Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Chương 159

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Xin hỏi hiện tại có bao nhiêu người đang sinh sống?”

“Hai người.”

“Mối quan hệ của hai người là?”

“Vợ chồng.”

Tiết Linh quay phắt sang nhìn Văn Cửu Tắc, kinh ngạc trừng mắt.

Vợ chồng cái gì? Em đồng ý hồi nào? Chúng ta đã đăng ký kết hôn chưa mà anh dám nói đại như vậy?!

Quản gia thông minh liền vui vẻ nói: “Chúc mừng anh, sau những tháng ngày cô đơn không có quản gia đồng hành, cuối cùng anh đã có bạn đời…”

Văn Cửu Tắc mặt không biểu cảm, nhanh tay ấn nút skip.

Tiết Linh: “…”

Cô nghi ngờ, hồi xưa Văn Cửu Tắc tắt cái quản gia này, có khi là vì bị AI vô tình chọc trúng chỗ đau nên mới giận dỗi không dùng nữa.

Quản gia bắt đầu vận hành, hệ thống thông gió kích hoạt, sàn nhà và các bề mặt được những cỗ máy dọn dẹp bay lơ lửng tự động lau chùi, kính lớn phía trước cũng được chổi tự động làm sạch đến trong veo.

Tiết Linh đi sâu vào bên trong. Có mấy phòng đều bỏ trống, chỉ có một phòng có giường và tủ quần áo, nhà vệ sinh bên trong có vẻ là nơi duy nhất thường xuyên được sử dụng - khá sạch sẽ.

Nhưng trên bệ rửa mặt thì lại vô cùng bừa bộn: vỏ hộp, tuýp kem gì đó không đậy nắp đã khô quánh, đồ dùng cá nhân vứt lung tung.

Tiết Linh như thể bị kéo về quá khứ, về thời còn sống chung với “chó Văn” - hồi đó cô đã tốn bao công sức huấn luyện anh:

Đồ dùng không được để lung tung, khăn phải treo gọn, nhà tắm phải dọn dẹp, đồ bẩn phải giặt ngay…

“Văn Cửu Tắc! Lại đây thu dọn hết mấy thứ này! Cái nào dùng thì cất, không dùng thì vứt hết đi!”

Văn Cửu Tắc uể oải bước vào, để mặc cô ra lệnh rành rọt như bà chủ nhà thực thụ.

Cánh cửa tầng năm lâu nay đóng kín được mở toang. Văn Cửu Tắc dọn hết mớ đồ cũ trong nhà, chất đống ngoài hành lang đợi xe rác đến xử lý.

Tiết Linh cứ đi tới đi lui giữa các phòng, cả căn nhà từ trong ra ngoài đều vang lên tiếng cô gọi:

“Văn Cửu Tắc? Anh không có ga giường sạch à? Cái chăn này rách cả rồi mà vẫn còn đắp được à?”

Cô gọi hai lần không ai trả lời, bước ra ngoài thì thấy mấy người lạ mặt đội mũ, mặt mũi nghiêm nghị đứng trước cửa.

“Chào cô, chúng tôi là Cục quản lý hộ khẩu khu Bắc Phong.”

Cục quản lý hộ khẩu?

Tiết Linh thầm nghĩ: Văn Cửu Tắc, anh mà dám làm giấy tờ giả cho em thì c.h.ế.t với em.

“Hệ thống của chúng tôi phát hiện một hồ sơ từng bị niêm phong mang tên Tiết Linh vừa được kích hoạt, chúng tôi tới xác minh thông tin.”

“Đúng rồi, là một người giải đông có tình trạng giống tôi - Tiết Linh. Mấy anh có thể liên hệ Viện nghiên cứu số Một để lấy xác nhận. Các thủ tục tôi nhớ là trước đây tôi đã làm xong rồi.”

Tiếng Văn Cửu Tắc vang lên sau lưng họ.

Anh vừa lôi cả cái máy xử lý rác bị hỏng xuống tầng dưới vì đống đồ bỏ đi quá nhiều, lúc quay lại thì thấy nhóm người này đứng trước cửa nhà mình.

Vừa thấy anh, mấy người kia liền khẽ lùi lại, nhường đường cho anh bước vào.

Dù mặt vẫn giữ vẻ nghiêm túc, nhưng trong lòng họ ai nấy đều đang than trời.

Văn Cửu Tắc là nhân vật nổi tiếng trong hệ thống của họ:

Anh hùng liệt sĩ từ hơn ba trăm năm trước.

Người đóng băng lâu nhất từng được ghi nhận.

Cá thể mang virus sống lâu đời nhất.

Đội viên xuất sắc của đội dị thường, người phá kỷ lục nhiệm vụ nhiều lần nhất.

Nhưng trên hết, điều khiến ai cũng ấn tượng về anh là: khó chơi, cứng đầu.

Hồi đó khi làm giấy tờ cho anh, anh yêu cầu phải làm luôn một bộ hồ sơ cho một người nữa - chính là người yêu cũ cùng thời đại với anh: Tiết Linh.

Lúc đó, cái tên “Tiết Linh” không tồn tại trong hệ thống. Họ không thể cấp giấy tờ cho một người có thể đã c.h.ế.t từ lâu và không có hy vọng hồi sinh.

Mặc dù thân phận của họ đặc biệt và có được một số ưu tiên, nhưng luật là luật, không thể phá lệ.

Văn Cửu Tắc vì chuyện này đã tức giận, lập tức chuyển sang đội dị thường.

Không ai biết anh làm gì, chỉ biết sau đó không lâu, Cục hộ khẩu nhận được chỉ thị từ cấp trên - cho phép tạo giấy tờ cho Tiết Linh.

Chỉ tạo hồ sơ, nhưng không cần kích hoạt. Là để “dỗ dành” cái gai trong mắt họ - Văn Cửu Tắc.

Chuyện này họ vẫn còn nhớ như in. Ai cũng tưởng bộ giấy tờ đó sẽ mãi mãi không dùng đến.

Không ngờ… hôm nay lại thực sự được kích hoạt.

Họ vừa tận mắt chứng kiến một đoạn lịch sử sống lại.

Tiết Linh cảm thấy, từ lúc Văn Cửu Tắc xuất hiện, giọng mấy người trong Cục hộ khẩu yếu hẳn đi.

Hai người trẻ nhất đứng phía sau còn lộ rõ vẻ khẩn trương. Khi Văn Cửu Tắc đi ngang, họ lập tức tránh sang một bên như thể anh là sinh vật nguy hiểm.

Nghĩ đến đám người ở Viện nghiên cứu số Một, Tiết Linh thầm đoán: chẳng lẽ anh cũng từng “hành” họ?

“Vào nhà ngồi đi, đừng đứng ngoài cửa nữa, tôi đi lấy nước cho mọi người.” Cô vẫn nhớ lễ nghĩa của con người, vội đi tìm ly.

“Xin được quấy rầy.” Mấy người xếp hàng bước vào, dưới ánh nhìn chăm chăm của Văn Cửu Tắc, chen chúc ngồi lên cái ghế sofa duy nhất.

“Văn Cửu Tắc! Nhà anh không có cái ly nào sao?!” Tiết Linh gào lên từ bếp.

“Anh đâu cần uống nước, thì làm gì có ly.” Anh đi tới.

Tiết Linh nhìn chằm chằm vào dãy tủ trống trơn, nghi ngờ hỏi: “Anh thực sự từng sống ở đây hả?”

Cô kéo anh ra cửa: “Bây giờ ra ngoài mua cho em mấy cái ly.”

Văn Cửu Tắc quay đầu nhìn đám người trên ghế: “Để anh ở lại, em đi mua đi.”

Tiết Linh: “Em biết chỗ nào mà mua hả? Anh mau đi đi!”

Cô đẩy anh ra cửa, còn chưa buông tay đã nghe anh vừa đi vừa lầm bầm: “Mua loại gì? Ly dùng một lần hay loại thường? Mua bao nhiêu cái thì đủ…”

Mấy người đang ngồi trên sofa ngơ ngác nhìn cảnh đội viên xuất sắc nhất của đội dị thường bị đuổi ra khỏi nhà đi mua đồ… Ai nấy đều có một chút hoài nghi cuộc sống.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 159
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...