Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phong Vũ Thanh Triều [Quyển 2]

Chương 66

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau sự kiện tại bờ sông Vô Định Hà, ngày nào Tân Nguyên cách cách cũng buộc bản thân nàng bận bịu túi bụi để quên hình bóng một người. Thấm thoắt

đã hơn hai tháng trôi qua.

Thu đến, trên đầu cây tơi tả lá vàng. Thu đi đông lại, ngoài song cửa tuyết trắng lững lờ bay.

Sáng nay, cách cách vận áo lụa màu xanh yểu điệu, bên ngoài khoác áo

choàng đại hồng viền lông thỏ. Nàng ngồi lặng người bên song, gương mặt nhợt nhạt, vành mắt đỏ ửng, nước mắt rào rào vấn quanh. Khóc xong rồi

lại tự cười bản thân nàng.

Cười khổ, cách cách nhớ tới đêm hôm nọ ở tửu lầu. Lúc đó quán vắng đìu

hiu, cả hai người thi nhau với tay chụp lấy từng vò rượu, cứ như vậy mà

uống…

Có ai mà ngờ được cơ chứ, Tân Nguyên cách cách khe khẽ lắc đầu, nàng

công nương cưng quý nhất của lão phật gia lại đi mê luyến một vị nam tử

xuất thân Hán thất, còn đã từng là một thành viên nòng cốt của bang hội

phản triều đình Mãn Châu. Ấy vậy mà, nàng mê luyến đến đỗi, vị hôn phu

của nàng, một kẻ dáng vẻ hào hoa tuyệt thế cũng không thể nào khiến nàng quên y được!

Nàng nhớ nụ cười đó của y thật quyến rũ, phong lưu. Tiếng sáo của y vi

vút, hệt như cầu vòng thoắt ẩn thoắt hiện chốn cao sơn bao la hùng vĩ,

đoạt mất cả tâm hồn nàng.

Và cũng vì thế, có lẽ cho đến hết kiếp này, nàng sẽ không bao giờ tiếp nhận thêm một ai được nữa.

Nàng cũng biết ở Giang Nam có vô số nữ nhân vì y mà mê muội. Hiện tại

nàng có vung tiền như rác, hay có là giai nhân đẹp tuyệt trần giang y

cũng không để mắt đến. Nàng có mải miết theo gót chân y đi khắp bốn

miền đại giang nam bắc ắt cũng chỉ khiến y thêm hững hờ lạnh nhạt mà

thôi. Lại nữa chắc y sẽ rất coi thường nàng.

“À mà không phải vậy đâu,” Tân Nguyên cách cách tự nhủ lòng, y sẽ không

xem thường nàng đâu. Vì trong mắt y từ trước đến giờ chưa hề có nàng!

Lần đầu tiên gặp y ở phủ đệ, nàng đã cố tình cật vấn y. Lần thứ nhì gặp gỡ bên bờ sông, bọn họ đề cập đến chuyện thiên hạ sinh linh đồ thán.

Ánh nhìn như chất chứa ngàn vạn cảm tình, y tâm sự với nàng mối tình

thầm kín dành cho muội muội mình. Lòng hiếu kỳ về dung mạo của nữ tử

kia trỗi lên, nàng đã cùng Mẫn Mẫn đích thân đến viện thái y để xem một

lần cho biết.

Kết cuộc, nàng phát hiện, cô gái đó không tinh nghịch, vui vẻ, thơ ngây

như những gì y thể hiện. Mà cô ta có tâm sự, luôn mang dáng vẻ đang chờ đợi một người. Sương đêm rơi đẫm ướt vạt áo vải thô của cô ta. Trong

tiếng khóc nghẹn ngào thê lương động lòng nhân thế, nữ tử đó đứng lặng

trầm bên thành giếng bất động, dáng dấp chìm vào bóng tối mông lung, cảm giác như có một nỗi bi ai tuyệt vọng đang bao trùm lấy thân hình gầy

guộc mong manh vậy...

---oo0oo---

Đương cơn thất vọng não nùng, Tân Nguyên cách cách mở cánh cửa sổ ngửa

mặt lên cao, ánh mắt đăm đăm dõi nhìn bông tuyết phiêu phất trên không

trung. Dưới ánh dương quang, nét mặt nàng nõn nà tinh anh như ngọc tạc, tuy nhiên khóe miệng đọng nét cười chua cay, ánh mắt phượng bâng

khuâng, thần sắc não nề, tay chậm chạp chìa ra hứng tuyết.

Hứng tuyết rơi một hồi, cách cách nhác thấy tấm thiệp hồng nằm im ỉm trên mặt bàn, chợt nhớ tới Mẫn Mẫn.

Tuy bản thân là cành vàng lá ngọc nhưng thân phận nàng khó mà tự quyết

việc đại sự chung thân. Thái hoàng thái hậu càng coi trọng nàng thì

nàng càng mất quyền kiểm soát đối với hôn sự của chính mình. Nàng đã có lần nghe lão phật gia bảo “bây giờ, tuy rằng chưa xác định được mục

đích tối hậu của Phủ Viễn tướng quân nhưng theo ai gia đoán, có thể chắc chắn một điều là khi y tiêu triệt nhóm tam mệnh đại thần rồi ắt sẽ nảy

sinh lòng ham muốn đối với ngai vàng của hoàng thượng, mà ngài tuổi lại

còn rất nhỏ…” Do vậy, lão phật gia nói đành chỉ hôn nàng cho y, khuyên

nàng sẽ phải cân đo đong đếm, ngó nghiêng cẩn thận khi ở cạnh bên y mai

này....

Càng nghĩ, Tân Nguyên cách cách càng cảm giác buồn bã. Vẻ như sau khi

làm mẫu nghi thiên hạ, tuy nắm trong tay quyền lực cao quý nhưng nàng

nhận ra, thái hoàng thái hậu dần dà đánh mất đi cái gọi là cảm tình nhân sinh. Bà sống như một chiếc bóng không hồn ngày ngày âu lo toan tính

mưu đồ bá nghiệp…

“Cơ mà tình hình thật phải như vậy hay sao? Đời này nàng phải trở thành con rối của bà hay sao?” Tân Nguyên cách cách chán chường tự nghĩ.

Nàng mệt mỏi lắm! Suốt mười mấy năm nay ở trong cung mỗi một bước đi

đều gò vào khuôn phép, mỗi nơi nơi đều tiềm ẩn âm mưu, bất kể việc gì

cũng phải cân nhắc đắn đo, rồi lại đắn đo cân nhắc, mà nàng vốn dĩ không phải loại người thích hợp với cuộc sống như thế này.

Nàng chỉ muốn rời đi, đi thật xa, để khi nàng muốn cười thì có thể tự

nhiên toét miệng mà cười hả hê, khi muốn khóc thì khóc, khóc đứng khóc

ngồi...

Giờ ngẫm lại ở chốn cung đình, phận má hồng lấy ai đó, chẳng qua chỉ là

chuyển từ cái lồng to sơn son thép vàng đang trú ngụ sang cái lồng nhỏ

bé hơn, và chưa chắc gì tương lai sẽ được rỡ ràng hơn thực tại. Thêm

vào đấy, chưa kể mấy năm nay nàng không ngừng chứng kiến không biết bao

nhiêu nghịch cảnh đấu đá nơi tam cung lục viện, nghe thấy không ít

chuyện ồn ào thị phi. Hậu cung do lão phật gia một tay nắm giữ, nhưng

đằng sau bức rèm lụa là xa hoa đó sự thật rất ư tăm tối tàn khốc đến nổi người ngoài không tài nào tường tận được rõ ràng. Lại nữa nam nhi nào

có tiền có quyền tất sẽ có nhiều thê tử, cứ nghĩ về nhà chồng rồi phải

đối phó với việc thê thiếp lục đục cào xé nhau, nàng cảm thấy thà gọt

tóc đi tu còn tốt hơn.

Nghĩ mãi nghĩ mãi, kết cuộc không kìm được mối thương tâm, cách cách úp

mặt ngọc vào lòng bàn tay thon trắng mịn màng khóc rưng rức.

Tân Nguyên cách cách càng ngẫm nghĩ, nước mắt lại đầm đìa tuôn xuống. Sực

nhớ tới ngày hôm trước, lúc nàng chứng kiến cảnh Dương Tiêu Phong vạn

bất đắc dĩ bắt buộc phải lấy Mẫn Mẫn, vẻ mặt của y dửng dưng, nàng vừa

buồn vừa giận. Bây giờ đặt bản thân vào cương vị đó nàng mới biết, khi

đó y không chỉ buồn giận không thôi mà còn tuyệt vọng đến thấu xương.

Nghĩ tới số mệnh của mình, cách cách tự vấn lòng sẽ ra sao nhỉ? Nếu bây giờ không thành thân thì vài năm nữa sẽ quá tuổi gả chồng. Lại nữa bản thân nàng chỉ là một nghĩa nữ của thái hoàng thái hậu. Với thân thế

thiếu chỗ dựa gia đình như vậy mà không có phu quân, nàng chỉ còn nước

sống cô quạnh cả đời, tới chừng ấy thật khổ sở biết nhường nào.

Mà suy cho cùng, trang nam tử mà thái hoàng thái hậu chỉ hôn cho nàng

xem chừng ra cũng có lẽ là người tử tế. Nếu nàng sinh sống ở Tây

phương, mọi sự liền khác hẳn. Nàng đã từng du học Châu Âu, biết được

rằng bên đó, miễn là cố sức gắng công làm việc thì sợ gì chẳng có tiền

đồ?

Nhưng bây giờ, Tân Nguyên cách cách chỉ nhìn thấy ở nàng một tương lai

tối tăm. Bởi trong xã hội hiện tại này ngoài tam tòng ra không còn con

đường nào dành cho những người phụ nữ nữa. Xã hội này vốn là một xã hội nam quyền. Nữ nhân sinh ra, lớn lên phải nhất quyết một lòng tòng phụ, tòng phu, tòng tử. Những ý tưởng như kiên cường cá nhân hoặc những ý

chí tự lực cánh sinh âu chỉ là hư vô, không thực. Chúng hệt như cầu

vòng, tuy đẹp đẽ lung linh trên trời cao nhưng không bao giờ nắm bắt

được.

Lòng trùng trùng tâm sự, cách cách lại nhớ tới Cửu Dương. Cuối cùng kết luận tốt nhất không nên gặp hắn ta thêm một lần nào nữa. Vì không gặp

mặt sẽ không nhớ, không nhớ sẽ không tương tư.

Tự bảo lòng đôi hồi, Tân Nguyên cách cách đứng dậy đi tới đằng bàn cầm

bút viết một lá thư. Không muốn mất nhiều thời gian cân nhắc câu chữ và cách hành văn thành thử nàng cứ nghĩ gì viết nấy, cốt sao cho người

nhận thư thông hiểu là được.

Trong thư có đoạn nàng viết:

“…Bổn cung tuy rằng sở hữu danh phận là một vị cách cách cao quý song

nếu suy cho kỹ thì chỉ là một nữ nhân bình thường. Tướng quân quen biết ta bấy lâu, chắc đã phát giác chẳng phải hạng văn tài xuất chúng gì,

khó mà coi là nổi bật... Dung mạo cũng tàm tạm, mà trong Tử Cấm Thành

này những người nhan sắc diễm lệ thiếu chi? Vả lại, bổn cung cũng rõ

ngài đang trao gởi trái tim ngài cho một người con gái khác. Thành thử

hai ta không tâm đầu ý hợp, lại có những đối tượng khác nhau, chi bằng

đồng tâm kết thúc mối lương duyên này vậy...”

Cuối thư, nàng thổ lộ:

“Bây giờ và mai sau, bổn cung sẽ một lòng cung phụng, hầu hạ thánh

thượng và thái hoàng thái hậu. Đợi ngài lớn lên tay nắm binh quyền, đợi lúc lão phật gia đến tuổi về trời ta sẽ đi ngay, rời Tử Cấm Thành đời

này không lấy ai cả. Ta đã quyết tâm sống độc thân, không gá nghĩa với

ai hết… Trước đây ta có hành xử bộp chộp, thiếu suy nghĩ khiến ngài và ý trung nhân của ngài hiểu lầm không ít, nay chỉ biết cầu xin lượng thứ…”

Viết xong, Tân Nguyên cách cách đọc kỹ một lượt, cân nhắc chốc lát lại xé tờ giấy đó đi, chấp bút viết lại từ đầu.

“Bổn cung tuy không xuất thân tướng môn nhưng từ thuở nhỏ đã theo Sách

Ngạch Đồ đại nhân và huynh trưởng của Mẫn Mẫn tập võ. Tuy bề ngoài có

phong thái của một vị tiểu thư khuê các nhưng bên trong tính tình sảng

khoái không chút nữ tính, tùy hứng lại ương ngạnh. Mà tướng quân, một

người thích quân sự và võ nghệ đến như vầy ắt sẽ không yêu những nữ nhân ưa chém chém giết giết. Trái lại, bổn cung biết ngài ưng nữ tử tri

thức, hiểu lễ nghĩa, tao nhã hòa hoãn, một nữ tử dịu dàng, cử chỉ mềm

mại ôn nhu động lòng người và biết cách chăm sóc bệnh nhân…”

---oo0oo---

Ngày hôm sau, hoàng hôn.

Tân Nguyên cách cách chủ động ngồi kiệu đến phủ đệ thăm viếng, tay mang

theo bức thư. Nàng thấy Dương Tiêu Phong đang ngồi chỗ bàn trà trong

phòng sách, bận rộn phê duyệt công văn, không lưu ý lắm đến quý nhân

xuất hiện.

Cách cách nhẹ nhàng tới gần ngồi chếch một bên. Hôn phu của nàng đầu óc bận tập trung, chẳng hề hay biết gì.

Một lát sau, Hà Tử Lăng bưng hai tách trà hạt sen vào đặt lên bàn, khẽ nhìn Dương Tiêu Phong mỉm cười.

Lúc Hà Tử Lăng bước vào, Tân Nguyên cách cách âm thầm quan sát, thấy đó

là một nữ tử mắt phượng mày liễu thanh tú, đặc biệt là ánh mắt rất ư sắc sảo, diện mạo xinh đẹp bức người.

Hà Tử Lăng mang một tách trà đặt lên bàn xong mang tách kia đến dâng lên khách quý, nhún chân điệu đàng thỉnh an. Khi đứng thẳng dậy, ánh mắt

hai người con gái giao nhau. Tân Nguyên cách cách phát hiện đáy mắt của người đối diện lóe ra tia lửa trông rất đáng hãi. Tuy nhiên ngay sau

đó Hà Tử Lăng chủ động cúi đầu lảng tránh khí thế bức người của đối

phương.

Tân Nguyên cách cách lấy làm lạ, tự hỏi vì sao? Cặp nhãn quan đó thoáng nhìn thì giống như mặt nước hồ thu bình lặng cơ mà hằng sâu dưới đáy

lại là hàng vạn hòn đá ngầm cuồn cuộn, không những khiến nàng không yên

tâm vì sự hiện diện của cô ta ở trong phủ đệ mà lại còn thêm mấy phần

thấp thỏm. Chỉ sợ bây giờ càng yên ả, bão bùng mai sau càng dữ dội đó

thôi. Nhưng chẳng thể làm thế nào để khẳng định cảm giác bất an này,

nàng đành giả vờ như mọi sự vẫn bình thường.

Suốt cả buổi chiều Dương Tiêu Phong tuyệt đối tịnh, không hề hé răng y

như thể một mình một cõi không hề hay biết có ai trong phòng ngoài bản

thân.

Một thời thần sau khi vị hôn thê của mình bỏ về rồi, Dương Tiêu Phong

mới đọc xong mớ tấu chương, với tay lấy phong bì, xé ra đọc thư, xong

ngồi lặng nhìn đám đồ vật trên bàn. Nghĩ đến số lễ vật mà thái hoàng

thái hậu ban tặng hai người để làm quà trong ngày thành thân, Dương Tiêu Phong gọi Lôi Kiến Minh vào bảo ông đem hoàn trả tất cả. Cách cách đã

nói thẳng thừng rằng muốn hủy bỏ cuộc hôn sự, khuyên Phủ Viễn tướng quân nên đi tìm cơ hội khác cho mình.

Rồi sực nhớ tới lệnh bài miễn tử, Dương Tiêu Phong bèn lấy ra từ ống tay áo, hết nhìn lá kim bài tới nhìn bức thư, đọc lại một lần nữa, tới đoạn cuối tức thì ngồi trầm ngâm.

“Đàn ông mạnh mẽ,” Tân Nguyên cách cách viết “nếu cưới phải một thê tử

cũng cứng rắn không kém thì chắc chắn hai người sẽ không có cách nào đối đầu nhau, nhìn mặt nhau để trò chuyện đàng hoàng tử tế chứ nói chi là

chung sống. Bởi tự cổ chí kim, con người ai ai cũng bo bo một bầu kiến

thức của riêng họ, và tự cho mình là trọng tâm của vũ trụ, nên hễ đối

phương nói động một chút sẽ tức khắc động tay động chân ngay... Bổn

cung dự định cả đời này của ta không định lấy ai, chỉ muốn bầu bạn với

tiếng kệ câu kinh, tụng niệm cầu phúc cho vạn dân... Trước đây ta đã

hành xử bừa bãi, kết cục hại đời Mẫn Mẫn, tiếp theo đó lại khiến kẻ nô

tì trong tân giả khố hiểu lầm ngài… Thật tình mong thứ lỗi...”

---oo0oo---

Cũng đêm hôm đó tại tân giả khố.

Không gian đang yên bình chợt có tiếng sáo vi vút trỗi lên. Thanh âm

tuôn trào, càng vuốt càng cao, càng xa càng mỏng, bay đến tận Quảng Hàn

cung rồi rơi đánh tõm xuống trần.

Nữ Thần Y đưa tay ra ngoài cửa sổ hứng tuyết rơi, lắng nghe tiếng sáo

thánh thót bên ngoài cố cung. Ngày nào cũng vậy, tiếng sáo ấy chỉ vang

lên mỗi khi nàng ra giếng nước giặt giũ cho đến khi nàng trở vào phòng,

tắt đèn, rồi mới từ từ lắng xuống, không nghe thấy đâu nữa khiến ai nấy

đều hụt hẫng. Tiếng sáo xuất hiện đều đặn đến nổi nàng cảm giác hình

như có người nào đó cố công chờ nàng. Âm giai réo rắt ấy vốn dĩ thổi

lên vì nàng, dành riêng tặng nàng.

Tiếng sáo tuy rằng du dương nhưng lại man mác đôi chút ai sầu, cơ mà sầu mà không luỵ, chí khí bát ngát hệt như bụi tre dầm sương dãi nắng, dẫu

có xơ xác đến đâu vẫn vươn thẳng thân cành.

Mải mê mường tượng dư âm còn sót lại đó, Nữ Thần Y không hề hay biết

trên hành lang có một người vận quan phục màu trùng dương đang lặng lẽ

quan sát nàng. Ánh mắt sáng như kiếm của người đó say sưa ngắm nhìn

nàng, âu yếm chiêm ngưỡng mỹ nhân trong làn sương mùa đông. Mỹ nhân

gương mặt trong sáng như nguyệt, da trắng hơn tuyết, tư thế quyến rũ

ngồi bên song cửa, cử chỉ đoan trang đang hứng tuyết rơi khiến cho y

không nhịn được cứ phải ngắm nhìn mãi.

Một tích tắc trôi qua, Nữ Thần Y với tay khép cánh cửa sổ lại.

Trong tiếng im đèn lịm, người đó tặc lưỡi tiếc nuối. Bóng dáng cao lớn

lúc bấy giờ chìm sâu vào màn đêm ngút ngàn, thần trí như bị thu hút cả

vào hình dáng diễm lệ.

Khuôn mặt nồng nàn tình cảm của nàng khiến trái tim y chấn động. Trong

đầu nháng hiện cảnh tượng tuyết rơi của nhiều năm về trước, ở trên đỉnh

Thiên Sơn, nàng mặc áo nhiễu lông vũ màu đại hồng. Cả hai đạp tuyết đi

bên nhau, tay trong tay lang thang sóng bước tìm đóa hoa Tuyết Liên.

Lòng quay cuồng muôn vàn suy tư, người đó quên cả thời gian, cứ đứng trên hành lang ngây ra như phỗng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phong Vũ Thanh Triều [Quyển 2]
Chương 66

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 66
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...