Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Chương 85

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bầu trời phía sau xám xịt như chì, hòa lẫn với bóng dáng mờ nhạt của thành phố, gió lớn cuốn theo đám cỏ khô, thổi mái che bên cạnh xe kêu lạch cạch.

Văn Cửu Tắc nhắm mắt lại.

Anh cảm thấy mệt.

Một kiểu mệt mỏi khi đã nhìn thấy đích đến nhưng biết bản thân không thể chạm tới.

Ba năm qua, anh đã đi khắp nơi, không ngừng tìm kiếm, dù có bị thương nặng đến đâu, chỉ cần còn tỉnh lại được, anh vẫn tiếp tục tiến về phía trước, chưa từng dừng lại.

Nhưng giờ anh đã tìm thấy Tiết Linh, giọng nói luôn thúc giục anh cũng nhỏ đi rất nhiều. Mấy ngày trước, anh đã nghĩ - có lẽ mình nên dừng lại một thời gian.

Tiết Linh trở lại xe, lập tức đóng cửa lại để ngăn cơn gió lạnh bên ngoài. Cô nhẹ nhàng dịch vào, áp người lên tấm chăn đang đắp trên người anh.

Văn Cửu Tắc quấn chăn lại ôm cô vào, Tiết Linh liền kéo chăn, bọc ngược về phía anh.

“... Nóng quá.” Văn Cửu Tắc nói.

Tiết Linh lại lấy bảng viết của mình ra, vì dùng máy tính bảng quá hao pin, cô phải tiết kiệm.

"Phải ra mồ hôi! Bổ sung nước nhiều vào."

Văn Cửu Tắc day day trán, nói tiếp: “Ngủ lâu quá, nằm không nổi.”

Tiết Linh cảm thấy anh hơi giống trẻ con, bèn hỏi: “Tôi kể chuyện cho anh nhé?”

Trong máy tính bảng hình như có đủ loại chuyện ru ngủ, có thể bật lên cho anh nghe.

“Được đấy, vậy kể truyện cổ tích Hoàng tử ếch đi.”

Anh vừa dứt lời liền chờ Tiết Linh xấu hổ nổi cáu mà đánh anh, ai ngờ chỉ nhận được một cái chạm lạnh lạnh trên trán.

Tiết Linh không hề giận, lần đầu tiên từ khi thành zombie, cô chủ động hôn trán anh, còn đưa tay xoa nhẹ để an ủi.

Văn Cửu Tắc không nói gì nữa, yên lặng nằm xuống.

Tiết Linh lấy máy tính bảng ra, bật nhỏ tiếng tài liệu ôn thi công chức. Máy của cô đủ thứ linh tinh, ngay cả tài liệu ôn thi cũng có, hơn nữa còn có cả kho đề thi đồ sộ.

Văn Cửu Tắc: “... Trước đây em từng học mấy cái này à?”

Tiết Linh đáp phải, bảo rằng những thứ này thực sự rất buồn ngủ, cô có kinh nghiệm.

Một số câu hỏi cô vẫn còn nhớ, chỉ tiếc là lúc trước vất vả học đến mức rụng cả nắm tóc, cuối cùng lại chẳng dùng đến.

Đời này, cô không thể nào thi công chức nữa rồi.

“Giả sử tôi phạm tội, em còn thi công chức được không?” Văn Cửu Tắc đột nhiên hỏi.

Chắc vẫn được nhỉ, dù sao cũng chỉ là bạn trai cũ thôi. Nhưng Tiết Linh thấy anh đang bệnh, không muốn kích thích anh, bèn nói mình không biết.

“Thế họ có tuyển zombie không?”

Tiết Linh: “...”

Cô lập tức dịch lại gần, căng thẳng sờ trán anh, sao mà sốt đến mức nói mê sảng rồi vậy?

Văn Cửu Tắc cười khẽ.

Thấy anh không có vẻ muốn ngủ, mà đầu óc còn không được tỉnh táo lắm, Tiết Linh bỗng nghĩ... trạng thái này của anh có khi chịu nói thật không nhỉ? Chẳng phải người ta hay nói, lúc ốm là lúc dễ mềm lòng nhất sao?

Tiết Linh nảy ra ý định chơi chiêu, liền nâng đầu Văn Cửu Tắc lên, để anh gối trên đùi mình, rồi đắp chăn kín lại, còn vỗ nhẹ lên trên.

“Tôi thấy bây giờ thế này cũng tốt, không nhất thiết phải tìm Thái Tuế đâu.”

“Tôi như thế này rồi, chưa chắc Thái Tuế có tác dụng, nên cứ thuận theo tự nhiên là tốt nhất, đúng không?”

Văn Cửu Tắc tựa trên đôi chân cứng nhắc của cô, giọng khàn khàn: “Không đúng.”

Giọng anh trầm xuống, như mơ màng: “Em có bao giờ nghĩ tới chưa, zombie không ăn không uống, lấy đâu ra năng lượng để duy trì hoạt động? Bây giờ em còn cảm thấy ổn, nhưng biết đâu hai năm nữa sẽ không cử động nổi thì sao?”

Biết đâu, hai năm nữa cô sẽ mục nát hoàn toàn thì sao?

Phản ứng đầu tiên của Tiết Linh là: “Nếu zombie dễ dàng tiêu hết sạch thế, thì tận thế đã xong hơn một nửa rồi, mọi người có thể trở về thành phố!”

Dù nhìn thế nào thì cũng là chuyện tốt mà.

Văn Cửu Tắc im lặng nhìn cô một lúc lâu, khóe môi kéo lên một nụ cười gượng gạo: “Cảm ơn em đã an ủi tôi, tự nhiên cảm thấy bệnh tình nặng hơn rồi.”

Tiết Linh vội vỗ nhẹ anh qua lớp chăn: “Tôi chỉ đoán thôi mà, biết đâu zombie vẫn có thể hoạt động mấy chục năm nữa thì sao.”

Cô nghĩ ngợi rồi đưa ra ví dụ: “Thịt tươi rất dễ thối rữa, thời hạn bảo quản ngắn, nhưng thịt khô thì để được rất lâu, nên bây giờ hạn sử dụng của tôi còn lâu hơn anh đấy.”

Văn Cửu Tắc: “... Em đúng là thiên tài.”

Sau khi nói chuyện, Tiết Linh nhìn anh mà đau đầu.

Sao anh lo nghĩ nhiều thế không biết.

Trải qua ba năm làm zombie, cô từng nghĩ mình đã trở nên u ám hơn, nhưng so với Văn Cửu Tắc, cô lại cảm thấy mình vẫn còn khá lạc quan.

Văn Cửu Tắc mất ba ngày mới khỏi bệnh, không uống thuốc, hoàn toàn dựa vào hệ miễn dịch của bản thân.

Vừa khỏi bệnh, anh đã muốn lên đường.

Tiết Linh tưởng anh sẽ tiếp tục đi tìm Văn Y, nhưng Văn Cửu Tắc nói: “Đi thôi, đến xem Binh mã dũng.”

“Giờ tôi không muốn xem nữa.” Mà thực ra, lúc trước cô cũng đâu có thật sự muốn đi, chỉ thuận miệng nói thôi.

Tiết Linh nhận lấy bản đồ trên tay Văn Cửu Tắc, gấp lại kẹp vào trong sách.

“Đông đến rồi, đi ngoài trời rất mệt, mình tìm chỗ nào đó ở một thời gian đi.” Cô bắt đầu liệt kê những bất tiện khi sống trên xe.

Lạnh, tốn xăng, không nằm thẳng được, đồ đạc quá nhiều không đủ chỗ để... Tóm lại, cô muốn tìm chỗ ở, không muốn ngủ trên xe nữa.

Văn Cửu Tắc thỏa hiệp: “Được thôi, thế em muốn ở đâu?”

Thế giới bây giờ, nhà hoang không người ở nhiều vô số kể.

Trong thành phố đầy rẫy zombie, dù ở nơi có ít zombie cũng không thể ở lâu, vì không biết khi nào sẽ có con bất ngờ lao ra từ góc khuất, dù có mạnh đến đâu cũng không thể lúc nào cũng cảnh giác cao độ.

Vậy nên chỉ có thể tìm nơi ngoài thành phố.

Văn Cửu Tắc gợi ý trước: “Đưa em đến biệt thự lớn ở nhé, thế nào?”

Tiết Linh kiên quyết từ chối, biệt thự lớn, chỉ đẹp mà không thực dụng!

Cô thật sự đã ở rồi, ba năm lang thang, cô từng thử sống ở rất nhiều căn nhà khác nhau. Lúc đầu thấy nhà nào đẹp thì vào xem thử, ở vài ngày trải nghiệm một chút.

Cô nhớ có một căn biệt thự rất lớn, xây như cung điện, diện tích cực kỳ rộng, phòng nhiều đến mức đếm không xuể, hồ nước vườn hoa đầy đủ cả.

Nhưng ở không thoải mái chút nào, đẹp mà vô dụng!

Trong nhà có bậc thềm, zombie đi lại rất bất tiện, trần nhà lại cao, mọi thứ đều trống trải, ngoài khu vực hay lui tới, chỗ nào cũng phủ đầy bụi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được
Chương 85

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 85
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...