Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh Cửu Tắc vừa ngầu vừa bá đạo, vậy mà tên ở nhà lại là Tiếu Tiếu!

Lâm Quốc Thắng mồm miệng rộng thô, không giữ nổi bí mật, thế là chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp lớp huấn luyện. Sau đó, ai dám hùa theo gọi "Tiếu Tiếu" đều bị anh đánh cho một trận.

Đặc biệt thảm nhất là Lâm Quốc Thắng, bị đánh đến phát khóc, từ đó không bao giờ dám gọi cái tên như quả b.o.m này nữa.

"Vừa rồi còn chuyện gì chưa nói xong? Mấy người nãy giờ chẳng lẽ đang nói xấu tôi?" Văn Cửu Tắc đặt tay lên vai Lâm Quốc Thắng, cười híp mắt hỏi.

"A... Không có đâu! Bọn tôi sao dám nói xấu anh, chỉ là trò chuyện thôi. Đúng rồi, cái đùi heo muối này ăn thế nào? Ngon không?"

Văn Cửu Tắc: "Đương nhiên là ngon rồi, để tôi cắt một ít cho cậu nếm thử. Ăn nhiều vào, Lâm Tử."

Lâm Quốc Thắng vui vẻ: "Được, tôi sẽ ăn nhiều hơn. Anh Cửu Tắc vẫn quan tâm tôi nhất!"

Những người khác không nỡ nhìn cậu ta, đúng là đầu óc có vấn đề.

Hương vị của đùi heo muối thực sự rất ngon, ai cũng ăn không ít, kể cả Văn Cửu Tắc.

Tối hôm đó, họ trò chuyện đến tận khuya mới đi nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau, Văn Cửu Tắc nói sẽ rời đi. Mọi người đều không nỡ, nhưng những người lớn tuổi như anh Sài, anh Vinh không cố giữ lại, chỉ có Lâm Quốc Thắng đứng nhìn anh lái xe đi, suýt nữa thì bật khóc.

"Anh Vinh, sao mọi người không khuyên anh Cửu Tắc ở lại chỗ chúng ta? Ở cùng nhau chẳng phải tốt hơn sao? Anh ấy với Tiết Linh cứ lang thang bên ngoài, lỡ bị bắt nạt thì sao?"

Lão Vinh, người luôn tinh tế, khẽ thở dài: "Cậu không nghe anh Cửu Tắc nói à? Tiết Linh đang bệnh, không tiện đến chỗ chúng ta."

"Bệnh thì càng phải đến căn cứ chứ, ở đó có bác sĩ mà!"

Anh Sài vỗ đầu cậu ta: "Thôi nào, lái xe đi, chúng ta cũng phải lên đường rồi."

Những người lớn tuổi trong nhóm đều nhận ra điều bất thường. Văn Cửu Tắc giấu Tiết Linh kỹ đến mức không ai thấy được, rốt cuộc là bệnh gì mà phải giấu như thế?

Lúc ăn cơm, anh cũng không để phần mang về cho cô.

Nếu Tiết Linh vẫn còn cần ăn uống, anh chắc chắn sẽ không quên chuẩn bị.

Chỉ sợ rằng...

Không ai nói ra suy đoán đó, chỉ lặng lẽ tiễn anh đi với tâm trạng nặng nề.

Nếu thực sự là như vậy, anh sẽ đi đâu? Sau này phải làm thế nào?

"Đi nhanh thế à?" Tiết Linh giơ bảng viết.

"Vẫn tiếc vì tối qua xem drama mà không có hồi kết à?" Văn Cửu Tắc lái xe lên đường.

"Anh không muốn trò chuyện với bạn bè thêm chút nữa sao?"

"Chuyện để nói đâu có nhiều vậy, cả đêm rồi mà còn chưa đủ à."

Tiết Linh đổi câu hỏi: "Đùi heo muối có ngon không?"

"Ngon, mọi người đều khen ngon." Thế nên anh mới mang về gần nửa cái.

Tiết Linh hài lòng, đặt bảng xuống.

Vì bản thân lúc nào cũng đói, nên cô mong muốn Văn Cửu Tắc có thể ăn thật no. Nhìn thấy gì ăn được, cô cũng muốn nhét cho anh.

Từ sau lần tình cờ gặp lại người quen, nghỉ ngơi một đêm ở căn cứ, mỗi tối Tiết Linh đều thúc giục Văn Cửu Tắc tìm chỗ dừng chân nghỉ ngơi.

Văn Cửu Tắc nheo mắt, nghi hoặc nhìn cô: "Nói thật đi, em muốn tôi vào căn cứ để an toàn hơn, hay chỉ vì muốn hóng hớt drama?"

Tiết Linh: "..."

Tôi không thể muốn cả hai à?

Văn Cửu Tắc bật cười, nghiêng người xoa đầu cô: "Tâm lý của em cũng tốt đấy."

Tốt hơn trạng thái tinh thần của anh nhiều.

Tiết Linh thầm nghĩ, đừng xem thường số lượng ‘gà súp tâm hồn’ tôi đã uống.

Hồi trước còn cười nhạo mấy video đó nữa kìa.

Dù vậy, phần lớn thời gian Văn Cửu Tắc vẫn chọn nghỉ ngoài trời, chỉ thỉnh thoảng mới vào căn cứ.

Mà căn cứ thì đúng là lắm chuyện. Ngoại tình, cãi nhau, trộm cắp, đủ loại drama kỳ quặc.

Văn Cửu Tắc lái một chiếc xe riêng lẻ, vào căn cứ lập tức bị người ta để mắt tới.

Một gã đàn ông mặt mày gian xảo gõ cửa xe, giơ ra một bộ bài: "Anh bạn có muốn chơi vài ván không? Bên tôi đang thiếu một người, yên tâm, chúng tôi không đánh lớn đâu..."

"Chơi bài?" Văn Cửu Tắc chống tay lên cửa xe, lộ ra khẩu súng, cười nửa miệng: "Tôi thích đánh người hơn, cậu muốn thử không?"

Gã kia sợ đến mức chạy mất dép.

Văn Cửu Tắc còn tiện tay giật luôn bộ bài của gã ta, hành vi này so với mấy kẻ lừa bịp càng giống côn đồ hơn.

Anh đóng cửa xe, giơ bộ bài lên với Tiết Linh: "Chán quá, chơi bài đi."

Chơi bài, đối với một người hiện tại là zombie như Tiết Linh, đúng là một thử thách không nhỏ.

Trước tiên, ngón tay cô cứng đờ, tốc độ co duỗi rất chậm, mỗi khi làm động tác tinh vi đều cực kỳ vụng về.

Bài tây thì mỏng lại trơn, bảo một zombie cầm cả xấp bài trên tay, rồi chọn bài đánh ra, còn khó hơn nhiều so với việc cầm bút gõ lên bảng viết.

Lỡ tay một cái, bài rơi hết xuống đất. Đến lúc muốn rút một hai lá bài cụ thể, lại không thể kẹp ra chính xác.

Quan trọng hơn là, thứ chơi bài với cô không phải con người.

Tiết Linh đã thảm đến thế này rồi, vậy mà đối diện cô, Văn Cửu Tắc vẫn mặt dày nhìn trộm bài của cô.

Cô đang cúi xuống nhặt bài, vừa ngẩng đầu lên đã thấy ánh mắt anh lướt qua từng lá bài trên tay mình.

Cô lập tức đặt bài xuống, giận dữ viết lên bảng: "Anh còn là người khoong?"

Cô còn dùng sức đập bảng viết mấy cái.

Văn Cửu Tắc xoay bài trên tay, như đang biểu diễn ảo thuật, nhún vai: "Gâu gâu."

Sau đó, không thèm che giấu, anh quăng hết bài ra, tuyên bố: "Tôi thắng rồi."

Tiết Linh: "..."

Không chơi nữa, cô muốn đánh anh!

Chuyện này dễ hơn chơi bài nhiều!

Cuối cùng, bộ bài trở thành đạo cụ để Văn Cửu Tắc chơi trò ném phi tiêu trên đường, rải hết dọc đường đi.

Nhưng bộ bài lại vô tình gợi lên một ý tưởng cho anh.

Anh kiếm được một bộ cờ cá ngựa từ một người trong căn cứ, rồi rủ Tiết Linh chơi cùng.

Tiết Linh cũng đang buồn chán, mặc dù biết chắc người này chẳng có ý tốt gì, nhưng vẫn đồng ý chơi.

Ném xúc xắc thì dễ hơn nhiều, còn di chuyển quân cờ thì tuy hơi chậm, nhưng may mà Văn Cửu Tắc cũng không vội, cứ kiên nhẫn chờ cô từ từ dịch chuyển.

Lúc đầu thì không sao, nhưng khi quân đỏ của cô sắp về đích, Văn Cửu Tắc đột nhiên đẩy quân cờ của cô về vạch xuất phát.

Bắt đầu lại từ đầu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...