“Chuyện này một chút cũng không đơn giản.”
Ta không nói ra những cân nhắc phức tạp ở giữa, đưa tay rút lại phong thư:
“Ta có thể cho ngươi thứ này, vậy ngươi có thể cho ta cái gì?”
Ngụy Yến T.ử theo bản năng muốn giật lấy.
Đến khi nghe rõ lời ta nói, nàng mới chậm rãi ngồi trở lại.
Như thể đã hạ quyết tâm, nàng tháo một vật trên cổ xuống, bẻ làm đôi, đưa cho ta một nửa:
“Đây là hổ phù của Ngụy gia quân.”
“Ta nói trước, thứ này chỉ có mấy người thân tín của Ngụy gia chúng ta mới nhận. Lục Quân Hành không phải kẻ vô năng, hắn đã lôi kéo không ít người… những kẻ đó sẽ không nhận thứ này.”
Ta vuốt ve vật nhỏ chưa đầy một bàn tay, trong lòng trào dâng vô hạn cảm khái.
“Như vậy là đủ rồi. Ở thượng kinh, các ngươi còn thế lực nào nữa?”
“Chỉ có mấy người bằng hữu cũ của phụ thân ta. Đến lúc đó ta sẽ đưa cho ngươi thư tay của phụ thân ta, nếu các ngươi cần, có thể lần lượt đến bái phỏng.”
Trao đổi xong tín vật, Ngụy Yến T.ử rõ ràng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Vừa định nói kỹ thêm, ngoài cửa bỗng vang lên giọng nha hoàn:
“Tướng quân, phu nhân và nhị phu nhân đều đang ở trong phòng ạ.”
47
Tiếng bước chân của nam nhân ngày càng đến gần.
Chúng ta nhìn nhau một cái, đều thấy rõ sự hoảng loạn trong mắt đối phương.
Luống cuống tay chân thu dọn đồ đạc, Ngụy Yến T.ử chộp lấy tay ta, giơ lên rồi tự tát mạnh một cái vào mặt mình.
Trong lòng ta lập tức hiểu ra, thuận theo lực đó, đẩy nàng ta ngã ra xa hơn.
Khi Lục Quân Hành bước vào phòng, vừa khéo trông thấy Ngụy Yến T.ử lảo đảo ngã xuống đất.
Nàng ôm mặt mình, còn chưa kịp nói gì thì nước mắt đã rơi xuống, tựa như một đóa bạch liên trong gió bị chà đạp, đáng thương đến cực điểm.
“Tướng quân.”
Nàng yếu ớt đáng thương gọi.
Ánh mắt Lục Quân Hành không mang chút cảm xúc nào lướt qua người nàng, dừng lại trên người ta:
“Vừa rồi các ngươi nói chuyện gì?”
“Ta bảo nàng ta cút xa một chút.”
Ta không chút khách khí nói:
“Nàng ta không biết nghe được từ đâu chuyện cuối năm ngươi sẽ rời đi, sợ ngươi không cần nàng ta nữa, nên tới đây muốn kính trà với ta, ta không đồng ý.”
“Ta… ta cũng là nữ nhân của tướng quân, vì sao ta lại không được!”
Ngụy Yến T.ử bò đến bên Lục Quân Hành:
“Tướng quân, ngài từng nói, chỉ cần ta không đối đầu với phu nhân, là có thể ở lại bên ngài mà.”
“Không được!”
Thấy trong mắt Lục Quân Hành có chút d.a.o động, ta lập tức lên tiếng:
“Ngươi đã hứa với ta rồi! Chỉ được có một mình ta thôi! Ngươi mà lừa ta, chúng ta lập tức mỗi người một ngả!”
“Không được nói những lời như vậy.”
Lục Quân Hành trầm mặt xuống.
Hắn nhìn Ngụy Yến Tử:
“…ngươi theo ta đến thư phòng một chuyến.”
Ngụy Yến T.ử như đã đoán được điều gì, thân thể run rẩy như sàng gạo:
“Không… đừng như vậy. Tướng quân, ta nghe lời, ta rất nghe lời mà.”
Lời cầu xin của Ngụy Yến T.ử không khiến nam nhân mềm lòng.
Ngày hôm sau, ta liền nhận được tin, Ngụy Yến T.ử bị thân tín trói lại, đưa trả về chỗ Ngụy tướng quân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/phu-kinh-orks/19.html.]
Làm xong tất cả những việc này, Lục Quân Hành tìm đến ta, tâm trạng rất tốt mà dặn dò:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Đêm nay, ta sẽ ở lại.”
Trong lòng ta chợt siết chặt, nhưng trên mặt không lộ ra biến hóa gì lớn.
Ta đã sớm biết, sẽ có một ngày như thế này.
“Ồ.”
48
Đêm ấy trôi qua không mấy dễ chịu.
Lục Quân Hành thật sự rất giày vò người ta.
Dưới giường, hắn như một con sói đói, chậm rãi l.i.ế.m láp con mồi.
Không ít lần ta tức đến mức muốn đạp người, nhưng đều bị hắn dễ dàng đè xuống.
Từ đêm khuya quần thảo đến tận ban ngày, hắn mới chịu buông tha cho ta.
Lần nữa tỉnh lại, đã là chạng vạng.
Một tay hắn đặt trên người ta, khóe môi mang theo ý cười:
“A Ninh, nàng nói xem đứa con đầu tiên của chúng ta, sẽ là trai hay gái?”
Thân thể ta cứng đờ trong giây lát, rồi lại bình thản thả lỏng, mặc cho hắn như nhào bột mà lật tới lật lui.
Lục Quân Hành cũng chẳng thấy chán, nụ cười trên mặt chưa từng tắt.
Dáng vẻ như vậy của hắn, thấp thoáng mang vài phần bóng dáng năm xưa.
Chỉ tiếc, ta biết rõ niềm vui của hắn là vì thần t.ử trong lời sấm truyền.
Đứa trẻ sẽ chào đời đúng vào ngày hắn đăng cơ.
Đứa trẻ ấy, cũng chính là khởi đầu cho vận mệnh bi t.h.ả.m của ta.
Sau đứa trẻ này, Lục Quân Hành sẽ bắt đầu liên tục nạp phi.
Hắn nói là vì triều cục ổn định, nói là vì liên hôn, nói rằng trong lòng hắn ta vẫn là duy nhất.
Nhưng trên thực tế, ngoài đứa con này và một cái danh phận, ta chẳng có gì cả.
Mà hai thứ ấy, cuối cùng cũng trở thành một phần trong mối tình ngược luyến.
Mãi đến khi mất sạch tất cả, ta mới nhờ sự giúp đỡ của nam nhân mà quay lại cung, trải qua đủ mọi khổ nạn, rồi trở thành người được độc sủng.
Nghĩ đến đó, ta không nhịn được mà c.ắ.n mạnh hắn một cái.
“Như mèo vậy.”
Lục Quân Hành bẻ miệng ta ra, lại lần nữa đè ta xuống.
49
Lần nữa tỉnh lại, người canh trước mặt đã biến thành Triệu Tu Viễn.
Ta không biết y vào bằng cách nào, cũng không biết hắn đã ở đây bao lâu.
Chiếc xe lăn thường ngày theo bên người y đã không thấy đâu, y chỉ ngồi bên giường, trầm mặc nhìn ta.
Trong đôi mắt bình thản ấy, dường như nhiều thêm một tầng gì đó rất sâu.
“A Ninh.”
Y gọi ta, nhưng trong miệng lại không phát ra được âm thanh.
Ta hiếm khi thấy lúng túng, kéo chăn che lại, lúc này mới phát hiện trên người đã thay bộ trung y sạch sẽ.
“Ngươi sao lại đến?”
Ta hỏi y.
Triệu Tu Viễn lần đầu tiên không trả lời ta ngay.
Ánh mắt y dường như đang đặt trên người ta, lại như đang nhìn về một nơi nào khác.
“Ta không biết.”
Lần này, y phát ra được tiếng.
--------------------------------------------------