Ánh trăng vằng vặc chiếu xuống góc cửa sổ quán trọ, yếu ớt chen vào căn phòng nhỏ nằm ở cuối hành lang, lẳng lặng rơi xuống. Gió m*n tr*n trên mặt lá mát rượi, đẩy hạt sương trong suốt chạy đến mép lá, không thể ngủ yên.
"Bùa truyền tống." Huyền Vũ hí hửng đặt một cục đá lên bàn, chống hai tay làm ra vẻ mặt lưu manh: "Nghe nói trụ sở Phong là một nơi cực kỳ náo nhiệt, nếu có thể kiếm được bảo bối ở đó. . ."
"Bớt ảo tưởng đi." Thiên Tỉ tao nhã tự rót chén nước, khóe miệng cong lên: "Ngươi còn phải đánh một trận nữa mới có bùa truyền tống. Thứ này chỉ dùng cho hai người thôi."
"WHAT??!" Huyền Vũ ôm đầu gào thét như bị cắt lương: "Mẹ của gia, không muốn đâu_____!!!"
Mặc kệ cậu ta có phát ức thế nào, kế hoạch đã định rồi, mà người định kế hoạch cũng không có ý muốn thay đổi.