Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

PHÙ KÍNH

Chương 20

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ta rất khó chịu, muốn gặp nàng.”

Y giơ tay, chạm vào vị trí trước ngực.

Ống tay áo rộng thùng thình rủ xuống, mang theo một mùi rượu.

Ta nghiêng người lại gần y, phẩy phẩy tay:

“Ngươi uống rượu rồi à?”

“Ừ.”

Y đáp rất thành thật.

“Không uống rượu thì không dám gặp nàng.”

“Vì sao?”

“Ta không biết.”

Y nhìn ta, đột nhiên rơi nước mắt:

“A Ninh, ta không biết.”

“Ê ê ê, đừng khóc mà.”

Ta sợ đến mức cuống cuồng, tay chân luống cuống lau nước mắt cho y.

Còn chưa kịp nói gì, bên ngoài đã truyền đến giọng nha hoàn:

“Phu nhân tỉnh chưa ạ?”

Nghe tiếng bước chân ngày càng gần, không kịp nghĩ nhiều, ta theo phản xạ kéo y lên giường, dùng chăn trùm kín cả hai người.

Vừa làm xong, nha hoàn đã đi đến bên giường:

“Phu nhân, bây giờ có muốn rửa mặt chải đầu không?”

Ta đè thấp giọng: “Ta còn hơi mệt, các ngươi đều lui xuống, yên tĩnh một chút.”

Nha hoàn đáp lời rồi rời đi.

Xác định người đã đi xa, ta mới kéo chăn ra.

Triệu Tu Viễn ngoan ngoãn rúc trong lòng ta, đôi mắt nhìn chằm chằm ta, một tay còn vòng quanh eo ta.

“Ngươi, ngươi ngươi…”

Ta hiếm khi cứng họng, đưa tay gỡ cánh tay hắn ra.

Triệu Tu Viễn: (Ծ‸Ծ)

Y bướng bỉnh đưa tay ra, lại ôm lấy ta lần nữa.

Ta gỡ ra, y lại đưa tay.

Mấy lần như vậy, cuối cùng ta cũng mệt:

“Ngươi vào bằng cách nào? Xe lăn đâu rồi?”

“Cố Chiếm đưa ta vào.”

“Vậy Cố Chiêm đâu?”

“Phu nhân, tiểu nhân ở đây.”

Cố Chiêm bò từ dưới gầm giường ra, không dám nhìn ta:

“Bây giờ có đưa phu t.ử rời đi không ạ?”

“…Đưa, hắn, đi.”

Ta nghiến răng, nói từng chữ một.

Có lẽ vì có người ở đây, Triệu Tu Viễn không còn làm nũng nữa.

Chỉ là lúc rời khỏi giường, y đột nhiên kéo tay ta, áp lên trán:

“Xin lỗi.”

Xin lỗi vì điều gì?

Ta không biết.

Vị chua xót nơi tim dâng lên, khiến mắt ta không còn nhìn rõ gương mặt hắn.

“Đây là lựa chọn của chính ta.”

50

Sau khi viên phòng, Lục Quân Hành càng thêm dính lấy ta.

Hắn không kịp chờ đợi muốn quay lại trung tâm quyền lực, quay về Thượng Kinh.

Chưa đến cuối năm, hắn đã dẫn chúng ta rời đi.

Lần rời đi này, hắn mang theo cả Cố phụ và mấy người Triệu gia.

Gần như là công khai nói cho mọi người biết, hắn vốn dĩ có dã tâm khác.

Triệu Tu Viễn hành động bất tiện, Lục Quân Hành dứt khoát mời y lên ngồi chung xe ngựa của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/phu-kinh-orks/20.html.]

Mỗi lần ta mang đồ qua, đều có thể nhìn thấy họ.

Triệu Tu Viễn lúc nào cũng cúi đầu.

Nhưng mỗi khi ta rời đi, lại có thể cảm nhận được ánh mắt ấy vẫn lưu lại rất lâu trên người ta.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Lục Quân Hành không hề phát hiện ra tất cả những điều đó, trong lòng trong mắt hắn chỉ có quyền thế.

Để tỏ ra thân cận, hắn thậm chí còn bảo ta khi Triệu T.ử Viễn bị bệnh thì qua chăm sóc y.

“Hắn là nghĩa đệ của ta, nàng là tẩu t.ử của hắn, trên đường hành quân lại chẳng có nữ nhân nào, không thể để Chiêu Chiêu qua được, nên chỉ đành làm phiền nàng thôi.”

Lục Quân Hành nói với vẻ áy náy.

Ta không muốn đồng ý, nhưng lại không thể không nhận lời.

Triệu Tu Viễn nửa tựa trong xe, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.

Thấy ta bước vào, y nhấc mí mắt:

“Ta cứ tưởng nàng không muốn đến.”

“Ta đâu có nói vậy.”

Ta c.ắ.n môi: “Là ngươi trốn tránh ta.”

“Nếu nàng có thể cho ta một hồi đáp, ta tự nhiên sẽ không trốn nàng.”

Triệu Tu Viễn nhìn ta, đưa tay ra:

“Nàng có nguyện ý không?”

Ta nhìn chằm chằm vào bàn tay với những đốt xương rõ ràng ấy, bên hông bỗng dưng nóng rực khó hiểu.

“Ta… ta thấy ngươi cũng không sao, ta xuống trước đây.”

Ta lùi người về sau, định chui ra ngoài.

Chưa đi được mấy bước, cổ chân đã bị người ta nắm lấy.

Y giữ lấy cổ chân ta, trong ánh mắt không thể tin nổi của ta, cúi người hôn lên bắp chân.

“Ngươi điên rồi à!”

Ta coi như hiểu được tâm trạng của Ngụy Yến T.ử hôm đó.

“Ừ.”

Triệu Tu Viễn cũng không phủ nhận.

Ngay sau đó, y c.ắ.n mạnh xuống, cách lớp y phục.

Đau!

Ta c.ắ.n răng chịu đựng, không để bật ra tiếng nào.

Đợi đến khi y khó khăn lắm mới chịu buông, toàn thân ta đã toát đầy mồ hôi lạnh.

Y dùng tay vuốt ve dấu vết nơi đó, khóe môi cong lên một nụ cười thỏa mãn:

“Hôm đó, nàng nói đến vụ cá cược, rốt cuộc là chuyện gì?”

Nhắc đến chính sự, ta chỉ có thể nuốt cơn tức giận trở lại.

Dùng sức rút chân về, ép dưới mông, rồi mới mở miệng:

“Ta nghi ngờ… hệ thống của Lục Quân Hành đã biến mất.”

51

Suy đoán này, ta đã nghiền ngẫm trong lòng rất lâu.

Mãi cho đến khi đạt được hợp tác với Ngụy Yến Tử, ta mới có thể xác định.

Từ rất sớm, giọng nói kia đã từng nói với ta:

“Thế giới này, không cần thần dụ.”

Nói cách khác, cho dù trước đây từng tồn tại hệ thống, thì bây giờ nó cũng đã biến mất rồi.

Mà hành vi của Lục Quân Hành cũng chứng minh điều đó.

Hắn không phát hiện ra rằng những kẻ phụ thuộc vào mình đã phản bội hắn.

Nếu hắn còn hệ thống, vậy thì hẳn đã phát hiện Ngụy Yến T.ử phản bội hắn, phát hiện trợ thủ đắc lực của mình đã chọn một con đường khác.

Nhưng kể từ khi Ngụy Yến T.ử giao ra hổ phù, Lục Quân Hành không hề có bất kỳ biểu hiện khác thường nào.

Vậy thì hệ thống của hắn rốt cuộc đã bắt đầu mất đi từ khi nào?

Là từ cuộc truy sát sao?

Theo kịch bản trong thoại bản, ta sẽ vào lúc biết được hắn hưu thê để cưới người khác, dứt khoát mang hành lý tìm đến Ngụy gia, để Ngụy gia đứng ra làm chủ cho mình.

Nhưng bà mẫu lại vô tình che giấu chuyện đó, nên hắn mới khí thế hung hăng tìm đến.

Hắn cho rằng chính chúng ta đã dẫn đến sai lầm này, dẫn đến việc hệ thống biến mất, vì thế mới muốn dùng cuộc truy sát kia để tiếp tục mở màn cho “ngược luyến”.

Nhưng hắn không ngờ, trên thế giới này, còn tồn tại một hệ thống khác.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
PHÙ KÍNH
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...