Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phong Vũ Thanh Triều [Quyển 2]

Chương 60

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mẫn Mẫn mở toan mắt, xuống giường nhón chân đi ra hành lang, thật thận

trọng tiến từng bước một, dáng điệu nhẹ nhàng như li miêu và tâm trạng

cảnh giác đến độ nhịp hô hấp như ngưng đọng lại.

Khi đến đủ gần, nàng lập tức bế kín hơi thở, nhận ra quả nhiên trong căn phủ đệ lúc này không phải mọi người đều đang ngủ say sưa, ngược lại vẫn còn kẻ lảng vảng ở nhà sau. “Ai thế nhỉ?”

Mẫn Mẫn thấm nước bọt lên ngón tay khoét một lỗ nhỏ trên vách, áp mắt

nhìn vào. Nàng thấy trên sàn lổng chổng đủ thứ, cái có thể lật thì đã

lật ngược lên hết còn cái có thể xáo được thì đã xáo tung. Hơn nữa ở

đằng cuối phòng, nàng phát hiện một thân ảnh vận y phục dạ hành đang tìm kiếm thứ gì đó.

“Lạ thật,” Mẫn Mẫn tự hỏi “sao tên này có thể lẩn vào đây êm ái tới nổi

không một binh sĩ gác cổng nào hay biết? Căn phủ đệ không phải luôn

luôn được canh gác nghiêm ngặt lắm sao? Thử hỏi y là ai mà dám vào đây, dám lâm vào cảnh ngộ tuyệt vô thành sự với bất luận mưu mô nào?”

Cũng chính vì thế mà nàng quả quyết rằng người này chắc chắn phải sở hữu khinh công tuyệt hảo, võ nghệ hẳn phải cao cường lắm cho nên hầu như

mọi người, từ hàng gia nhân nô bộc chí đến quản gia, cơ hồ không một ai

phát giác là hiện đang có một dạ hành nhân lặng lẽ khẩn trương săn lùng

thứ gì đó trong phòng sách. Suy nghĩ một lúc, Mẫn Mẫn chẳng thể đoán

được mục đích của y, chỉ đoán y là người có tâm địa hắc ám và nhất là

bất chính nên mới lén lút hành động trong một đêm như thế này, một đêm

tràn đầy ánh trăng, một đêm mà căn phủ náo nhiệt vì lễ thành thân giờ

đang an giấc cả.

Dạ hành nhân sau một hồi lục lạo không tìm thấy vật muốn tìm bèn quyết

định rời đi. Lúc y quay mặt hướng về phía cánh cửa, Mẫn Mẫn bước thoái

lùi, tuy vậy không dè hắc y nhân nghe được thanh âm di chuyển thật nhỏ

đó.

Tai nghe tiếng chân trên hành lang, biết thân thế đã bại lộ, thân ảnh lập tức vọt ra ngoài. Bốn con ngươi đen láy chạm nhau.

Qua ánh trăng soi tỏ, Mẫn Mẫn thấy người bí ẩn vận y phục nhằm che kín

chân diện, đầu được trùm bằng một túi vải màu đen, chỉ chừa hai lỗ để hở đôi mắt, còn lại phần diện mạo phía dưới đã được phủ lấp.

- Ngươi là ai? Vào đây làm gì?

Đáp lại câu cật vấn của Mẫn Mẫn là thân ảnh bật tiếng “hừ” đầy bực bội.

Khi thanh âm quen thuộc đó lọt vào tai, Mẫn Mẫn sực biết người đối diện là ai thành ra trố mắt hỏi:

- Có phải ngươi chính là…

- Phải! – Thân ảnh cướp lời, khóe miệng mỉm cười lạnh lùng độc ác – Chính là ta!

Nói đoạn, người áo đen không ngần ngại huơ tay tháo túi vải che mặt

xuống. Một cơn gió vô tình thổi tung mái tóc đen như than và dài óng ả. Ánh sáng của vầng minh nguyệt cũng nhờ vậy mà có cơ hội chiếu rọi lên, làm hiển lộ dần gương mặt mỹ lệ cộng với làn da trắng tinh vô ngần.

“Quả đúng như ta nghĩ” Mẫn Mẫn vừa sững sờ bảo lòng vừa bước lui vài

bước.

Miệng chưa kịp kêu cứu, nhân vật dạ hành mau chóng đình bộ, đưa một tay

nhô cao khỏi đầu giống như đang dùng thủ hiệu vẽ khoảng không thành một

hình tròn.

Vèo!

Ngay tức khắc, Mẫn Mẫn cảm giác có luồn khí thổi phớt qua cổ, toan định

thần thì phát hiện huyệt đạo đã bị phong bế. Người đó quả thật là một

cao thủ, không cần tới gần, chỉ đứng cách một quãng cũng có thể đả cách

không điểm huyệt liêm tuyền của nàng.

Hạ thủ xong, người áo đen tiến tới gần, gọn gàng vác Mẫn Mẫn lên vai,

mặc kệ hai hàng lệ chảy ra và tâm thần tân nương tử vạn phần sợ hãi.

---oo0oo---

Dạ hành nhân di chuyển thật nhẹ, mơ hồ như bóng u linh cùng với tâm địa

bất chính vừa đi vừa dỏng tai nghe ngóng từng động tĩnh nếu có. Đến khi thật sự yên tâm, người đó mới bất thần thi triển khinh công, khẽ nhún

chân bật lên là đã dễ dàng bay qua tường rào bằng đá, rồi hạ thân như

một chiếc lá rơi vào phía trong hậu viên.

Ở đây, hắn không mảy may chần chừ, lập tức rảo bước, đi nhanh như đã có

chủ định và cũng biết rõ đâu là nơi cần tiến đến. Hẳn có vẻ quá quen

thuộc với địa hình của phủ tướng quân, thẳng nhắm giếng nước cạnh thủy

hồ nhân tạo, bước đi chẳng phát ra chút tiếng động nào.

Dù vậy, đừng ngỡ rằng hắn không cảnh giác mà lầm. Trái lại với thân

phận là một sát thủ liên hoàn, hắn luôn cẩn trọng với từng tiếng động

nhỏ.

Đêm càng lúc càng khuya.

Giữa hậu viên của phủ đệ chợt vang lên tiếng động, thanh âm như có một vật rớt xuống nước.

Và sau khi buông tiếng “hừ” lạt lần thứ hai, người áo đen xoay mình bỏ

đi, rời hậu viên như thể chưa hề xảy ra bất kỳ chuyện gì khả dĩ làm hắn

phải bận tâm, thần tình rất ư là ung dung tự tại, hoặc thậm chí đã quên

mất rồi mọi dụng ý đêm nay.

Sau sự kiện Phủ Viễn tướng quân đích thân “thân chinh” tân giả khố để thăm

viếng một nô tì, nữ tử thần y đã được Viên ma ma ban tặng một căn phòng

riêng hẳn hòi, tuy là chật chội, chỉ đủ kê chiếc giường và cái rương

đựng y phục nhưng so với các nô tì khác thì như vậy là đã sung sướng hơn nhiều lắm.

Và cũng từ đó mọi người trong tân giả khố và hoán y cục nhìn nàng bằng

cặp mắt khác hẳn. Họ hâm mộ có, nghĩ nàng là người may mắn cũng có. Vì bản thân nàng chỉ là một dân nữ, lại có thể chiếm lấy cảm tình của vị

đại thần tay nắm binh quyền tối cao trong triều đình Mãn Châu, khiến

nàng một bước lên thiên đàng. Từ quạ đen hóa thân thành thiên nga. Thử hỏi phú quý từ trên trời rơi xuống, có ai mà không ham muốn chứ?

Và vì vậy mà họ không ngừng kháo nhau rằng phủ đệ là nơi tôn quý, tường

cao cửa rộng, thành ra không nói tới việc làm chính thê, cho dù chỉ làm

tiểu thiếp thôi cũng đủ khiến cho gia đình tân nương tử trở thành “quen

được người làm quan, cả họ được nương nhờ.”

Nhưng họ lại không ngờ rằng cũng chính vì thế mà nàng rước lấy đủ loại

ganh tị xen lẫn thù hằn của vị Mẫn Mẫn tiểu thư con nhà An đích phúc

tấn. Âu cũng bởi vì tranh giành tình cảm của nam nhân mà ra.

Và trong hiện tại, trang nam tử đó đang trên đường tới tìm nàng.

Thì thời lúc bấy giờ đã gần canh năm. Ở tân giả khố mọi người đều đang an giấc.

Dương Tiêu Phong dáng đi vội vàng, tới nơi liền xô cửa bước vào một thư phòng, bất chợt chân khựng lại, thở phào một hơi.

“Nàng không sao, vẫn bình an.” Dương Tiêu Phong tự trấn an xong trong

lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào khó tả, sóng mắt như hồ nước phẳng lặng nhìn nữ nhân nằm yên trên giường. Nàng ngủ vùi, khuôn mặt nhỏ nhắn

trắng hồng hồng như ngọc.

Bởi vì thời tiết mùa này nóng bức nên Nữ Thần Y không đắp chăn trên

mình. Nàng nằm nghiêng quay mặt ra ngoài. Đôi ngọc thủ thon thả và

trắng noãn nà khoanh trước ngực, đôi chân co lại giống như đang tìm cảm

giác an toàn. Nàng ngủ thật ngon.

Dương Tiêu Phong chậm rãi ngồi xuống giường, cúi đầu nhìn dung nhan diễm lệ, bàn tay không an phận khẽ vuốt ve đôi má mịn màng và mềm mại, hạ

giọng kêu:

- Nữ Thần Y.

Đang mơ mơ màng màng, Nữ Thần Y nghe có tiếng gọi tên nàng và có cái gì

chạm lên mặt, cảm giác hơi ngứa ngáy khó chịu bèn giơ bàn tay nhỏ nhắn

lên hất bàn tay rắn chắc đi. Sau đó lại tiếp tục chìm vào cơn mộng.

Dương Tiêu Phong nhìn thiếu nữ duyên dáng mười chín tuổi đang ngủ say,

ánh mắt bất thần lóe ra tia sáng. Độ tuổi đó là tuổi đẹp nhất của một

người con gái, đẹp hơn cả nụ hoa chớm nở. Đôi môi non mềm khẽ lay động, nàng không cần trang điểm cũng đã làm rung động lòng người.

Lại nữa nàng thật sự rất diễm phúc, ngoài làn da trắng là thân thể không hề có chút tì vết, khi nàng dùng tay khoanh trước ngực đã vô tình nâng

bộ ngực sữa vốn đã nở rất to giờ càng giống hệt núi non phập phồng, khêu gợi hiện ra trước mặt Dương Tiêu Phong.

Và do khí trời oi ả nên lúc ban chiều Nữ Thần Y tắm xong không vận áo

yếm, chỉ thoải mái mặc một bộ y phục may bằng vải bông cực mỏng màu hồng phấn. Sau khi nàng ngủ, cúc áo bị nới lỏng ra, vạt áo mở rộng sang hai bên làm cho phần cơ thể cao ngất ngưởng lúc ẩn lúc hiện đầy khiêu

khích, khiến cho cổ họng của bất kỳ nam nhân nào nhìn thấy cũng phải

phát khô.

Dương Tiêu Phong lần thứ hai cúi người ghé sát tai nàng khẽ gọi:

- Nữ Thần Y.

Ngặt một nỗi giống hệt lúc nãy, lần này Nữ Thần Y chẳng thèm động đậy,

vẫn ngủ say như cũ. Ngọc thể cùng hai đồi núi cao to và hai nụ hồng

thắm nhấp nhô theo nhịp thở. Nàng nằm đó lung linh dưới ánh đèn cầy leo lét, dung mạo đẹp hơn châu ngọc, không sao tả xiết.

Năm ngón tay của Dương Tiêu Phong vô thức quấn lên mái tóc đen nhánh của nàng, cảm giác được bấy lâu nay cõi lòng bình thản của mình giờ bị cô

gái này làm cho khuấy động. Mà nàng xuất hiện thật đột ngột.

Nhắc đến khoảng thời gian bắt đầu nhậm chức tại kinh đô, bên cạnh Dương

Tiêu Phong chưa từng thiếu nữ nhân xinh đẹp nhưng lại không có chút hứng thú nên luôn luôn ơ thờ với họ.

Từ nhỏ đến lớn ngoại trừ mẫu thân, Dương Tiêu Phong không có kiên nhẫn

ngồi nói chuyện với những người chỉ biết tô son trét phấn này, lòng cứ

nghĩ tất cả nữ giới đều không liên quan đến thế giới của mình bởi vì nữ

nhân không thông hiểu được niềm đam mê, lý tưởng và sự theo đuổi sự

nghiệp của nam nhân.

Và trong ấn tượng của thuở thiếu thời, nữ nhân chẳng khác nào loài sinh

vật yếu ớt ưa khóc lóc, miệng mồm lại vô cùng phiền toái lải nhải, thiếu học thức, nhìn đời bằng ánh mắt thiển cận, vừa rước họ qua cổng là tức

khắc quản đông quản tây khiến cho tình cảm vợ chồng nháo nhào cả lên.

Nhưng tại vì sao cảm giác đối với nữ nhân này lại khác hẳn?

Dương Tiêu Phong tự nghĩ nàng tính ra chỉ là một cô gái xuất thân từ

tầng lớp hạ đẳng bình dân, nếu không muốn nói là một cô nhi bị bỏ rơi.

Tuy vậy mà nàng lại rất biết cách cư xử, tính tình ngây thơ thiện lương, tâm hồn trong sáng, thậm chí khí chất còn tốt hơn nhiều vị thiên kim

tiểu thư con nhà đại quan.

Quan trọng hơn thế nữa là nàng xuất hiện ngay trong giây phút khắc

nghiệt nhất. Dương Tiêu Phong đang lúc mệt mỏi kiệt sức, nàng liền mang đến cảm giác an bình. Giống như con thuyền lưu lạc trên biển cả bao la sau bao ngày bỗng trở về bến cảng, làm đầu óc căng thẳng bỗng tìm được

thanh tịnh.

Dương Tiêu Phong ngồi đó ngắm nàng, hiện thời chỉ muốn ôm nàng thật chặt vào lòng, đặt lên môi nàng nụ hôn nồng nàng thắm thiết, cùng nàng triền miên dây dưa.

Và một khi đã xác nhận tình cảm của mình, ánh mắt nóng bỏng của Dương Tiêu Phong lại thêm mấy phần thương yêu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phong Vũ Thanh Triều [Quyển 2]
Chương 60

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...