Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Chương 160

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Không ngờ anh ta còn có lúc biết nghe lời như thế đấy.”

Một người trẻ tuổi chen ở mép sofa thì thào: “Vị đại ca này mấy năm không gặp, tính tình thay đổi rồi à?”

Tiết Linh “rầm” một tiếng đóng cửa lại, bước vào nói: “Xin lỗi, mấy anh cần tôi phối hợp làm thủ tục gì không, liên quan đến giấy tờ tùy thân ấy?”

Người đứng đầu nhóm vội nói: “Thật ra hôm nay chúng tôi chỉ đến làm thủ tục cho đủ quy trình thôi, giấy tờ tùy thân đều làm xong từ lâu rồi. Bọn tôi chỉ xác nhận lại người kích hoạt là chính chủ, rồi viết báo cáo gửi cấp trên. Do trường hợp của cô khá đặc biệt, mong cô thông cảm.”

“Ừm, đúng rồi.” Tiết Linh dễ nói chuyện khiến mấy người kia còn tỏ ra biết ơn.

“Cho tôi hỏi, giấy tờ tùy thân đó được làm từ bao giờ vậy?”

“Là chín năm trước, làm cùng lúc với Văn Cửu Tắc.”

“Nhưng lúc đó tôi còn… Chẳng phải những giấy tờ như thế đều cần người thật đến làm sao?”

“Thông thường là vậy, nhưng mà…” Người quản lý hộ tịch lau mồ hôi trán, cười có phần gượng gạo.

Tiết Linh hiểu ra: “Anh ấy đã làm gì để lấy được giấy tờ đó cho tôi?”

“Chuyện này, chuyện này chúng tôi cũng không rõ lắm… Nhưng anh ta từng gia nhập đội dị thường hàng đầu khu A, nhận được rất nhiều huy chương cống hiến cho thành phố…”

Lúc Văn Cửu Tắc xách một túi cốc trở về thì mấy người đó đã rời đi.

Anh tiện tay đặt túi lên bàn, thấy Tiết Linh đang ngồi bên cửa sổ.

“Họ đi nhanh thật. Bọn họ có làm khó gì em không?”

Cái vẻ bảo vệ quá mức của anh càng ngày càng rõ. Tiết Linh bật cười: “Họ sợ anh muốn chết, sao dám làm khó em.”

Văn Cửu Tắc dựa vào sofa: “Anh có làm gì họ đâu.”

Tiết Linh kéo anh dậy: “Còn khối việc chưa làm, anh đã muốn nghỉ rồi hả?”

Chưa kịp kéo người dậy, cô đã bị anh kéo ngược xuống sofa, một chân anh còn đè lên người cô.

“Gấp gì chứ, còn nhiều thời gian, chuyện gì cũng có thể từ từ làm.”

Tiết Linh chống tay lên đầu gối anh, bỗng hỏi: “Anh nhận được nhiều huy chương cống hiến thật à?”

“Trong ngăn kéo đầu giường phòng ngủ, em tự lấy đi, đều để trong đó.”

Tiết Linh gạt chân anh ra, nhanh chóng mang ra một hộp lớn, bên trong là các loại huy chương to nhỏ, có cái đeo cổ, tất cả lẫn lộn.

Cô cầm một chiếc huy chương vàng được bọc kính: “Trái tim lịch sử? Đây là gì?”

“Trao cho những zombie tỉnh lại từng là anh hùng liệt sĩ trong lịch sử, mỗi người một chiếc. Đây là của anh, em cũng có một cái, vài ngày nữa có thể đi nhận.”

“Anh còn giúp em làm giấy tờ mà sao không lấy luôn huy chương cho em?”

“Em thích cái đó mà, không muốn tự mình đi nhận à?”

Tiết Linh im lặng một chút, thấy dáng vẻ lười biếng của anh lại trở về: “Thật ra, lúc nãy nghe anh nói chuyện với quản gia thông minh, em còn tưởng anh tiện thể đi đăng ký kết hôn luôn rồi cơ.”

Văn Cửu Tắc cười nhạt: “Chỉ là cái giấy xác nhận thôi mà, cần gì.”

Tiết Linh thấy cái vẻ kiêu căng của anh lại trồi lên, không nhịn được đẩy vai anh nhắc: “Anh còn nhớ là tụi mình chia tay rồi chưa tái hợp không đấy?”

Văn Cửu Tắc nhìn cô, nhìn thật lâu rồi mới nói: “Chúng ta chẳng phải đã tái hợp từ lâu rồi sao?”

Tiết Linh: “Khi nào?”

Văn Cửu Tắc vươn tay xoa mái tóc mềm rối của cô: “Em ngủ lâu quá lú luôn rồi. Anh với em, tình huống thế này gọi là gì biết không? Hôn nhân thực tế, ba trăm năm rồi đó. Giờ luật hôn nhân và cục dân chính cũng chẳng theo kịp thời gian hai ta quen nhau.”

Tiết Linh: “Nhưng tụi mình vẫn chưa tái hợp mà.”

Văn Cửu Tắc: “…”

“Phụt.” Tiết Linh thấy biểu cảm của anh thật sự buồn cười, ôm mặt cười rũ rượi: “Hahahaha ôi…”

Cô bị kéo một cái, lảo đảo ngã vào người anh, tay chống lên n.g.ự.c anh.

Tay Văn Cửu Tắc rất to, đầu ngón tay hơi thô ráp, luồn vào tóc cô, lòng bàn tay còn áp vào sau cổ, chỉ ấn nhẹ một cái là cô đổ ập về phía anh.

“Không cần người khác công nhận, em nói đi, tụi mình là gì?”

Anh nheo mắt lại, đuôi mắt cong lên thành đường cười, nhưng lại mang chút đe dọa.

Tiết Linh chẳng sợ anh, cố ý nói: “Bạn trai cũ.”

Văn Cửu Tắc lập tức cắn môi cô một cái rồi mới thả ra: “Em nói gì?”

Tóc cô bị anh kéo rối tung, Tiết Linh khẽ cười, dụi mặt vào cổ anh. Mới dụi được hai cái thì cảm giác tóc bị giật mạnh.

“Buông ra! Tóc của em mà anh cũng cắn, anh là chó hả?!”

Văn Cửu Tắc gom đống tóc rối sang một bên, hôn lên má, lên mũi, lên tai cô, vừa hôn vừa cắn.

“Anh là chó, nên em nói gì anh nghe không hiểu.” Anh khịt mũi cười, trông không cam lòng, cắn đến mức nửa bên mặt cô đều ướt sũng, ửng đỏ.

Thật ra hồi còn ở bên nhau, ngoài lần đầu tiên, Văn Cửu Tắc rất hiếm khi để lại dấu vết rõ ràng trên người cô.

Đó là sự ngây ngô của anh khi ấy, vì anh luôn nghĩ những vết ấy trông như bị đánh, nên thường là người tiết chế hơn.

Ngược lại, Tiết Linh thích để lại vết cắn trên người anh, đặc biệt là trước ngực, hay cắn anh.

Nhưng sau khi Tiết Linh biến thành zombie, mỗi lần chạm vào nhau đều phải cực kỳ cẩn thận, ngay cả nắm tay cũng phải tránh những vết thương chưa lành.

Còn sau này, khi cả hai đều trở thành zombie, cuộc sống của họ luôn bất định, lúc thì chia ly, lúc thì nguy hiểm, bất kể đau khổ hay vui vẻ đều chỉ có thể biểu đạt bằng ôm ấp.

Còn giờ đây, như thể theo đợt phục sinh lần này, thân thể họ cũng thực sự sống lại.

Khi nãy nghe nhân viên quản lý hộ tịch kể về một Văn Cửu Tắc cố chấp, tìm đủ mọi cách chỉ để chứng minh cô vẫn còn sống, khiến Tiết Linh đột nhiên muốn thơm anh một cái.

Thế mà anh vừa về nhà đã lăn ra sofa, chẳng thèm đếm xỉa gì đến cô.

“Văn Cửu Tắc…” Cô hơi ngượng, cúi người xuống, khẽ hỏi: “Em muốn cắn anh, được không?”

Văn Cửu Tắc chống tay lên sofa, lập tức bế cô ngồi dậy, cau mày nhìn chằm chằm vào miệng cô: “Cắn kiểu gì? Răng em ngứa hay thấy khó chịu ở đâu? Lại muốn cắn người như trước kia à? Bọn họ làm gì em trong điều trị phục sinh hả?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 160
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...