Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Chương 103

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc đầu từng có người thử cắt bỏ phần thịt da hay chặt cả cánh tay để ngăn virus zombie lan rộng.

Nhưng tất cả những ai bị nhiễm, dù chỉ là một vết thương nhỏ, cuối cùng đều không tránh khỏi biến thành zombie, chỉ khác nhau ở tốc độ nhanh hay chậm mà thôi.

Văn Cửu Tắc tự ước lượng, quá trình biến đổi của anh thuộc dạng trung bình. Không đến mức vài phút là hóa zombie, nhưng cũng không kéo dài được tới hai, ba ngày như người may mắn nhất. Có lẽ, anh cố gắng sẽ cầm cự được một ngày.

Anh đặt bình nước xuống, ngẩng đầu nhìn Tiết Linh.

Cô vẫn đang nhìn chằm chằm vào vết thương trên n.g.ự.c anh, biểu cảm trên mặt vừa xấu xí vừa gượng gạo.

Văn Cửu Tắc từng thấy nét mặt này của cô, là vài tháng trước, khi cô nhìn thấy mẹ mình, biểu cảm ấy có nghĩa là: cô rất muốn khóc, nhưng lại không thể khóc được.

Lần này, Tiết Linh không như trước kia dùng nước giả vờ làm nước mắt. Cô đang thật sự rơi vào một trạng thái hỗn loạn.

Cô không nhớ mình định làm gì nữa, chỉ cảm thấy nỗi sợ hãi và bất lực như hai luồng nước xiết va đập trong thân thể đã c.h.ế.t của mình.

Một cái xác đã c.h.ế.t rốt cuộc vì sao vẫn sinh ra được những cảm xúc này? Vì sao còn phải khổ sở mà gánh vác những cảm xúc của người sống?

Cô hoảng loạn bước qua bước lại, ánh mắt bắt đầu mất tiêu cự, hai tay cứng đờ nắm chặt trước ngực.

Cô nghĩ đến chính mình là người nhất quyết bắt Văn Cửu Tắc đi tới căn cứ phía Bắc.

Là cô nằng nặc đòi anh đi theo.

Nếu không đi, thì đâu xảy ra chuyện này. Nếu họ vẫn còn ở gần căn cứ Tân Tứ...

Văn Cửu Tắc vươn tay, nắm lấy đôi tay lạnh cứng của cô:

“Làm gì đấy? Nhìn như con robot bị lỗi hệ thống vậy.”

Anh siết c.h.ặ.t t.a.y cô, vẫn là cái kiểu nói chuyện chọc người tức điên như mọi khi.

Tiết Linh không kiềm được lực, móng tay đ.â.m rách tay anh. Cô giật mình theo phản xạ, cúi đầu nhìn bàn tay anh, định rút tay mình về.

Nhưng Văn Cửu Tắc vẫn nắm chặt, không buông:

“Hay là nhân lúc này đánh anh một trận đi, dùng vuốt cũng được, cắn cũng được.”

Tiết Linh bỗng rút tay lại, lao người ôm chặt lấy anh, đầu đập loạn lên n.g.ự.c anh.

Cô ôm lấy anh, không cách nào trút hết cảm xúc nên bật người nhún chân vài cái, rồi lại ngẩng đầu nhìn anh, miệng phát ra tiếng gào kỳ dị, đầu ngón tay nhọn cấu rách cả lưng anh.

Văn Cửu Tắc bị cô đ.â.m vào lòng thì cũng ôm cô lại, tay nhẹ nhàng lướt qua vết d.a.o trên cánh tay và eo cô.

“Tôi biết, tôi biết mà, em khó chịu, tôi biết… Không sao đâu.” Anh cúi đầu, khẽ áp má vào tóc mai cô, đặt một nụ hôn lên mái tóc hơi khô của cô.

“Chúng ta phải đi rồi.” Cảm thấy Tiết Linh bình tĩnh lại đôi chút, anh mới buông cô ra.

Anh dùng xà beng và một số dụng cụ để gỡ bánh xe bị sa lầy.

Chính vì Tiết Linh bây giờ quá mất kiểm soát, anh lại càng cố tỏ ra bình tĩnh hơn. Trước khi rời đi còn tranh thủ hút xăng từ chiếc xe khác, rồi khởi động xe.

Tiết Linh như thể kiệt sức, bò lên ghế xe. Cô cầm lấy bảng viết, run tay viết một chữ:

Vắc-xin.”

Vì tay run nên nét chữ cũng run theo.

Ánh mắt cô như than lửa trong tro tàn, lóe lên một tia hy vọng nhỏ nhoi.

Văn Cửu Tắc không tỏ thái độ gì, bởi anh hiểu rất rõ - đã quá muộn rồi.

Muốn tiêm vắc-xin thì phải đến căn cứ Bắc Chính, còn cách một quãng đường rất xa.

Đừng nói đến việc làm sao để lấy được loại vắc-xin quý giá đó, vấn đề trước mắt là anh không còn thời gian. Trước khi đến được căn cứ, anh sẽ hoàn toàn biến thành zombie.

Tiết Linh cũng biết điều đó, chỉ là cô quá hoảng loạn, quên mất.

Văn Cửu Tắc không nhắc cô. Anh nghiêng người từ ghế lái, ôm cô lần nữa, nói:

“Đi về hướng này có thể tới thành phố Hoài Tây, trước tận thế dân cư đông, nghe nói là nơi rất phồn hoa.”

Giờ thì đó là một trong những thành phố nhiều zombie nhất, gần như không ai dám đến đó tìm đồ - là một “thành phố zombie” gần nhất, ngược hướng hoàn toàn so với căn cứ Bắc Chính.

“Sau này chúng ta sống ở Hoài Tây nhé?” Văn Cửu Tắc nói.

Có lẽ anh cũng không chống đỡ được tới Hoài Tây, nhưng anh đã tính lượng xăng, chắc là đủ.

“Này, em đừng nhân lúc tôi mất ý thức mà vứt tôi giữa đường đấy nhé?” Anh nửa đùa nửa thật, mỉm cười, giọng vẫn rất nghiêm túc: “Đừng thấy tôi phiền, mang tôi theo bên người vẫn có lợi lắm.”

“Ví dụ như em gầy thế này, đường phố đầy zombie, chen không lại tụi nó thì có thể để tôi mở đường trước.”

“Gặp người khác, tôi còn có thể thu hút sự chú ý giúp em, để em có cơ hội chạy trốn, đúng không?”

“Những zombie khác đều đi một mình, em có zombie thú cưng theo sau, nhìn cũng oách lắm mà.”

“Tiết Linh… Em không được bỏ tôi lại, biết chưa?”

Tiết Linh ngồi ở ghế phụ, chỗ cô đã quen ngồi, muốn gào khóc, muốn lao ra đường chạy loạn, muốn nằm xuống đất không dậy nữa.

Nhưng không cách nào phát tiết được nữa, như một miệng núi lửa bị bịt kín.

Văn Cửu Tắc, cái đồ khốn này, đến nước này rồi còn bắt cô phải trả lời, phải gật đầu đồng ý với anh.

“Trả lời đi, chuyện nhỏ xíu này mà em cũng không đồng ý sao?”

Tiết Linh không muốn nói chuyện với anh. Sau này anh cũng sẽ không thể nói chuyện nữa, chỉ biết theo cô gào rú, cô nên sớm làm quen mới đúng.

Văn Cửu Tắc lại nói:

“Nếu không có ai sạc điện giúp em thì sao, cái bảng viết chữ đó cũng không dùng được.”

Rồi tự mình đáp lại:

“Hoài Tây từng rất hiện đại, chắc cũng còn máy phát điện, sạc năng lượng mặt trời, có thể tìm được đó. Em đi tìm thử xem.”

Tiết Linh không muốn nghe, nhưng anh vẫn nói mãi không thôi.

“Sau này cứ sống ở Hoài Tây đi, đừng tùy tiện chạy ra ngoài, thành phố lớn vậy đủ để em lang thang rồi.”

“Hoài Tây có một cái bảo tàng, nếu rảnh thì em dẫn tôi đi dạo bảo tàng nha.”

Cuối cùng, Tiết Linh không nhịn được nữa, cô níu lấy tay anh, cố chen vào chỗ lái.

Văn Cửu Tắc im bặt, bế cô lên ngồi luôn trên người mình, cả hai cùng chen chúc trong ghế lái.

Tiết Linh ôm lấy cổ anh, cảm nhận làn da vốn ấm áp đang dần lạnh đi, không kìm được lại siết chặt hơn.

Văn Cửu Tắc liếc nhìn con đường phía trước, một tay ôm cô, lẩm bẩm:

“Cảm giác còn chưa kịp thành zombie thì đã bị em siết c.h.ế.t trước rồi.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được
Chương 103

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 103
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...