Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

PHÙ KÍNH

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

37

Lục Quân Hành đã rời đi.

Nhưng Lục phu nhân thì ở lại.

Theo lời nàng ta nói, là để giúp Lục Quân Hành giải thích.

Nàng nói Lục Quân Hành chưa từng chạm vào nàng, cưới nàng cũng chỉ vì muốn nắm giữ binh quyền trong tay phụ thân nàng.

Nàng nói đêm động phòng, Lục Quân Hành đã nói rõ với nàng rằng trong nhà còn có lão mẫu và thê tử.

Nàng nói chính nàng là người động tâm trước, hối hận quay đầu, ép Lục Quân Hành phải giải quyết “vết nhơ” trên người hắn.

Nàng nói rất nhiều.

Từ lúc ánh nến rực rỡ, cho tới khi ánh nến mờ dần.

Nàng nói với vẻ thâm tình khôn xiết, nhưng giọng điệu lại không hề gợn sóng.

Tựa như một chương trình đã được thiết lập sẵn, từng điều từng điều trật tự kể ra.

Nàng ngoan ngoãn gánh hết mọi tội lỗi về phía mình, đẩy phu quân của nàng cùng thân phận, địa vị tương lai của hắn sang tay một nữ nhân khác.

Người đời gọi chuyện này là gì nhỉ?

Ta hơi thất thần, một lúc lâu sau mới nhớ ra từ ấy, hiền thê.

“Ngươi không cam tâm sao?”

Ta bỗng nhiên hỏi nàng.

Cây nến đúng lúc này cháy hết chút sinh mệnh cuối cùng, rồi tắt ngấm.

Giọng nói của nàng đột ngột dừng lại.

Một lát sau, mới có một tiếng thở dài khẽ khàng.

“Cố cô nương, không phải ai cũng may mắn như cô, được thiên thần che chở.”

Họ gọi thứ trói buộc ấy là… che chở.

Ta muốn cười, nhưng lại không biết nên cười cái gì.

Trong lòng có một giọng nói đang liều mạng gào thét, nhưng ta lại không nghe rõ nó đang kêu lên điều gì.

“Cố cô nương, ta không biết giữa cô và phu quân còn bao nhiêu hiểu lầm. Nhưng ta nghĩ, kết cục mà hắn cho cô, đã là tốt nhất rồi.”

“Nếu không phải hắn có tình với cô, hắn thừa có những thủ đoạn hèn hạ để đối phó với cô… nhưng hắn đã không làm vậy.”

“Trong lòng hắn có cô.”

Nói đến câu cuối cùng, trong giọng nữ nhân ấy mang theo một chút ngưỡng mộ.

38

Những ngày sau đó, ta bị giam cầm trong Lục phủ.

Lục Quân Hành biết Chiêu Chiêu thích ra chiến trường, liền liên tiếp mấy lần dẫn con bé theo xuất chinh.

Thời gian lâu dần, thái độ của Chiêu Chiêu cũng mềm mỏng hơn.

Dù không được như ý hắn, trực tiếp gọi hắn là phụ thân, nhưng so với trước đây mỗi câu mỗi chữ đều gọi “tên khốn”, thì đã khá hơn rất nhiều.

Lục Quân Hành thường xuyên tới thăm ta.

Mỗi lần khen Chiêu Chiêu xong, hắn đều như có hàm ý mà nhìn về phía bụng ta:

“Chỉ là con gái trên danh nghĩa mà đã có tài năng như vậy, nếu là cốt nhục do nàng và ta sinh ra, không biết sẽ thông minh đến mức nào.”

Ta không đáp lời, hắn cũng chẳng thấy ngượng, tiện tay cầm một quyển binh thư rồi nghiêng người nằm gối lên đùi ta.

“A Ninh, ta không hiểu vì sao nàng lại kháng cự đến thế.”

“Ta cũng không hiểu vì sao ngươi nhất định phải tranh giành vị trí đó.”

Ánh mắt ta dừng ngoài cửa sổ:

“Thiên hạ khó khăn lắm mới yên ổn, vì sao còn phải khuấy động sóng gió?”

“Yên ổn ư?”

Hắn nghiền ngẫm từ ấy trên môi rất lâu:

“Yên ổn ở đâu ra. Chỉ cần vị trí đó còn tồn tại, sẽ vĩnh viễn có người muốn tranh, muốn đoạt. Ta chỉ làm điều mà bất kỳ kẻ có dã tâm nào cũng sẽ làm, sao lại gọi là khuấy động sóng gió?”

Hắn đặt binh thư xuống, nắm lấy một bàn tay ta đưa lên môi hôn nhẹ:

“A Ninh, nàng có biết ngoài kia có bao nhiêu người muốn lôi kéo ta không? Vì lôi kéo ta, vì tạo quan hệ với ta, họ tặng tiền, tặng quyền, tặng nữ nhân, tặng nam nhân… còn nàng thì chẳng cần làm gì cả.”

“Nàng là đồng minh trời sinh của ta, là người duy nhất ta tin tưởng. Chỉ cần nàng gật đầu, mọi thứ trên thế gian này sẽ thần phục dưới chân chúng ta, thứ thái bình nàng muốn cũng sẽ đến.”

Dưới ánh mặt trời, con ngươi hắn hóa thành màu hổ phách:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/phu-kinh-orks/14.html.]

“Rõ ràng là chuyện vẹn cả đôi đường, vì sao nàng cứ không chịu?”

“Cứ coi như là ta làm mình làm mẩy đi.”

Ta cúi mắt nhìn hắn, trong giọng nói mang theo sự bồng bềnh mà ngay cả chính ta cũng không chắc chắn.

Hắn kéo môi, không rõ là cười hay là khóc.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Chưa kịp để ta nhìn rõ, hắn đã tự mình lật người ngồi dậy:

“Nàng có biết vì sao ta muốn g.i.ế.c nàng không?”

Cách một quãng thời gian dài như vậy, hắn lần đầu tiên chủ động nhắc tới chuyện năm xưa.

“Ta ghét đôi mắt của nàng.”

“Cái gì?”

Ta không chắc chắn hỏi lại.

“Ta ghét đôi mắt của nàng.”

Lục Quân Hành nhìn ta, nghiêm túc đến cực điểm:

“Mỗi lần ta nhìn vào đôi mắt ấy, ta đều muốn g.i.ế.c nàng.”

“Bây giờ cũng vậy.”

39

Lục Quân Hành đã rời đi.

Ta đưa tay chạm lên đôi mắt của mình, trong lòng dâng lên một cảm giác khó hiểu.

Nếu đã ghét đến vậy, ngay từ lần gặp đầu tiên cứ việc đuổi ta đi là xong.

Hà tất phải đợi đến bây giờ mới hô hào đ.á.n.h g.i.ế.c.

“Mẫu thân!”

Chiêu Chiêu đứng ngoài cửa, thò đầu nhìn vào trong:

“Người đó đi rồi sao?”

“Đi rồi.”

Ta bước tới nắm tay con bé dắt vào phòng:

“Hôm nay sao lại rón rén như vậy?”

“Phu t.ử muốn gặp người.”

Vào phủ đã ba tháng, đây là lần đầu tiên có tin tức từ Triệu gia.

Ta thoáng thất thần, trong lòng dâng lên một cảm giác khó nói thành lời.

Những lời ban ngày của Lục Quân Hành lại một lần nữa hiện lên trong đầu ta.

“Chỉ cần nàng gật đầu, mọi thứ trên thế gian này sẽ thần phục dưới chân chúng ta, thứ thái bình nàng muốn cũng sẽ đến.”

Ta không muốn sự thần phục ấy.

Nhưng nếu ta thuận theo, sẽ đổi lấy thái bình, vậy sự phản kháng của ta… thật sự là đúng sao?

Câu hỏi này, cho đến khi gặp Triệu Tu Viễn, ta vẫn không tìm ra đáp án.

Triệu Tu Viễn là người cực kỳ nhạy cảm với cảm xúc.

Thấy ta liên tục thất thần, y dứt khoát đặt chén trà xuống, chăm chú nhìn ta:

“Gặp chuyện gì rồi?”

Ta không giấu y, đem nỗi nghi hoặc trong lòng hỏi ra.

“Nàng nghĩ sao?”

Triệu Tu Viễn ném câu hỏi ngược lại cho ta.

“Ta không nghĩ ra.”

Nếu hy sinh một mình ta, có thể đổi lấy lợi ích lớn hơn, ta nghĩ mình sẵn sàng.

Triệu Tu Viễn bật cười khẽ.

Y kéo tay ta qua, ấn lên đùi mình.

Ta giật mình hoàn hồn, có chút hoảng loạn muốn rút tay lại.

Nhưng không thành.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
PHÙ KÍNH
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...