Đúng lúc này, cửa xe bật mở, một thiếu niên thanh tú dễ nhìn bước ra, trên mặt là nụ cười rực rỡ bừng nở sức sống.
Hoàng Nhã Di điếng người, nghi hoặc nghĩ, sao lại là y?!!
Lần đó gặp y cô đã chán ghét người này tới cực điểm, không ngờ y còn dám vác mặt đến đây. Có điều, hình như khí chất có. . .khác biệt?
Hoàng Nhã Di nhớ lại, mái tóc của người kia là màu trắng thuần xinh đẹp, hơn nữa dài đến thắt lưng. Còn thiếu niên là tóc ngắn đen sẫm, vừa gọn gàng vừa phù hợp với vẻ hoạt bát đáng yêu. Hơn nữa, người tóc trắng mang cho cô cảm giác yếu ớt oánh nhuận như ngọc, không phải kiểu dương quang chói lọi thế này.
Nhưng tại sao hai gương mặt lại giống nhau như đúc?
Không chỉ có Hoàng Nhã Di sửng sốt, Hoàng Lạc Đông và người bên cạnh cũng không hề bình tĩnh.