Ta phất tay cho hạ nhân lui ra, đứng dậy đi tới trước mặt nàng.
“Câu này, mấy tháng trước ta đã hỏi ngươi một lần.”
Ta nhìn vào mắt nàng, nhìn thẳng không né tránh:
“Hôm nay, ta muốn hỏi lại ngươi một lần nữa.”
“Ngươi cam tâm sao?”
Trong đáy mắt Lục phu nhân thoáng qua một tia d.a.o động trong chớp mắt.
Nhưng rất nhanh, sự d.a.o động ấy đã bị ép xuống:
“Chỉ cần tướng quân và phu nhân có thể cầm sắt hòa minh, thiếp không có gì gọi là cam tâm hay không cam tâm.”
“Ngươi đang nói dối.”
Ta cắt ngang lời nàng, khẳng định:
“Ngươi đang nói dối. Ngươi không yêu Lục Quân Hành.”
Lục phu nhân: “……”
“Tướng quân là trời của thiếp.”
Lục phu nhân quay ánh mắt đi chỗ khác:
“Loại đùa cợt này không buồn cười.”
“Vậy sao.”
Ta không tiếp tục nữa, quay người ngồi lại chỗ cũ:
“Nếu đã vậy, thì ngươi dâng trà cho ta đi.”
Lục phu nhân trầm mặc một lát, bước tới, rót ra một chén trà, đi đến trước mặt ta, đứng yên.
“Ngươi định dâng trà sao?”
Ta nhìn váy áo của nàng ta, lần nữa mở miệng:
“Chén trà này dâng lên, ngươi sẽ không còn đường quay đầu.”
Lục phu nhân không trả lời, khụy gối quỳ xuống.
Hai tay nâng chén trà, lưng thẳng tắp:
“Xin phu nhân dùng trà.”
Đầu ngón tay nàng vì dùng sức mà trắng bệch, môi bị răng c.ắ.n đến bật máu.
Nhưng thứ không đổi, là ánh mắt tĩnh mịch đến c.h.ế.t chóc.
Là sự nhận mệnh.
Ta đưa tay nhận lấy chén trà.
Chén trà bị nắm rất lâu.
Cho đến khi cảm nhận được lực tay của ta, nàng mới thất thần buông tay.
Chén trà rơi khỏi đầu ngón tay hai người, nước trà lạnh lẽo b.ắ.n tung, chén trà lăn trên mặt đất một vòng rồi dừng lại.
“Ngươi không yêu Lục Quân Hành, ngươi cũng không cam tâm.”
Ta xác nhận đáp án này.
“Ngươi hẳn phải biết, Lục Quân Hành và ngươi không thể có con.”
Câu này vừa dứt, Lục phu nhân đột ngột ngẩng đầu nhìn ta.
“Sao ngươi biết?”
Ta biết bằng cách nào?
Đương nhiên là trong những loại thoại bản thế này, nam chủ thường vì đủ loại nguyên do mà buộc phải giữ thân như ngọc cho nữ chủ.
“Chuyện đó không phải trọng điểm.”
Ta không trả lời nàng:
“Trọng điểm là, rõ ràng ngươi không cam tâm, vì sao lại từng bước từng bước nhượng bộ. Ngươi và Lục Quân Hành là liên hôn, ngươi là hạ giá gả cho hắn, vì sao ngươi lại tự hạ thấp mình đến mức này.”
43
“Phu nhân, hà tất phải bức người đến mức này.”
Lục phu nhân cười thê lương:
“Những nữ nhân như chúng ta, lấy đâu ra quyền được lựa chọn.”
“Ban đầu, chính ta đã thiết kế tướng quân. Ta lén nghe được cuộc đối thoại giữa tướng quân và thần dụ.”
Lục phu nhân tên thật là Ngụy Yến Tử, là ái nữ của Ngụy tướng quân, cũng là độc nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/phu-kinh-orks/17.html.]
Bởi vì thân phận này, từ rất sớm nàng đã bị những công t.ử thế gia tranh đoạt.
Trong mắt nàng, bản thân không phải là người, mà là một khúc xương thịt còn bốc hơi nóng.
Còn những con cháu thế gia kia cũng chẳng phải người, mà là từng con ch.ó hoang thèm khát chảy dãi.
Nàng muốn giãy giụa, nhưng giãy không ra.
Rõ ràng đã có thân phận mà rất nhiều nữ t.ử chỉ có thể nhìn mà không với tới, vậy mà nàng vẫn không thể thoát khỏi những xiềng xích thế tục trói buộc lên người.
Nữ t.ử không được có tài sản riêng, nữ t.ử không được đi học, nữ t.ử không được thế này, cũng không được thế kia, từng điều từng điều, nhốt c.h.ế.t con người trong hậu trạch chật hẹp.
“Trước khi gả cho tướng quân, ta đã không còn là thân hoàn bích.”
Ta đột ngột mở to mắt, không dám tin mà nhìn về phía nàng.
“Phu nhân kinh ngạc như vậy làm gì? Chẳng lẽ không phải vì phu nhân đã nắm được nhược điểm của ta, nên mới cố ý làm nhục ta sao?”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Ta không biết.”
Ta thành thật lắc đầu.
Lần này, người hoảng sợ lại là Lục phu nhân.
“Vậy… vậy ngươi…”
Nàng lắp bắp nhìn ta:
“Vậy ngươi tìm ta tới làm gì?!”
“Ta chỉ là cảm thấy ngươi rất có tài.”
Nửa ngồi xổm trước mặt nàng khiến ta có hơi mệt, dứt khoát ngồi xếp bằng xuống trước mặt nàng:
“Ta thấy ngươi rất lợi hại, muốn chiêu an ngươi.”
“Hả?”
Nàng động đậy, giơ tay chỉ vào chính mình:
“Ta, lợi hại? Lợi hại ở chỗ trước hôn nhân đã thất trinh sao?”
Trong giọng nàng toàn là mỉa mai.
Ta không để ý tới lời nàng, đưa tay nắm lấy ngón tay nàng:
“Thì sao chứ? Chuyện đó ảnh hưởng gì đến việc ngươi lợi hại?”
“Ngươi là một nữ tử, quản lý nội trạch hơn trăm miệng ăn mà chưa từng xảy ra sai sót, như vậy đã rất lợi hại rồi.”
“Ta là kẻ ác xen vào giữa ngươi và Lục Quân Hành. Nhưng ngươi chưa từng dùng những thủ đoạn dơ bẩn đó để đối phó với ta.”
“Ngươi có thừa cách khiến ta biến mất trong hậu trạch, nhưng ngươi đã không làm.”
“Ngày hôm đó, những người đến nghênh đón ta, là người của Ngụy gia quân đúng không. Bọn họ đều rất tín phục ngươi, là kiểu kính phục thật sự, chứ không phải xem ngươi như con cháu trong nhà. Cho nên mới không chịu nổi việc ngươi bị làm nhục.”
“Ngươi không bị ‘tình ái’ trói buộc. Khi biết rõ mình muốn gì, ngươi có thể gạt bỏ tất cả, chuyên tâm đi làm.”
“Quan trọng nhất là, ngươi vẫn luôn không cam tâm.”
“Không thuận theo dòng chảy, không vì ngoại vật mà d.a.o động bản tâm.”
“Thứ ngươi yêu, chỉ có chính mình.”
Ta khép bàn tay đang run rẩy của nàng lại, nắm trong lòng bàn tay mình:
“Như vậy rất tốt.”
“Yêu bản thân mình rất tốt. Ích kỷ vì mình cũng rất tốt.”
“Đó không phải là đặc quyền chỉ nam nhân mới có.”
Bàn tay Lục phu nhân run lên càng dữ dội hơn.
“Ngụy Yến Tử, ngươi có muốn cùng ta, đi ra một con đường mới không?”
“Thứ mà phụ thân ngươi để lại, chẳng lẽ không nên thuộc về ngươi sao?”
44
“Ngươi điên rồi.”
Giọng Lục phu nhân run rẩy, như khóc lại như cười:
“Ngươi đúng là một kẻ điên.”
Nàng lảo đảo lùi lại, cho đến khi chạm vào ngưỡng cửa mới vừa lăn vừa bò xông ra ngoài.
Trong tiểu viện lập tức vang lên một trận hỗn loạn.
Rất nhanh, Lục Quân Hành xuất hiện ở cửa.
Ánh mắt hắn lướt qua đống lộn xộn trên mặt đất, bước tới đỡ ta dậy:
“Nàng ta bắt nạt nàng rồi sao?”
--------------------------------------------------