Lực tay của Triệu Tu Viễn rất lớn.
“A Ninh, cảm nhận đi, cái chân của ta.”
Giọng y vẫn bình tĩnh, ánh mắt vẫn ôn hòa.
Sự hoảng loạn trong ta được xoa dịu, sự chú ý theo lời y, rơi vào cảm giác dưới tay.
Gầy guộc, nhão nhoét, như một khối thịt heo mất sức sống, lại như lớp vỏ cây già vừa bị bẻ gãy.
“Trước kia, ta cũng từng là Lương Ngọc công t.ử được cả kinh thành ca tụng. Văn có thể vung bút ba ngàn chữ, võ có thể phi ngựa vượt nghìn núi.”
“Ta cũng từng ra chiến trường, từng đối chiến với man di. Ta cũng từng theo phu t.ử đi sứ ngoại châu, một mình biện luận với trăm người mà không hề rơi vào thế hạ phong.”
“Gia tộc ta là thế gia trăm năm, trải qua ba triều sáu đời, có hơn năm nghìn sáu trăm tộc nhân, trong mọi ngành nghề đều có nhân tài.”
“Chúng ta vốn là mặt trời mới mọc phương Đông.”
“Thế nhưng chỉ vì một đạo thần dụ, tất cả liền tan vỡ.”
“Đích chi bị lưu đày, thứ chi bị tru di cả nhà, không chừa một ai.”
“Muội muội ta mới ba tuổi, c.h.ế.t đói ngay trên đường. Nhị thẩm ôm đứa con vừa sinh, bàn chân mài đến bật máu. Nàng không có sữa, liền dùng trâm đ.â.m vào n.g.ự.c mình cho chảy máu, lấy m.á.u nuôi con… khi ta phát hiện ra, trên người nàng đã không thể nặn ra nổi một giọt máu.”
“Rõ ràng có rất nhiều người từng nhận ân huệ của Triệu gia ta. Thế nhưng ngoại trừ Đồ Nghiễn, không một ai ra tay giúp đỡ.”
“Họ không phải là không muốn, mà là bị hệ thống kia mê hoặc thần trí, trở thành một trong những hung thủ hại chúng ta.”
“Nếu là nàng, nàng có tha thứ không? Có cam tâm phụ tá vị đế vương được thần dụ kia tôn sùng hay không?”
Ta nhìn Triệu Tu Viễn, bị những t.h.ả.m cảnh trong lời y dọa đến mức quên cả giãy giụa.
Nếu là ta, ta có tha thứ không?
Câu trả lời này thậm chí không cần suy nghĩ.
Ta sẽ không.
Ta chạm vào khúc xương khô dưới tay, hiểu ra lời chưa nói hết của y.
Y không thể, những thế gia từng bị hãm hại kia cũng không thể.
Một khi có cơ hội, những đốm lửa ấy sẽ lại tụ thành ngọn lửa báo thù.
Thứ gọi là thái bình trong thoại bản, chẳng qua chỉ là một từ ngữ mỹ miều để thỏa mãn người xem.
“Cạo xương trị độc.”
Ta khẽ lên tiếng.
Triệu Tu Viễn thẳng người lên:
“Ít nhất, ta có thể hứa với nàng, tương lai dù cuộc tranh đấu giữa các phe cánh có đến mức nào, cũng sẽ không vung đao về phía người vô tội.”
“… Được.”
Ta đáp lời.
Khoảng thời gian sau đó, Triệu Tu Viễn đem cục diện hiện tại kể cho ta tỉ mỉ không sót việc gì.
“Kinh thành đã loạn rồi.”
40
Hoàng đế phát điên rồi.
Ông ta đang ngủ bỗng nhiên bật dậy, rút đao muốn c.h.é.m g.i.ế.c đích t.ử của mình.
Hoàng hậu vì bảo vệ con mà làm hoàng đế bị thương, lập tức bị đày vào lãnh cung.
Cùng lúc đó, hoàng đế ban chiếu cáo thiên hạ, triệu đạo sĩ và hòa thượng vào cung để trừ “tà ma”.
Hoàng cung vốn trang nghiêm bị hương khói hun đốt, ngày đêm không ngừng tụng niệm, âm thanh như xiềng xích, khóa chặt lên cổ mỗi người.
“Phế hậu không chịu nổi nhục nhã, tự thiêu trong lãnh cung, con cái cùng ngày biến mất.”
“Biến mất?”
Ta cau mày, trong lòng dâng lên một nỗi bất an khó gọi tên.
“Là Đồ Nghiễn đưa đi.”
Triệu Tu Viễn không giấu ta:
“Đồ Nghiễn là đệ đệ của phế hậu. Đôi hài t.ử đó, ta sẽ nghĩ cách đưa đến trước mặt nàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/phu-kinh-orks/15.html.]
Ta chớp chớp mắt:
“Xem như lễ ra mắt của ngươi?”
“Ừ.”
Triệu Tu Viễn đáp gọn:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Hắn sẽ là một minh quân… cũng sẽ là chiến hữu đứng cùng chiến tuyến với chúng ta để đối kháng Lục Quân Hành.”
Y gõ nhẹ lên mu bàn tay ta, ra hiệu ta buông ra, rồi tiếp tục nói:
“Những tin tức nàng chuyển ra từ phía Lục Quân Hành đều rất hữu dụng. Ta đã chọn vài điểm mấu chốt để thử cắt đứt, tuy không thành công hoàn toàn, nhưng cũng đủ chứng minh hệ thống không phải là thứ bất khả chiến bại.”
“Thành tựu hiện tại của Lục Quân Hành, phần lớn đến từ quân Ngụy gia. Nếu không thể thuyết phục Lục phu nhân đứng về phía chúng ta, thì ít nhất cũng phải tìm cách ly gián hai người họ.”
Ta mím môi: “Có lẽ… không cần ly gián.”
Nghĩ tới ánh ngưỡng mộ trong lời nữ nhân hôm đó, ta nhìn về phía Triệu Tu Viễn:
“Viết cho ta một phong thư cam kết đi, đóng lên tư ấn riêng của mấy người các ngươi.”
“Được.”
Triệu Tu Viễn đáp ứng: “Vài ngày nữa, ta sẽ cùng bọn trẻ đưa tới cho nàng.”
…
Kỳ Chiêm được đưa tới sau ba ngày.
Hắn toàn thân bê bết máu, thần sắc hoảng hốt, trong lòng ôm một đứa trẻ chừng hai tuổi.
Chiêu Chiêu đứng trước mặt họ, dè dặt quan sát sắc mặt của ta.
Ta đặt chén trà xuống, lạnh lùng nhìn qua:
“Đứa trẻ này từ đâu ra?”
“Là con cứu được.”
Chiêu Chiêu căng thẳng vô cùng:
“Mẫu thân, con có thể nuôi họ không?”
“Con nuôi?”
Ta còn chưa kịp nuốt ngụm trà đã suýt bị sặc:
“Đây là hai con người, không phải mèo chó.”
“Con biết mà!”
Gương mặt nhỏ của Chiêu Chiêu đầy nghiêm túc:
“Mỗi tháng con có ba lượng tiền tiêu vặt, còn có thể theo Lục tướng quân ra chiến trường… con đã tính rồi, con nuôi nổi họ.”
“Phụt.”
Không biết nha hoàn nào nhịn không nổi bật cười.
Hơi giận mà ta gắng gượng cũng tan ra trong nháy mắt.
Ban đầu ta tức, là tức Triệu Tu Viễn kéo Chiêu Chiêu vào cuộc.
Ta còn nghĩ, y lấy đâu ra bản lĩnh cài người dưới mí mắt Lục Quân Hành.
Đoán tới đoán lui, cũng không ngờ y lại lợi dụng Chiêu Chiêu.
Đúng vậy, Chiêu Chiêu còn nhỏ, từ bé đã ở bên ta, lai lịch đơn giản, Lục Quân Hành sẽ không đề phòng.
Đây là cách đơn giản nhất.
Đạo lý ta đều hiểu, nhưng trong n.g.ự.c vẫn nghẹn khó chịu.
Ta thả lỏng gương mặt đang căng cứng, những người còn lại lập tức xúm vào giúp Chiêu Chiêu nói đỡ.
Người thì bảo chỉ thêm đôi đũa, không đáng gì.
Người thì nói tiểu thư vừa hay không có bạn chơi.
Mồm năm miệng mười, ta cũng thuận theo mà gật đầu.
Ngay khoảnh khắc ta đồng ý, thân thể căng cứng của thiếu niên kia khẽ thả lỏng đi chút ít.
“Đưa xuống tắm rửa sạch sẽ đi.”
--------------------------------------------------