1
Lửa cháy suốt một đêm, hắn đứng trọn vẹn một đêm.
Mãi đến khi căn nhà nhỏ hoàn toàn hóa thành đống hoang tàn, hắn mới dẫn người xoay lưng rời đi.
Ta co mình sau gốc cây, hai chân đã tê dại mất cảm giác, thấy nam nhân ấy rời đi rồi, mới vừa khóc vừa bò lết chạy về phía căn nhà.
Khói lửa vẫn còn hơi nóng, nhưng người bà mẫu với khuôn mặt nghiêm khắc mà lòng dạ nhân từ ấy, ta vĩnh viễn không bao giờ gặp lại nữa.
Đang lúc ta khóc đến không thể tự kiềm chế, phía sau lại vang lên một tiếng thở dài thật dài.
“Ninh nhi à, sao nàng lại không chịu nghe lời mẫu thân vậy?”
Toàn thân ta cứng đờ, chậm rãi quay người lại.
Đoàn người của Lục Quân Hành chẳng biết từ lúc nào đã quay trở lại, lúc này đang đầy vẻ tiếc nuối nhìn ta.
Ta chưa từng thấy Lục Quân Hành như thế này, sát khí ngập trời, chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ khiến ta run rẩy đến mức không nói nên lời.
Bọc hành lý phía sau bị người ta giật lấy, lắc mạnh, vàng bạc châu báu trong bọc rơi vãi đầy đất.
Lục Quân Hành dùng mũi kiếm gạt đống vàng bạc ra, bốc lên một tờ giấy thông hành giả, cười lạnh:
“Cố Thuận Ninh? Thuận lộ an ninh? Mẫu thân đúng là thương nàng.”
“Đó… đó cũng là mẫu thân của chàng mà.”
Ta lấy hết can đảm, giọng nói mang theo van xin:
“Lục Quân Hành, mẫu thân đã không còn nữa, xin chàng buông tha cho ta, để ta mang hài cốt của mẫu thân rời đi. Ta bảo đảm sẽ không dính dáng đến chàng dù chỉ một chút.”
“Ta không tin.”
Nam nhân khẽ cười:
“Ninh nhi, ta chỉ tin người c.h.ế.t.”
Hắn đ.â.m mũi kiếm vào trong tàn lửa, những ngọn lửa còn sót lại đã đốt sạch tờ giấy.
“Cố gia nữ, ngụy tạo văn thư, coi như thông đồng với địch, chém!”
2
Thời điểm ta từ trên cao rơi xuống vách đá, trong lòng toàn là không cam tâm.
Trong cơn ý thức chập chờn, ta dường như nhìn thấy cả một đời ngắn ngủi của mình.
Ta là cô nhi không gốc rễ, như bèo trôi vô định, những ký ức trước đó đều trống rỗng.
Lần đầu tiên ta gặp Lục Quân Hành, là khi ta trốn trong gian bếp nhà hắn, vừa khóc vừa gặm bánh màn thầu.
Lục Quân Hành xuất hiện đúng vào lúc ấy.
Hắn mặc áo xanh nhạt, tay cầm một chiếc đèn dầu, không biết đã đứng ở cửa bao lâu rồi.
Ta chỉ thấy hoảng sợ, lúc đứng dậy còn nấc lên xin lỗi:
“Thật sự xin lỗi, ta chỉ là quá đói thôi… ta không dám ăn thịt, chỉ ăn một cái màn thầu, đợi ta kiếm được tiền rồi trả lại cho ngươi, được không?”
Hắn không nói được, cũng chẳng nói không, chỉ lặng lẽ mở ngăn tủ, xé một cái đùi gà đưa cho ta:
“Ăn đi.”
Ta nuốt nước bọt, chẳng có bao nhiêu tự chủ, do dự chưa đầy mấy giây liền nhận lấy đùi gà, ăn sạch không chừa chút nào.
“Trong nhà chỉ có một mình mẫu thân già, sau này ngươi cứ làm muội muội của ta, giúp ta dọn dẹp nhà cửa cho mẫu thân ta nhé.”
Ta đồng ý.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nhưng chẳng bao lâu sau, ta đã hối hận.
Đêm hôm đó, ta nhân mưa lớn mà chạy trốn.
Chạy chưa được bao xa, ta đã trượt ngã, ngồi bệt xuống đất, rồi bị Lục Quân Hành nhặt về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/phu-kinh-orks/1.html.]
Hắn hỏi ta vì sao đột nhiên muốn đi.
Ta quấn mình trong bộ y phục ướt sũng, khóc đến mức nước mũi bong bóng nổi lên từng cái một.
Từ việc Lục mẫu chỉ đưa cho ta mười mấy đồng tiền đồng, bắt ta xoay xở nấu ra một bàn cơm, cho đến mỗi ngày phải dậy sớm cho gà vịt ăn, làm đủ thứ việc đồng áng.
Lục Quân Hành quay đầu nhìn Lục mẫu, Lục mẫu cười gượng gạo:
“Bây giờ chẳng phải đều là như thế sao. Con gái không siêng năng một chút, e là khó gả được cho nhà t.ử tế.”
Ta giơ đôi tay đầy những vết phồng rộp vì làm việc, khóc đến mức thở không ra hơi:
“Làm muội muội khổ quá.”
Lục Quân Hành bị ta khóc đến bất lực, hắn ngồi xổm trước mặt ta, nhìn ta hồi lâu, rồi mới mở miệng:
“Hay là… đừng làm muội muội nữa.”
“Hả?”
“Nàng làm nương t.ử của ta đi.”
3
“Làm nương t.ử của huynh còn phải cho gà cho vịt cho ch.ó ăn không?”
“Không cần nữa.”
“Làm nương t.ử của huynh còn phải cầm mười mấy đồng tiền đồng đi mua cả mớ rau không?”
“Cũng không cần nữa.”
“Làm nương t.ử của huynh còn phải…”
“Đều không cần, đều không cần hết!”
Lục mẫu đẩy phắt Lục Quân Hành sang một bên, cười đến mức thịt trên mặt rung lên:
“Sớm biết con là tới làm nương t.ử cho con trai ta, ta có đem con thờ như tổ tông cũng được ấy chứ!”
Ta cứ thế gả cho Lục Quân Hành.
Lục mẫu nói được làm được, quả thật nâng niu ta lên tận mây xanh.
Ban đầu ta còn không hiểu vì sao bà lại thay đổi trước sau khác biệt như vậy.
Đến khi sống chung lâu ngày, bà mới thổ lộ tâm sự với ta.
“Ta số khổ, từ nhỏ đã bị phụ mẫu bán vào thanh lâu, sống còn không bằng ch.ó ngoài đường.”
“Không có gì ngoài một gương mặt, lại chẳng có lấy một kỹ nghệ ra hồn, chỉ có thể làm kỹ nữ hạng trung, tiếp mấy kẻ chạy việc, hàng rong.”
“Sau này may mắn hoàn lương thành thân, vẫn bị người ta khinh thường, mấy cô nương biết chữ biết nghĩa đều chẳng chịu gả tới.”
“Ta không thể nhìn con trai ta cưới một thôn nữ lẳng lơ được… Ninh nhi à, đừng trách ta. Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy con, ta đã biết con nhất định xuất thân từ nhà phú quý.”
“Tiểu thư nhà phú quý lưu lạc bên ngoài, kết cục cũng chỉ có một con đường c.h.ế.t. Gả cho con trai ta, chí ít ta còn có thể bảo đảm cho con nửa đời sau bình an vô ưu.”
“Ninh nhi à, nam nhân trên đời phần nhiều bạc tình, bạc tình lắm!”
Lục mẫu nói đến thê thiết, nhưng bà đã quên mất.
Lục Quân Hành… cũng là nam nhân.
Nỗi đau khi rơi xuống nước cuốn trùm toàn thân.
Ta nghiến răng, liều mạng giữ cho mình tỉnh táo, xuôi theo dòng nước, cố gắng tìm đường sống.
Không biết đã trôi dạt bao lâu, trong lúc tầm mắt mờ nhòe, ta nhìn thấy một tấm lưới đ.á.n.h cá được ném về phía mình.
“Hình như là người… còn sống… mau…”
Nếu có kiếp sau! Nếu ta còn sống!
--------------------------------------------------