Quán coffee của Vương Tuấn Khải ở đầu hẻm của một trường cao trung, sinh ý khá lớn, phát triển rất tốt, nhân viên trong quán đều là học sinh sinh viên bán thời gian nên quán thường nhận được ưu ái rất nhiều của khách hàng.
Lúc này là hơn mười giờ trưa, trời nắng chang chang, vị trí trong quán bị chiếm đóng không còn một chỗ, hơi lạnh từ điều hòa tản ra khiến người ta thoải mái dễ chịu.
"Thật sao? Anh chính mắt nhìn thấy?"
"Còn phải nói sao, thiếu niên kia thật sự là rất xinh đẹp nha~" Kỳ Kỳ đắc ý sờ cằm, bộ dáng muốn bao nhiêu lưu manh liền có bấy nhiêu: "Người nọ vừa ngạo kiều vừa dụ hoặc, tám phần mười là nữ vương của ông chủ!"
Bẹp.
Một cái menu gõ lên đầu Kỳ Kỳ khiến cậu nhảy dựng lên, kinh hãi nhìn Vương Tuấn Khải đứng lù lù sau lưng mình. Tử Dật đối diện ngó qua ngó lại, cảm thấy sự tồn tại của mình nên giảm đi rồi, bèn thụt lùi từ từ, ngoan ngoãn lui vào gian pha chế làm việc.