Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Chương 152

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đã xác nhận không có người anh đang tìm trong cùng một lô buồng đông lạnh, ai cũng tưởng anh sẽ bỏ cuộc.

Nhưng rất nhanh sau đó, đám người ở viện nghiên cứu đã hiểu thế nào là “cố chấp” và “ngoan cố”.

Không có trong lô này, thì chắc chắn là ở nơi khác.

Anh vừa tiếp nhận điều trị phục sinh từ viện nghiên cứu, vừa bắt đầu tra cứu tất cả tài liệu liên quan đến các trường hợp rã đông suốt ba trăm năm qua.

Vì phần lớn dữ liệu đều cần quyền truy cập cao, nên ngay sau khi kết thúc điều trị phục sinh, Văn Cửu Tắc đã trực tiếp gia nhập đội dị thường của khu Bắc Phong.

Không ít người được rã đông không thể thích nghi với cuộc sống bên người thường, nhưng lại sở hữu sức mạnh vượt trội. Để quản lý họ, mỗi khu đều sắp xếp công việc phù hợp, vừa là kiểm soát, vừa là đãi ngộ cho những cá nhân từng có cống hiến quan trọng trước tận thế.

Văn Cửu Tắc hoàn toàn có thể chọn một công việc nhẹ nhàng, sống sung sướng, nhưng anh không chọn vậy, mà đầu quân cho đội dị thường tinh nhuệ nhất, cũng là gian khổ nhất.

Đội dị thường toàn người bất tử từ bảy đại khu, còn gọi là đội tinh anh. Họ đảm nhiệm những nhiệm vụ mà đội ngũ thường không thể hoàn thành, chuyên đi xử lý các sinh vật biến dị ngoan cố nhất.

Tất nhiên, đổi lại là quyền hạn cực kỳ cao.

Dựa vào thân phận này, Văn Cửu Tắc có được quyền truy cập toàn bộ dữ liệu giải đông trong lãnh thổ.

Anh ở lại viện nghiên cứu số Một nửa năm, sau đó mất thêm ba, bốn năm tiếp theo để sàng lọc cơ sở dữ liệu khổng lồ.

Đồng thời, anh cũng lợi dụng đặc quyền từ nhiệm vụ đội dị thường để đi khắp bảy đại khu tìm người.

Nếu anh chỉ một mình đi tìm cũng đành, đằng này anh không tha cho cả đám người ở viện nghiên cứu Bắc Phong.

Vì khi nhận nhiệm vụ rời khỏi khu A đến các khu khác, anh không thể tập trung toàn lực vào việc điều tra. Thế nên, chỉ cần có cơ hội, anh lại bắt viện nghiên cứu phải cử người đi cùng.

Chỉ vì họ có kinh nghiệm, chỉ vì họ chính là những người năm đó phụ trách quá trình phục sinh của Văn Cửu Tắc, thế là từ đó trở đi, họ bị anh ám như bóng với hình, chiếm trọn mọi kỳ nghỉ của họ.

Dù có phụ cấp và thưởng thêm, nhưng mười năm trời cứ phải làm mấy chuyện mò kim đáy bể như vậy, vừa khô khan vừa tuyệt vọng, ai mà chịu nổi?

Văn Cửu Tắc hoàn toàn không nghe lời khuyên nào, cũng chẳng tiếp nhận bất kỳ suy đoán tiêu cực nào. Mỗi lần anh tới viện nghiên cứu, là tiện tay túm một người mang đi.

Địa điểm hạ cánh cũng rất ngẫu hứng: khi thì điểm lưu trữ buồng đông lạnh ở khu khác, khi thì viện nghiên cứu địa phương, lúc lại là di tích phòng thí nghiệm bỏ hoang ở vùng hoang tàn.

Những vùng đó nguy hiểm đến mức biến dị thú luôn rình rập quanh quẩn bên ngoài.

Mặc dù Văn Cửu Tắc rất mạnh, có thể đảm bảo an toàn cho bọn họ, nhưng ngoại trừ đội dị thường ra, thì có người bình thường nào cam tâm bị ép phải làm việc trong môi trường đầy nguy hiểm và áp lực cao như vậy?

Người của viện nghiên cứu số Một từng có ý định phản kháng, nhưng Văn Cửu Tắc thăng tiến quá nhanh.

Anh là át chủ bài của đội dị thường, thêm vào đó, thân phận trước kia đặc biệt, cấp trên đối với anh cực kỳ khoan dung. Chỉ cần anh không vượt giới hạn, thì mọi hành vi đều mặc kệ.

Cuối cùng, người bị thiệt vẫn là nhóm ở viện nghiên cứu số Một.

Họ bị biến thành công cụ trấn an Văn Cửu Tắc, thường xuyên phải chịu những cuộc tập kích và tra tấn tinh thần bất ngờ từ anh.

Cái tên “Tiết Linh” trong mười năm qua, người nhắc đến nhiều nhất không phải là Văn Cửu Tắc, mà là đám người ở viện nghiên cứu số Một.

Cái tên này gần như trở thành cơn ác mộng tập thể của họ.

Một trong những câu chuyện được truyền tai rộng rãi nhất trong viện là chuyện một nghiên cứu viên khi ngủ mê man liên tục gọi tên “Tiết Linh”, bị bạn gái tưởng là đang mơ đến người yêu cũ, tức giận chia tay.

“Chính là cái tên xui xẻo đó đấy. Khi ấy bị Văn Cửu Tắc túm đi làm nhiệm vụ, đào hơn ngàn cái xác trong phòng thí nghiệm lạnh ở một vùng bỏ hoang!”

Tiết Linh nhìn người đang bị chỉ, ấn tượng đầu tiên là bình thản, lần hai nhìn lại thì phát hiện anh ta đang mỉm cười rơi nước mắt.

Tiết Linh: … Mấy người thật sự đừng có làm quá lên.

Còn chưa kịp chìm trong nỗi buồn, cô đã bị một nhóm người trung niên hân hoan bao vây.

Như những bệnh nhân nan y tìm được hy vọng sống, ánh mắt từng người đều lộ rõ trạng thái tinh thần có phần… không bình thường.

Giây phút ấy, người bình tĩnh nhất trong phòng bệnh hóa ra lại là chính Tiết Linh - bệnh nhân duy nhất.

Nhìn những ánh mắt rực sáng ấy, cô chẳng dám lên tiếng.

Cảm giác lúc này như thể: đang đau buồn vì chó nhà lạc mất, thì một đám người chạy tới nói chó chưa c.h.ế.t đâu, chỉ là mấy năm nay nó toàn đi gây họa, cắn người, phá nhà bọn họ.

Cô nắm chặt vòng cổ chó trong tay, đối mặt với đám “nạn nhân” phẫn nộ vì bị chó quậy phá, niềm cảm động vì đoàn tụ phút chốc bị xua tan.

Vậy nói một hồi, rốt cuộc Văn Cửu Tắc đang ở đâu?

Văn Cửu Tắc đang làm nhiệm vụ.

Một nhiệm vụ khẩn cấp, tuyệt mật, đầy nguy hiểm.

Nhưng với đội dị thường thì kiểu nhiệm vụ này là cơm bữa.

Đội của Văn Cửu Tắc có chín người, là đội dị thường tinh nhuệ nhất của khu Bắc Phong.

Họ đang ở vùng hoang tàn, nơi bị zombie và sinh vật biến dị chiếm lĩnh, cực kỳ nguy hiểm đối với người thường. Vậy mà trạng thái tinh thần của cả đội lại cực kỳ… thảnh thơi.

Hai người ngồi xổm bên đống bê tông nướng thịt, hai người khác ngồi đánh bài trên băng ghế đá vỡ nát, một người ngồi bên làm đồ thủ công đan móc, một người khác thì dùng d.a.o đ.â.m lũ kiến biến dị to bằng nắm tay trồi lên từ mặt đất như một trò g.i.ế.c thời gian.

Đội trưởng và phó đội trưởng - hai người duy nhất đang nghiêm túc quét dọn hiện trường, vừa quay lại liền cảm thấy đau đầu.

“Tiểu Đường, Tiểu Cốc! Đừng có nướng cái thứ quái quỷ đó nữa! Nó không ăn được đâu!” Đội trưởng quát.

Hai người kia vội đáp: “Tụi em chỉ nếm chút thôi, nhai rồi nhổ ra.”

“Phải đấy! Em còn vừa đào được hũ tương trăm năm từ đống đổ nát, phối cùng ăn mới chuẩn!”

“Chúng ta được gọi là ‘bất tử’ không có nghĩa là ăn gì cũng không c.h.ế.t đâu! Hai người các cậu bớt mất trí lại đi.” Phó đội trưởng gắt.

“Tiểu Đường! Đừng có đ.â.m mấy con kiến nữa!”

Tiểu Đường đứng dậy, nhấc con kiến bóng loáng to bằng bàn tay quăng vào đống lửa: “Cho tụi nó ăn đấy, bổ sung đạm một chút.”

“Cái quái gì! Đó là thịt sâu biến dị tôi vừa nướng xong đấy!”

“Không ai được đánh nhau! Cũng không được ăn nữa! Dừng hết cho tôi!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được
Chương 152

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 152
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...