Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

PHÙ KÍNH

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một vị đại nho đào lý khắp thiên hạ, một vị cựu tướng quân danh vọng song toàn.

Chỉ cần là người, đều sẽ liên hệ chúng lại với nhau.

“Hắn không nên vội vã như vậy.”

Ta lẩm bẩm mở miệng, trong lòng luôn cảm thấy mình đã bỏ sót điều gì đó.

Ngón tay gõ lên mặt bàn mỗi lúc một nhanh, như một sự thúc giục vô thanh.

Thúc giục ta mau chóng lột da rút gân, tìm ra chân tướng.

“Thân phận… thân phận… tướng quân… nam chủ…”

Thân phận của nam chủ.

Đồng t.ử ta đột ngột phóng to.

Ta nuốt khan một cái, vì suy đoán của chính mình mà run rẩy.

Liệu có phải thân phận nam chủ đã xuất hiện biến hóa.

Bởi vì hắn không đi theo kịch bản, cho nên dẫn đến một vài thay đổi.

Những thay đổi này lan sang ta, rồi theo thời gian, được mài giũa thành một cánh bướm khổng lồ, khiến hắn bắt đầu kinh hoảng, sợ hãi.

Vậy thì, cánh bướm này là gì?

Nam chủ, nữ chủ.

Gạt bỏ thân phận ấy, thì chỉ còn lại nam nhân và nữ nhân.

Cũng chính là…

“Con nối dõi!”

“Cái gì?”

Triệu Tu Viễn theo phản xạ hỏi lại.

Ngay sau đó, y lập tức hiểu ra.

“Lục Quân Hành có một thê một thiếp, nhưng chưa từng có con.”

“Bên ngoài đều nói là Lục phu nhân thân thể có khiếm khuyết, không thể sinh nở, nên mới để Lục tướng quân nạp thêm một phòng tiểu thiếp.”

“Nhưng Lục tướng quân tự xưng chung tình với phu nhân, chưa từng bước vào viện của tiểu thiếp… vì thế còn được không ít tiếng thơm.”

33

Hai người chúng ta đều trầm mặc.

Thảo nào ban ngày Lục Quân Hành lại ép Chiêu Chiêu gọi hắn là phụ thân.

“Ta còn tưởng hắn mượn chuyện này để cảnh cáo ta.”

Hóa ra là… hắn thật sự muốn có một đứa con.

“Nếu đứa trẻ chỉ có thể được sinh ra từ bụng nàng, vậy thì nàng nguy hiểm rồi.”

Khi nói câu này, giọng hắn hơi khàn:

“Nàng không thể đi theo hắn.”

Ta nhìn y với ánh mắt kỳ quái:

“Ta nhất định phải đi theo hắn.”

Trong đêm tối, ta không nhìn thấy được dáng vẻ của Triệu Tu Viễn.

Nhưng quen biết bao nhiêu năm như vậy, chỉ cần nghe hơi thở của y, ta cũng đoán ra được cảm xúc.

Y đang… đè nén.

Đè nén điều gì?

Là việc ta rời đi sao?

Ta cúi mắt, thu lại những suy nghĩ trong đầu.

“Tu Viễn ca ca, ngươi biết rồi đó, hiện tại ta chỉ muốn phủi đi thanh lợi kiếm đang treo trên đầu mình.”

Ta không muốn giống như trong thoại bản, bị nhốt trong cung, khoác lên bộ lông vũ lộng lẫy, nhốt mìng trong một lớp lồng giam, chỉ biết chíu chít kêu.

Lòng ta không cho phép, huyết mạch của ta không cho phép, tư tưởng của ta, tất cả của ta đều không cho phép.

Ta không biết mình là ai, cũng không biết quá khứ của mình.

Nhưng giọng nói kia đã từng nói với ta, ta vốn không tầm thường, ta đến từ một nơi rất rất tốt đẹp.

Ta từng giẫm lên lưng vô số người, được họ nâng cao lên, bước tới một thế giới mang tên tự do.

Ta không thể, cũng không muốn, mơ mơ hồ hồ quay trở lại lồng giam, làm một con chim hoàng yến.

“…Phải.”

Xe lăn lùi về sau.

Tiếng bánh xe nghiền nát mọi cảm xúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/phu-kinh-orks/12.html.]

Giọng Triệu Tu Viễn lại trở về vẻ thản nhiên như mây gió:

“Ta cũng vậy.”

Cửa đóng mở, trong phòng lại trở nên yên tĩnh.

Rất lâu sau, ta vươn tay chạm vào chén trà đã nguội lạnh, uống cạn một hơi.

Hương trà vẫn còn, nhưng vị trà đã đắng ngắt.

34

Lục Quân Hành quả thật đã sốt ruột rồi.

Sáng sớm ngày hôm sau, hắn đã cho người đến đón ta vào phủ, với thân phận thê tử.

Cùng đi với ta, còn có Chiêu Chiêu.

Con bé chải kiểu tóc chỉ thịnh hành ở kinh thành, có chút không quen, đưa tay kéo nhẹ ống tay áo.

“Mẫu thân, bộ đồ này mặc đau quá.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Con bé hạ giọng:

“Tên khốn đó không phải là bỏ độc vào y phục chứ?”

Bỏ độc thì không thể, chẳng qua chỉ là một màn hạ mã uy mà thôi.

Lụa tơ tằm quý giá, da dẻ hơi thô ráp một chút thôi cũng sẽ cảm thấy như có vô số mũi kim nhỏ châm vào, đau âm ỉ.

Ta dừng bước, nghiêng đầu nhìn con bé:

“Đi thay bộ y phục con thường thích mặc.”

Chiêu Chiêu liếc nhìn mấy người đang đợi ngoài cửa, giọng nhỏ đi:

“Nhưng người đó nói, mặc thế này mới không làm mất mặt của mẫu thân.”

“Hắn đang đ.á.n.h rắm.”

Giọng ta không hạ thấp: “Nghe lời mẫu thân.”

“Vâng!”

Chiêu Chiêu reo lên một tiếng, chạy thẳng vào phòng.

Sắc mặt mấy người đứng ngoài cửa thay đổi, một lúc lâu sau mới cứng nhắc lên tiếng:

“Đó là y phục phu nhân đặc biệt chuẩn bị cho tiểu thư.”

“Phu nhân?”

Ta bước xuống một bậc:

“Nàng ta là phu nhân. Vậy ta là ai? Các ngươi rốt cuộc đang đón ai?”

Nam nhân đó bị ta ép phải lùi lại, lắp bắp nói:

“Người, người đương nhiên là phu nhân… nàng ấy là, là nhị phu nhân.”

“Ồ~ nhị phu nhân à.”

Ta kéo dài giọng:

“Ta là chính thất phu nhân, chẳng lẽ còn phải nhìn sắc mặt của nhị phu nhân sao?”

“Nàng ta theo tướng quân chinh nam phạt bắc, không có công lao thì cũng có khổ lao.”

“Rồi sao nữa?”

“Hả?”

“Công lao khổ lao của nàng ta đâu phải vì ta, mà là vì Lục Quân Hành. Nàng ta thấy ấm ức thì bảo Lục Quân Hành quỳ xuống dập đầu với nàng ta đi, chạy tới ta kể khổ làm gì?”

Ta diễn vai một nữ nhân quê mùa bỗng chốc đắc thế, sinh động như thật.

Không ai dám nói thêm câu nào nữa, cho đến khi Chiêu Chiêu vung vẩy đuôi ngựa từ trong phòng bước ra, ta mới dẫn con bé cùng lên xe ngựa.

35

Phủ Tướng quân vốn là tổ trạch của một đại tộc bản địa.

Sau khi Lục Quân Hành chuyển tới, nơi này liền đổi thành Lục trạch.

Đứng dưới bậc thềm ngẩng đầu nhìn lên, lớp sơn thếp vàng chói lóa đến đau cả mắt.

Lục Quân Hành không có ở nhà, người đứng chờ ngoài cổng là một mỹ phụ.

Ánh mắt nàng ta lạnh lẽo, tầm nhìn lướt qua ta, rồi dừng lại trên người Chiêu Chiêu.

Rất lâu sau, nàng ta cúi người, hành lễ với ta:

“Ra mắt phu nhân.”

Tiếng xưng hô ấy, tựa như một tín hiệu.

Gia nhân trong phủ lần lượt quỳ xuống, lớp này nối lớp kia như sóng biển dâng trào, khí thế ép người.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
PHÙ KÍNH
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...