Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Chương 97

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi hai người thử đến gần đều bị từ chối thẳng thừng, phía trước cũng không còn ai đến làm phiền nữa, xe đội và xe của Văn Cửu Tắc lại duy trì trạng thái song song mà đi, bình yên vô sự.

Càng đi về phía Bắc, lẽ ra thời tiết phải dần lạnh hơn, nhưng tốc độ đến của mùa xuân lại nhanh hơn cả bước chân họ, mỗi ngày một ấm áp hơn.

Tiết Linh cũng không thể tiếp tục mặc áo bông to dày trùm kín người nữa, ăn mặc như thế càng dễ khiến người khác chú ý.

Để tránh bị người trong đội xe phát hiện ra cô là zombie, ban ngày Tiết Linh hầu như không xuống xe, chỉ đến buổi tối mới ra ngoài hít thở không khí một chút.

Đi một mình có cái khổ của đi một mình, mà đi chung cũng có phiền toái của đi chung. Tuy không còn tự do như trước, nhưng không thể phủ nhận rằng tốc độ di chuyển của xe đội nhanh hơn nhiều, chỉ trong hai tháng đã tiến vào khu vực phía Bắc.

Dọc đường nhìn lại, Tiết Linh nhận thấy sự khác biệt lớn nhất giữa phía Bắc và khu họ xuất phát chính là ở chỗ: phía Bắc không có nhiều căn cứ nhỏ.

Khu An Khê và thành phố Du, xung quanh có vô số căn cứ nhỏ mọc lên như nấm, có cái chỉ bằng quy mô của một khu chung cư cũng được gọi là căn cứ.

Những căn cứ nhỏ này quản lý lỏng lẻo, chất lượng chắp vá, thường xuyên xảy ra những bi kịch khiến người ta rùng mình.

Nhưng ở phía Bắc, gần như không còn thấy căn cứ nhỏ, dù số lượng ít nhưng mỗi căn cứ đều có quy mô tương đối lớn.

Xe đội đi thêm mười ngày nửa tháng, dọc đường ngoài zombie ra thì không thấy thêm một người sống nào. Cuối cùng, họ cũng nhìn thấy căn cứ đầu tiên ở phía Bắc, đám người bình thường trong xe đội gần như muốn bật khóc vì xúc động.

Dù chưa đến nơi cần đến, nhưng việc gặp lại con người sau khi vượt qua bao nhiêu vành đai zombie là điều vô cùng cảm động.

Suốt quãng đường vừa qua, xe đội tổn thất không nhỏ, có người vì bệnh mà chết, có người bỏ mạng dưới móng vuốt zombie, bầu không khí ngày càng nặng nề.

Ra ngoài là không thể đề phòng hết mọi thứ, chỉ cần cách xe đội xa một chút, có khi dưới gầm xe ven đường là một con zombie đang nằm chờ, bất ngờ lao ra cào một cái là đi đời. Người thường phản ứng không kịp, chỉ có thể c.h.ế.t oan uổng.

Người trong xe đội mừng rỡ đến điên cuồng, lập tức đến căn cứ xin vào nghỉ ngơi. Còn Văn Cửu Tắc vẫn lái xe dừng ở khu vực ngoài căn cứ, nơi thường xuyên có zombie lảng vảng, vô cùng nguy hiểm.

Nhìn theo xe đội dần tiến vào cổng căn cứ, Tiết Linh quay sang nhìn anh, an ủi:

“Không sao đâu, có tôi ở đây, buổi tối anh ngủ vẫn rất an toàn.”

Sau khi xe đội vào khu nghỉ của căn cứ, lập tức có người không kìm được chạy đến hỏi nhân viên tiếp đón:

“Nghe nói mấy căn cứ phía Bắc các anh đều có vaccine chống virus zombie rồi, thật không vậy?”

Người tiếp đón nghe xong thì lộ vẻ bất đắc dĩ.

Hai tháng gần đây, liên tục có tin đồn về vaccine nên người từ khắp nơi lũ lượt kéo đến phía Bắc.

Có đội chỉ hơn chục người, cũng có đội cả trăm người, hầu như đều ghé qua chỗ bọn họ nghỉ chân. Câu hỏi này, anh ta đã trả lời đến phát mệt.

“Nếu thật sự có vaccine zombie, bọn tôi cũng đâu phải co cụm trong căn cứ như thế này nữa.”

Không ít người trong đội xe chính là vì tin có vaccine mà mới cất công đi đến tận đây. Giờ nghe vậy liền nôn nóng:

“Nhưng trước đó có xe đội phía Bắc đến căn cứ của chúng tôi, họ nói là…”

“Bình tĩnh đã, tôi hiểu ý mọi người. Đúng là có tin đồn về vaccine virus, nhưng đến giờ vẫn chưa có kết quả gì cụ thể, chúng tôi cũng chưa ai được tiêm cả.”

“Các anh nghe được tin đó chắc là từ căn cứ lớn nhất phía Bắc - căn cứ Bắc Chính.”

“Nơi đó hiện tại có gần mười triệu người sống sót, toàn là nhân tài các ngành các lĩnh vực, nếu thật có vaccine thì chắc chắn là họ nghiên cứu ra đầu tiên.”

“Nhưng đến giờ, căn cứ Bắc Chính vẫn chưa công bố tin tức gì về việc vaccine thành công cả, mọi người cứ bình tĩnh.”

Dù nói như vậy, nhưng ai cũng biết, những người dốc sức đi đến đây đều không thể nào yên lòng mà chờ đợi được.

Người thường không có đường dây, chỉ biết hỏi vài câu là thôi. Nhưng những người có thực lực, nắm giữ nhiều tài nguyên, thì đã sớm tìm cách để moi thêm thông tin.

Trong xe đội có một đại gia họ Thịnh, trước kia từng làm ăn ở phía Bắc, lần này may mắn tìm được mối quan hệ cũ trong căn cứ.

Chỉ cần quà cáp đủ nặng, đối phương cũng tiết lộ cho ít thông tin nội bộ.

Quả thật có vaccine, chỉ là dân thường chưa biết thôi.

Loại vaccine đó yêu cầu thể chất người tiêm phải đạt tiêu chuẩn nhất định, sau khi tiêm, nếu bị lây nhiễm virus zombie thì chỉ có 1/7 khả năng không bị biến dị.

Hiệu quả không cao, chế tạo khó khăn, bảo quản cũng phức tạp, nên số lượng cực kỳ hạn chế.

“Người thường thì đừng mơ, cái đó giờ chỉ lưu hành nội bộ, vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm.”

Đại gia Thịnh vẫn không cam lòng, truy hỏi:

“Không còn cách nào khác để tiêm trước sao?”

Người quen do dự một lúc mới nói:

“Tôi có người thân làm nghiên cứu ở một căn cứ bí mật cạnh căn cứ Bắc Chính, nghe nói bên đó còn có một loại vaccine mới hiệu quả hơn, nhưng loại này, có tiền cũng không mua được. Muốn tiêm chỉ có một cách…”

“Phải gia nhập đội đặc nhiệm của họ, thực hiện một số nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm thì mới được tiêm miễn phí loại vaccine đó.”

Đại gia Thịnh lúc đầu còn có chút hy vọng, nghe đến đây thì lập tức từ bỏ.

Thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm cho căn cứ? Không cần nói cũng biết là phải đi vào khu vực zombie dày đặc để tìm đồ.

Loại nhiệm vụ đó, chín phần c.h.ế.t một phần sống, dù có tiêm vaccine thì cũng chưa chắc đã sống sót mà trở về.

Bên cạnh ông ta giờ chỉ còn một đứa cháu trai, một đứa cháu gái, làm sao nỡ để chúng liều mạng, huống chi bọn trẻ cũng không đủ năng lực.

Ai cũng hiểu, đội đặc nhiệm kiểu đó, tiêu chuẩn tuyển chọn chắc chắn cực kỳ cao.

Thôi thì đành chịu.

Đại gia Thịnh quay về xe, dặn dò hai cháu:

“Chúng ta nghỉ lại đây hai ngày rồi tiếp tục lên đường đến căn cứ Bắc Chính.”

“Còn phải đi nữa ạ? Bao giờ mới đến nơi vậy ông nội?” Cháu gái ông ta, chính là người từng đưa đồ cho Văn Cửu Tắc, phụng phịu hỏi.

Suốt chặng đường này, cô bé luôn lo lắng sợ hãi, kể từ khi tận mắt chứng kiến zombie tấn công người ta đến chết, chỉ cần nghe tiếng zombie là ác mộng triền miên, ngủ cũng chẳng yên.

“Sắp rồi, nếu thuận lợi thì nửa tháng nữa là tới.” Ông nội vỗ nhẹ tay cháu an ủi.

Cháu trai thì quan tâm đến vaccine hơn, lập tức hỏi thêm về tình hình bên đó.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...