Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

PHÙ KÍNH

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Dễ nói dễ nói, nhớ nộp học phí đấy.”

“Học phí thì không có, ta dùng một tin tức để đổi nhé.”

Triệu Tu Viễn mở miệng:

“Ngày mai Lục Quân Hành sẽ mang theo thê t.ử vào thành.”

Bàn tay đang cầm chén trà của ta khẽ siết chặt.

Ta hít sâu một hơi, đặt chén trà xuống:

“Đến nhanh thật.”

“Cũng đã đủ chậm rồi.”

Triệu Tu Viễn nói tiếp:

“Một bước lên trời ngay trước mắt, hắn nóng lòng như lửa đốt, ngày đêm thúc ngựa lên đường, như vậy đã là rất nhanh rồi.”

Y ngẩng đầu nhìn ta: “Nàng định ứng phó thế nào?”

Ta giơ ra bốn ngón tay về phía y:

“Dạy ngươi thêm một câu nữa: địch mạnh ta lui.”

29

Ngày Lục Quân Hành tiến vào thành, biên thành hiếm hoi đổ xuống một trận mưa lớn.

Hương xa mỹ nhân vốn có, thoáng chốc biến thành một mớ lẫn bùn đất.

Bọn họ chật vật xuống xe, tiến vào nơi ở đã được thành chủ sắp xếp sẵn.

“Thiên mệnh chi tử, nhìn cũng chẳng được ông trời ưu ái cho lắm nhỉ.”

Ta nghe tin tức Triệu Tu Viễn dò hỏi được, cười đến không ngậm được miệng:

“Chỉ vậy thôi à?”

Triệu Tu Viễn chỉ cười mà không nói.

Có lẽ vì cảm thấy mất mặt, Lục Quân Hành không trực tiếp tới tìm ta.

Mãi đến nửa tháng sau, khi hắn cho rằng chuyện bẽ mặt trước đó đã chẳng còn ai nhớ nữa, mới tổ chức một bữa tiệc.

Yến tiệc mời cả Triệu gia và Đồ Nghiên, đến ngay cả Cố phụ cũng không buông tha.

Thấy ta vẻ mặt kinh ngạc, Triệu Tu Viễn mới chậm rãi lên tiếng:

“Ngươi từng thấy nữ chủ nhà ai mà không có hậu thuẫn chưa? Cố thúc vốn cũng là một phương kiêu hùng, có tài soái tướng.”

Cái này… ta thật sự không biết.

Mấu chốt là, cũng chẳng ai nói cho ta hay cả.

Cố phụ tự mình cũng không để tâm, ném lại một câu “không có thời gian”, rồi ôm một vò rượu chạy mất.

Như vậy, Triệu gia chỉ còn lại ta và Chiêu Chiêu.

Những năm tới biên thành này, ta và Chiêu Chiêu hiếm khi có được quãng thời gian mẫu t.ử ở riêng như thế.

Nó đã mười hai tuổi, đã là một cô nương lớn rồi.

Ta hỏi nó muốn ăn gì, nó nắm lấy vạt áo, vò qua vò lại hồi lâu, cuối cùng mới nhỏ giọng nói muốn ăn mì.

Ta nấu cho nó một bát mì, nhìn nó húp sùm sụp ăn ngon lành, tóc đuôi ngựa buộc cao theo động tác mà đung đưa, tư thế oai phong sảng khoái, hoàn toàn chẳng giống chút nào với cô bé gầy gò yếu ớt năm xưa.

Biên thành khổ ải, không chỉ khổ ở sinh hoạt hay thời tiết, mà còn ở việc bọn man di ngoài ải thỉnh thoảng lại đốt phá cướp g.i.ế.c.

Bằng hữu của Chiêu Chiêu chính là c.h.ế.t t.h.ả.m như vậy.

Đứa trẻ nhỏ bé nằm trên đất, mắt trợn trừng, trong tay vẫn còn nắm chặt viên kẹo Chiêu Chiêu chia cho nó.

Mẫu thân đứa trẻ đó đem viên kẹo trả lại cho Chiêu Chiêu, nghẹn ngào hồi lâu, một chữ cũng nói không ra lời.

Chiêu Chiêu cầm viên kẹo nhìn rất lâu, cuối cùng đi tìm Cố phụ.

Nó nói, nó muốn bảo vệ các bạn nhỏ.

Cố phụ hỏi nó có sợ c.h.ế.t không.

Con bé vò vạt áo thật lâu, rồi mới mềm giọng đáp:

“Con sợ.”

“Con sợ rất nhiều chuyện. Nhưng không thể vì sợ mà không làm.”

“Ít nhất vào lúc này, tấm lòng con muốn bảo vệ người khác còn nặng hơn nỗi sợ c.h.ế.t.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/phu-kinh-orks/10.html.]

Cố phụ nuôi trẻ con vốn thô ráp, lập tức đồng ý.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Hai người bọn họ giấu ta học suốt hai năm, còn lên chiến trường không ít lần.

Bây giờ, nó mười hai tuổi, đã là “nữ tướng quân” có tiếng.

Ta có chút do dự.

Một Chiêu Chiêu như vậy… thật sự còn nguyện ý bị cuốn vào những phong ba năm xưa sao?

30

“Chiêu Chiêu, con có nhớ phụ mẫu ruột của mình không?”

Ta thử dò hỏi.

Động tác của Chiêu Chiêu khựng lại, vành mắt lập tức đỏ lên.

Nó cúi đầu thật thấp, từng miếng từng miếng nuốt đồ ăn xuống bụng:

“Chẳng phải người chính là mẫu thân của Chiêu Chiêu sao?”

Nó từ chối trả lời.

Ta do dự mở miệng: “Nếu là thần dụ, ta có thể…”

“Không được.”

Chiêu Chiêu đáp rất nhanh: “Sẽ c.h.ế.t.”

Nó như rơi vào một hồi ức nào đó, bàn tay cầm đũa run lên không kiềm chế được:

“Sẽ c.h.ế.t đó, mẫu thân. Sẽ c.h.ế.t. Tất cả đều sẽ c.h.ế.t.”

Nó hoảng loạn đến cực điểm:

“Mẫu thân, tin con đi! Cái đó không phải thứ chúng ta có thể chống lại.”

Ta vội vàng bước tới ôm chặt lấy nó.

Toàn thân nó run bần bật, trong miệng không ngừng lặp lại những lời ấy.

Ta không biết nó đã trải qua chuyện gì, nhưng nhất định là vô cùng khủng khiếp.

Cái hệ thống c.h.ế.t tiệt này, đến cả trẻ con cũng không buông tha.

Đè nén sát ý nơi đáy mắt, ta dịu giọng trấn an:

“Đừng sợ, mẫu thân ở đây, mẫu thân sẽ bảo vệ con.”

Chiêu Chiêu không nói gì, vùi đầu vào lòng ta.

Qua rất lâu, mới vang lên tiếng khóc khe khẽ.

Tiếng khóc từ nhỏ dần lớn lên, nước mũi nước mắt hòa làm một.

Chiêu Chiêu đã lớn, ngày thường rất yêu cái đẹp, nhưng lúc này nó chẳng còn để ý được gì nữa, khóc đến thê t.h.ả.m không chịu nổi:

“Con… con nhớ phụ thân, cũng nhớ mẫu thân. Còn nhớ cả các đệ đệ muội muội của con nữa.”

“Con nhớ hoành thánh nhỏ do thúc thúc làm, còn nhớ thẩm nương dạy con cắt giấy.”

“Nhưng con không thể đi tìm họ, sẽ c.h.ế.t. Mẫu thân ơi, nó cho con xem rồi, con thấy rất nhiều m.á.u chảy ra từ trên người họ. Nhiều lắm, nhiều lắm, như một con sông, nhấn chìm con, khiến con không thở nổi.”

“Con nhớ họ lắm, nhưng con không dám nghĩ tới. Mẫu thân ơi, mẫu thân ơi, con phải làm sao đây?”

Hệ thống c.h.ế.t tiệt.

Mắt ta ươn ướt, nước mắt gần như rơi xuống.

Thảo nào, thảo nào lại như vậy.

Ta siết chặt Chiêu Chiêu vào lòng:

“Mẫu thân sẽ giúp con. Mẫu thân sẽ làm cho con xem.”

31

Cơ hội rất nhanh đã tới.

Lục Quân Hành xuất hiện.

Ta từng tưởng tượng rất nhiều lần về cảnh hắn sẽ xuất hiện.

Ngựa trắng, giáp sắt, chặn ta lại giữa chợ loạn, học theo những câu chuyện trong thoại bản mà lần nữa dụ dỗ ta.

Hoặc là, giấu sau lưng người thê t.ử của hắn, hứa hẹn lợi ích lớn, lừa ta từng bước một đi theo kịch bản.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
PHÙ KÍNH
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...