giác đau rát kia vào mắt. Lưu Chí Hoành sơ cứu cho y xong liền xoay người nhìn y, gương mặt trẻ con non nớt rất không có sức thuyết phục.