Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Chương 168

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Văn Cửu Tắc vừa dứt lời, bên kia ngượng ngập nói:

“Xong vụ này tôi sẽ bù nghỉ phép cho cậu, được chứ? Làm ơn đi, trước tiên đến ứng cứu đã.”

“Bên khu vực Tân Hà vốn chỉ xuất hiện bướm mặt quỷ, tôi đã cử đội Hai đến dọn dẹp, nhưng số lượng quá nhiều, dọn không xuể, mấy người trong đội còn phải nhập viện để giải độc.”

“Hôm nay lũ bướm ấy lại dẫn theo một đám chim biến dị, hiện giờ đang bay lượn kín trời trên Tân Hà.”

“Cả khu đó buổi tối không dám bật đèn, cũng không ai dám ra ngoài, đã phong tỏa mấy ngày rồi. Cứ thế này nữa là đường dây khiếu nại bị gọi cháy máy mất…”

Văn Cửu Tắc đáp: “Ngày nghỉ được đền bù gấp đôi, lương tính theo hệ số làm thêm cuối tuần, chú nhớ đấy.”

Bên kia điện thoại, cấp trên gật đầu đồng ý lia lịa.

Quả nhiên là người đã kết hôn, ngày trước anh đi làm nhiệm vụ không bao giờ đếm xỉa đến chuyện tiền lương, bây giờ bắt đầu tính toán rồi.

“À còn chuyện này, là về cách liên hệ với vợ cậu… Tôi tìm khắp cũng không ra thông tin liên lạc, cậu có…”

Văn Cửu Tắc tắt luôn cuộc gọi.

Trong bếp, Tiết Linh đang khuấy nồi nước sốt, thấy anh vừa tắt máy thì hỏi:

“Lại bị cấp trên gọi đi làm thêm à?”

“Ừ, còn hai tiếng nữa chuẩn bị, hai giờ chiều xuất phát đi Tân Hà.” Văn Cửu Tắc vừa đáp vừa mở kênh nhóm, gửi một tin nhắn thông báo trên kênh chung của đội.

“Được thôi, anh đi đi.” Tiết Linh tiếp tục khuấy nồi sốt đang sôi.

Sáng nay tỉnh dậy, cô bỗng rất nhớ mùi vị những món ăn do mình làm ra trước kia. Dù bây giờ không thể ăn được nữa, nhưng chỉ cần nếm chút hương vị thôi cũng mãn nguyện.

Thế nên sáng sớm, cô lôi Văn Cửu Tắc - người mà gần đây thường xuyên ngủ nướng, dậy bằng được, bắt anh đi mua nguyên liệu cùng mình.

Lúc này, Văn Cửu Tắc đã rửa tay sạch sẽ, khử sạch mùi tỏi, quay đầu nói: “Em cũng nhanh lên, sắp phải đi rồi.”

Tiết Linh: “Gì cơ, em cũng phải đi à?”

Văn Cửu Tắc: “Chứ không thì sao?”

Tiết Linh: “Ý anh là, em mới vừa tỉnh lại được mấy hôm, anh đã muốn em theo đi làm luôn hả?”

Văn Cửu Tắc: “Em kéo anh dậy từ sáng sớm chỉ để làm món ăn thì được, mà anh kéo em đi làm việc lại không được?”

Tiết Linh: “…”

“Không phải em phản đối, chỉ là…” Cô cầm cái muôi, bắt đầu giảng đạo lý: “Em nghĩ là, anh đi làm nhiệm vụ với đội của anh, em theo không tiện cho lắm.”

“Có gì mà không tiện?” Văn Cửu Tắc đáp: “Em cũng là người của đội anh, cùng nhau làm nhiệm vụ là chuyện bình thường.”

Tiết Linh: “Khi nào thì em thành người của đội anh?”

Văn Cửu Tắc: “Một đội dị thường đầy đủ có mười người, bọn anh chỉ mới có chín. Vị trí còn lại anh sớm đã ghi danh cho em rồi. Anh từng nói rồi, mọi thứ đều đã chuẩn bị xong.”

Tiết Linh: “…” Không ngờ anh nói ‘chuẩn bị xong hết rồi’ là bao gồm luôn cả việc chuẩn bị cả công ăn việc làm cho cô.

Đây không phải thư viện, chiếm vị trí cũng được sao? Đúng là quá kỳ cục!

“Thật ra, thế giới bây giờ cơ bản đã ổn định rồi, em cũng không nhất thiết phải làm cùng công việc với anh, đúng không?” Cô hỏi.

Văn Cửu Tắc: “Vào đội đi, trong đội có phi cơ lớn, em được lái đó. Còn có cả phi cơ cá nhân, ngoài thị trường không mua được đâu. Không muốn trải nghiệm thử sao?”

Tiết Linh đậy nắp nồi: “Được rồi, để em đi thay đồ.”

Thế là buộc phải ngừng tay với nồi nước sốt của mình, Tiết Linh bị Văn Cửu Tắc đưa đến Cục Dị thường — trụ sở chỉ cách nhà họ một đoạn. Đó là một tòa nhà rất lớn.

Vừa bước vào, Văn Cửu Tắc liền giới thiệu:

“Mấy nội quy trong đại sảnh kia khỏi đọc, có phạm cũng không bị phạt tiền đâu.”

“Ngoài nhân viên hành chính ra, phần lớn trong này là người từng được giải đông. Nhóm dị thường khu A, gồm cả thành viên chính thức và dự bị, tổng cộng hơn một trăm người. Không cần nhớ hết, anh cũng chẳng nhớ nổi.”

Tiết Linh đi bên cạnh anh, cảm thấy mọi người đều đang nhìn bọn họ, nhưng chẳng ai chào hỏi.

“Văn Cửu Tắc, có phải anh không được lòng người lắm không?”

“Cả đội bọn anh đều vậy.”

Tiết Linh: Lỗi rõ ràng là ở anh, vì anh mà danh tiếng cả đội mới thảm như thế, mau xin lỗi đi!

“Vậy tên đội các anh là gì, cứ gọi là Đội Một, Đội Hai à?” Cô theo anh bước vào phòng nghỉ của Đội Một.

“Không phải. Mấy cái đó chỉ là cách gọi phổ biến thôi. Trước kia mỗi năm xếp hạng lại một lần, đội nào có tỉ lệ hoàn thành nhiệm vụ cao thì đứng đầu.”

Phó đội trưởng đang đợi sẵn trong phòng - một cô gái tên là Hùng Vân, cười giải thích:

“Nhưng vì Văn Cửu Tắc ở đội bọn tôi, mấy năm liền luôn đứng nhất, nên tên gọi ‘Đội Một’ dần trở thành cố định cho bọn tôi.”

Tiết Linh chào cô ấy, trong lòng nghĩ: thì ra các người năm nào cũng đoạt cờ thi đua.

Bảo sao Văn Cửu Tắc tự tin vậy. Quả là mạch m.á.u chính của hệ thống, có chuyên môn là bất bại.

“Thế tên đội các chị là gì?”

“Là Đội Tìm Người.” Hùng Vân nói.

Tiết Linh im lặng một lúc: “Là do Văn Cửu Tắc đặt tên à? Anh ấy đồng ý để tên đội như vậy á?”

Hùng Vân Hoan bật cười: “Tên đội bọn tôi còn ổn đấy. Đội Ba còn gọi là Nhóm Chị Em Hoa Hồng kìa, mà cả đội đều là đàn ông.”

“Ban đầu đội trưởng họ mong muốn có toàn nữ thành viên, nên đặt tên như vậy để thu hút, nhưng nộp đơn vào toàn là nam, tên đội lại không đổi được.”

“Đội Bốn thì tên là Ai Dám Làm Đội Với Bọn Tôi, Đội Năm tên là Băng Giá Dịu Dàng vì đội trưởng tên là Băng Băng.”

“Đội Sáu là Đội Cụ Bà, Đội Bảy là Đội Trống Lắc, Đội Chín là Tôi Vẫn Là Người Còn Gì, Đội Mười là Du Kích Phục Sinh…”

Cứ như đang đọc tên đội thi biện luận ở đại học vậy.

Tiết Linh bỗng thấy cái tên “Tìm Người” nghe cũng tạm được.

Bảo sao mọi người chỉ gọi số đội, không ai dám gọi tên thật.

“Khoan đã, còn thiếu Đội Hai thì phải?” Cô đếm thử.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 168
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...