"Vương Tuấn Khải?"
Vương Nguyên sờ trán hắn, chỉ thấy đỉnh đầu hắn nóng như thiêu đốt, cơ thể không ngừng co giật, mồ hôi túa ra ướt đẫm trán.
"Rất đau sao. . ." Y lẩm bẩm xong, cảm thấy mình nói thừa rồi, bèn vội vàng đỡ Vương Tuấn Khải ra sofa phòng khách, để hắn nằm ngay ngắn, vươn đầu ngón tay lành lạnh thon dài khẽ xoa bóp bụng Vương Tuấn Khải.
Lực độ trên tay vừa phải, cơn đau dần lui bớt, Vương Tuấn Khải hừ nhẹ, vô lực nằm trên ghế.
"Mới có đau một chút đã như vậy rồi." Y còn sợ thiên hạ bất loạn, cười trêu tức, vẫn không ngừng động tác trên tay: "Sức chịu đựng của ngươi cũng kém quá đi."
"Cậu cứ thử rồi biết." Cảm giác như có hàng ngàn hàng vạn con kiến bò đi bò lại trong bụng, thỉnh thoảng lại nhảy nhảy múa múa, đau nhức vô cùng lại không biết làm thế nào cho hết.