Yêu tinh.
Không hồn thiếu ba phách.
Trong đầu Vương Tuấn Khải lẩn quẩn mấy câu này, nhưng hắn không có thì giờ mà tra baidu, bởi vì phía sau cả một dàn sinh vật quỷ dị đuổi theo, rầm rập hào hùng dữ dội hơn cả quân đội.
"Yêu tinh!!"
"Câm miệng!" Vương Tuấn Khải nổi điên quát: "Có giỏi ngăn bọn chúng lại rồi nói!!"
Pháp sư lúc này đang chạy sát phía sau hắn, vẻ mặt khiếp đảm, há há miệng muốn nói gì, lại liếc sang Vương Nguyên phía trước, cuối cùng hậm hực lẩm bẩm chú quyết. Cậu ta tung ra ba đạo bùa ba vèo ra sau, dính lên mép cửa, tức thì hình thành một bức tường chắn bọn người kia ở lại. Nhưng không bao lâu sao, bức tường bị phá ra, sinh vật kỳ dị tiếp tục truy sát. Mà bọn họ ở trong đoàn tàu này không ngừng chạy lại không gặp hành khách nào, ngược lại là thùng hàng đầy ắp xếp gọn gàng hai bên.