Nha hoàn nghe lời dẫn người rời đi, trong phòng chỉ còn lại ta và Chiêu Chiêu.
“Nói đi, sao con đột nhiên nghĩ tới chuyện thu… nuôi hai người này?”
Chiêu Chiêu im lặng.
Rất lâu sau, con bé bước tới, vùi đầu vào lòng ta, giọng nói nghẹn lại:
“Họ rất yêu thương nhau.”
“Con gặp họ trên đường đi tuần tra.”
Khi đó họ bị man t.ử bắt được, đem ra làm trò tiêu khiển.
Man t.ử dùng roi ngựa quất vào thiếu niên, ép hắn phải chui qua háng của chúng.
Thiếu niên bị đ.á.n.h đến toàn thân đầy m.á.u cũng không chịu khuất phục.
Man t.ử tức giận.
Chúng cướp lấy bé gái kia, treo lên cây, nói với bé gái rằng chỉ cần khóc một tiếng, sẽ chặt một ngón tay của ca ca nàng.
“Mẫu thân, người không nhìn thấy đâu.”
“Đứa bé gái ấy, bị treo bằng sợi dây thừng to như vậy, dây gai cào rách da thịt, những sợi thừng đó như kim châm, đ.â.m sâu vào cổ tay nó, nhưng nó không hé miệng lấy một tiếng.”
Còn thiếu niên kia, kẻ dù thế nào cũng không chịu thua, vì muội muội, đã quỳ xuống đất, trong tiếng cười hả hê của mọi người, chui qua từng cái quần bẩn thỉu một.
Có lúc, cái c.h.ế.t của con người không phải là khi hơi thở chấm dứt.
Ngay khoảnh khắc Chiêu Chiêu nhìn thấy thiếu niên ấy, con bé đã cảm thấy, dù hắn còn thở, nhưng linh hồn đã c.h.ế.t rồi.
Khi con bé c.h.é.m g.i.ế.c đám man t.ử đó, cứu được bé gái, thiếu niên lảo đảo lao tới, hai tay run rẩy đón lấy muội muội mình.
Bé gái đã yếu đến mức không mở nổi mắt.
Nhưng đối diện với ca ca, vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười:
“Ca ca, Nhung Nhung không đau đâu.”
“Sao có thể không đau chứ…”
Chiêu Chiêu nói đến đây, vành mắt đã đỏ hoe.
“Rõ ràng da thịt mài nát hết rồi, sao lại có thể không đau? Nó mới ba tuổi thôi mà.”
Chiêu Chiêu ba tuổi, đi nhiều một chút còn phải để phụ thân dỗ dành.
Còn đứa trẻ ba tuổi này, chịu đựng bao nhiêu hành hạ, lại nói mình không đau.
“Mẫu thân, con rất thích họ.”
Chiêu Chiêu ngẩng đầu nhìn ta:
“Chiêu Chiêu muốn bảo vệ họ, giống như mẫu thân bảo vệ Chiêu Chiêu vậy.”
Ta đưa tay xoa đầu con bé, khẽ thở ra một hơi.
Là ta sai rồi.
Ta luôn cảm thấy Chiêu Chiêu còn nhỏ, là tồn tại cần được ta bảo vệ.
Ta không muốn con bé quá sớm bị cuốn vào vòng xoáy.
Nhưng ta quên mất rồi.
Trong đầu con bé cũng có hệ thống.
Nó vốn đã là một phần của vòng xoáy ấy.
“Vậy thì cứ làm đi.”
Nhìn đôi mắt Chiêu Chiêu bỗng sáng rực lên, ta cong khóe môi:
“Hãy làm điều con muốn làm. Mẫu thân vĩnh viễn đứng sau lưng con.”
41
Thiếu niên tên là Kỳ Chiêm.
“Kỳ” là họ của hoàng gia, đương nhiên không thể tiếp tục dùng nữa.
Ta làm chủ, để hắn theo họ của ta, họ Cố.
Cố Chiêm không phản đối, dắt Nhung Nhung quỳ xuống dập đầu với ta ba cái.
Ta nén cảm giác gượng gạo, không tránh đi, đợi khi trong phòng không còn người ngoài, liền lập tức đỡ hai đứa đứng dậy.
“Các con chịu khổ rồi.”
Ta nhìn lớp băng dày trên cổ tay Nhung Nhung, mắt hơi cay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/phu-kinh-orks/16.html.]
“Không khổ đâu ạ.”
Giọng Nhung Nhung ngọt ngào:
“Chiêu Chiêu tỷ tỷ bôi cho Nhung Nhung rất nhiều thuốc, còn hát cho Nhung Nhung nghe, ru Nhung Nhung ngủ, Nhung Nhung không khổ.”
Ngón tay Cố Chiêm khẽ động, nhưng không lên tiếng ngắt lời.
Đợi đến khi Nhung Nhung nói xong, hắn mới thi lễ với ta:
“Đa tạ phu nhân và tiểu thư đã thu nhận.”
“Là Chiêu Chiêu thu nhận các con.”
Ta lên tiếng:
“Những việc ta và Triệu Tu Viễn mưu tính, ta chưa từng để Chiêu Chiêu biết. Nàng ấy bằng lòng thu nhận các con, cũng là xuất phát từ bản tâm của nàng ấy… con nên hiểu, nàng ấy đối với các con là thật lòng, không hề có nửa phần tính toán.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Cố Chiêm cúi đầu:
“Tiểu t.ử biết. Tiểu thư Chiêu Chiêu là người rất tốt.”
Cũng là một người rất trong sạch.
Đôi mắt trong veo, liếc qua là thấy tận đáy, đối với người khác không hề có chút phòng bị.
Nó nói sẽ nuôi bọn họ, liền nghiêm túc thực hiện đến cùng.
Nó muốn để Nhung Nhung ở chung phòng với mình, nhưng chỉ vì một tiếng “ca” lỡ miệng khiến Nhung Nhung căng thẳng, liền không nhắc lại chuyện ấy nữa.
Nhưng nó luôn lo lắng cho Nhung Nhung.
Thế nên thường nửa đêm lén lút chạy vào phòng họ, cẩn thận kiểm tra vết thương của Nhung Nhung, rồi lại nhét cho con bé ít đồ ăn vặt bánh trái.
Nó cứ tưởng mình làm rất kín đáo, nhưng hắn và Nhung Nhung cẩn thận từng li từng tí mà sống tới giờ, đã quen cảnh ban đêm cũng phải cảnh giác.
Vì thế mỗi lần Chiêu Chiêu tới, bọn họ đều ép mình nhắm mắt giả vờ ngủ.
Nhung Nhung rất thích Chiêu Chiêu.
Hắn… cũng vậy.
Trên người Chiêu Chiêu có một luồng sinh khí nóng bỏng và tràn trề.
Loại sinh khí ấy sẽ hấp dẫn những người sống trong bóng tối như họ.
Vì thế, bọn họ đều thích Chiêu Chiêu.
“Vậy thì tốt rồi.”
Biết hai đứa không hiểu lầm Chiêu Chiêu, ta liền thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao thì Cố Chiêm cũng sẽ là vị hoàng đế kế tiếp.
Đắc tội với người đang nắm quyền, chưa bao giờ là chuyện sáng suốt.
“Thứ ta cần, Triệu Tu Viễn đã chuẩn bị xong chưa?”
Cố Chiêm trầm mặc gật đầu, từ trong tay áo rút ra một phong thư:
“Phu t.ử nói, trên đó có tư ấn của ba vị chủ sự đại nhân cùng với tư ấn của con. Xin phu nhân nhất định phải thận trọng, thận trọng hơn nữa.”
“Ta biết rồi.”
Ta siết chặt phong thư:
“Nhưng ta muốn cược một phen.”
42
Người ta thường nói, động không bằng tĩnh.
Vừa đến Lục phủ, ta chỉ có thể yên lặng ẩn mình, tìm kiếm tất cả những tin tức có thể dùng được, mặc kệ là đại dụng hay tiểu dụng, gom hết lại rồi lần lượt đưa ra ngoài.
Ta yên tĩnh rất lâu.
Lâu đến mức Lục Quân Hành cho rằng ta chỉ đang giãy giụa trước lúc c.h.ế.t.
Lâu đến mức Lục phu nhân cũng quên mất sự tồn tại của ta.
Nhưng bây giờ, ta nên động rồi.
Ta cho người đi gọi Lục phu nhân.
Lục phu nhân rất nhanh đã tới.
Nàng ta vẫn mặc một thân trường sam màu nhạt, nụ cười trên gương mặt là độ cong vạn năm không đổi.
“Thiếp ra mắt phu nhân.”
Nàng ta hành lễ trước mặt mọi người, không hề có nửa phần cam chịu hay bất mãn.
--------------------------------------------------