Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TẦN NỮ TỨ GIÁ

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Khi Hạ Hoài Sinh gõ cửa nhà ta, ta đang cùng Lưu thẩm hàng xóm cãi nhau om sòm.

Bà ta c.h.ử.i ta:

“Gả ba lần c.h.ế.t năm người, ngươi đáng đời không ai thèm cưới nữa!”

Ta muốn phản bác bà ta nói bậy, rõ ràng chỉ có bốn người thôi.

Chẳng phải còn một kẻ chưa c.h.ế.t sao.

“Chưa c.h.ế.t thì cũng bị ngươi khắc thành tàn phế, hừ! Đúng là sao chổi!”

Bà ta mắng đầy căm phẫn, ra vẻ vì người khác mà bất bình, nhưng kỳ thực chẳng qua là muốn đến vòi ta nửa cân thịt không mất tiền.

Ta không chịu cho, bà ta liền tức giận nhục mạ.

Bà ta mắng ta số phận góa phụ, nói ta là đồ chua ngoa.

Bà ta chỉ thẳng vào ta, bảo ta xui xẻo.

Ta cuối cùng cũng mệt rồi, thở dài một hơi, ngẩng đầu nở nụ cười, rồi nói:

“Con trai bà sinh ra không có… lỗ đít.”

Một câu này như châm lửa vào thùng t.h.u.ố.c súng, bà ta lập tức như sư tử cái bị chọc giận:

“Ngươi dám nguyền rủa con ta! Ta phải xé nát cái miệng tiện nhân này!”

Bà ta bị chọc trúng chỗ đau, phát cuồng mà nhào tới cào cấu ta.

Ai chẳng biết, con trai chính là bảo bối của bà ta.

Cũng bởi vì sinh được con trai, nên ngày ngày đem ra khoe khoang, mỉa mai ta là “gà mái không biết đẻ trứng”.

Ta gả ba lần mà bụng vẫn chẳng có chút động tĩnh nào.

Cho nên, thấy ta chiếm thế thượng phong, bà ta lập tức đổi giọng:

“Nói với ngươi nhiều thế để làm gì? Giờ trong mười dặm tám thôn ai chẳng biết ngươi là sao chổi khắc phu! Ta ngược lại muốn xem, sau này ai dám lấy ngươi!”

Đúng lúc ấy, Hạ Hoài Sinh gõ cửa nhà ta.

Đang độ xuân sang, gió đêm se lạnh, áo dài trên người chàng chắp vá loang lổ, trong tay lại xách hai miếng thịt xông khói.

Thấy ta, chàng cười nói:

“Tần cô nương, ta đến cầu hôn.”

Ta: “……”

Đám hàng xóm lén nghe cãi vã: “……”

Lưu thẩm: “…… Tên thư sinh này điên rồi chắc!”

2

Nhưng Hạ Hoài Sinh không điên, chàng thật sự đến để cầu hôn.

Chàng thậm chí còn mang theo bà mối.

Chàng còn trịnh trọng giới thiệu với ta:

“Tần cô nương, đây là bà Vương. Ta trong nhà không có trưởng bối, đành nhờ bà ấy đến làm mai mối giúp.”

Kỳ thực, chàng vốn chẳng cần giới thiệu.

Dù sao, bà Vương ấy cũng đã giới thiệu cho ta ba lần, là “công thần” góp phần lớn lao vào sự nghiệp… khắc phu của ta.

Lần này là lần thứ tư chúng ta gặp mặt.

Hai ta nhìn nhau, im lặng hai giây, rồi đồng loạt quay mặt đi.

Ta: “……”

Bà Vương: “……”

Bà Vương kéo Hạ Hoài Sinh sang một bên, hận rèn sắt không thành thép:

“Ngươi nói muốn ta làm mối, hóa ra chính là cho nàng ta?!”

Hạ Hoài Sinh gật đầu, cười ngượng ngập:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tan-nu-tu-gia-mnvz/1.html.]

“Làm phiền bà rồi.”

Bà Vương tức điên:

“Phiền cái gì?! Ta chỉ sợ đến cuối cùng cái mạng ngươi cũng chẳng còn! Ngươi rõ ràng không phải kẻ ngốc, tại sao chuyện này lại hồ đồ như thế?! Ngươi có biết nàng ta là ai không? Chính là Tần Như Ý đó! Gả đi ba lần, c.h.ế.t bốn người rưỡi! Khắp trăm dặm đều biết nàng ta là sát tinh khắc phu!”

“Ngươi cưới nàng ta, không sợ c.h.ế.t hay sao?!”

Nói là nói nhỏ, nhưng giọng lại cố tình chẳng nhỏ chút nào.

Hiển nhiên là để ta nghe thấy.

Ta không nói gì, chỉ cúi đầu, nghiêm túc lau cái thớt và con d.a.o mổ heo trong tay.

Dù sao, đây cũng không phải lần đầu tiên ta gặp cảnh này.

Mỗi lần nghe bà mối nhắc tới tên ta, đám người kia liền lập tức đổi sắc mặt.

Rõ ràng ta chưa làm gì, nhưng họ đã vội mắng c.h.ử.i ta.

“Chả trách cả nhà chỉ còn lại mình nàng ta! Đúng là sao chổi, loại người này sao có thể bước vào nhà ta?!”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Xung quanh bắt đầu tụ tập đông người, ta bị vây kín, tiếng xì xào bàn tán liên tiếp vang lên.

“Góa phụ không ai cần.”

“Khắc phu thì khắc cả con, nhìn thôi đã thấy xui xẻo.”

“Đúng là không biết xấu hổ, đến nước này mà còn chưa nhảy sông c.h.ế.t quách đi.”

Nhưng ta mới không nhảy sông đâu!

Ta là đứa con gái mà phụ mẫu ta liều mạng xông vào biển lửa cứu ra.

Họ ức h.i.ế.p ta, chẳng lẽ ta lại phụ lòng phụ mẫu mà đi tìm cái c.h.ế.t? Sao có thể?

Cho nên, ta khẽ lau khóe mắt, rồi giơ con d.a.o mổ heo lên trước mặt bà con lối xóm.

D.a.o vừa mài xong, ánh lạnh sáng lóa.

Lập tức khiến cả đám im như thóc.

Họ uất ức bỏ đi.

Nhưng tiếng xấu “khắc phu, độc phụ” của ta thì truyền ra khắp nơi.

Nghĩ lại, ba vị “tiên phu” kia mà biết chuyện này, chắc hẳn sẽ sung sướng lắm.

Đặc biệt là Lưu Tử Thù.

3

Lưu Tử Thù vốn là phu quân đầu tiên của ta.

Lúc mới cưới về, y đối xử với ta vô cùng tốt.

Suốt ngày quấn quýt gọi “nương tử, nương tử”, vô số đồ mới lạ đều đưa đến trước mặt ta.

Ta từng nghĩ, ta và y sẽ sống trọn đời bên nhau.

Cho đến khi y nhận ra ta đã thật lòng với hắn.

Không biết y đã ấp ủ bao lâu, mở miệng ra lại nói:

“Như Ý, ta vốn còn có một biểu muội, tên gọi Thanh Hoan…”

Thật khéo, cái tên ấy lại trùng với hoa khôi Xuân Phong Lâu vừa nổi danh bằng dung mạo của mình.

Càng khéo hơn nữa, quả thực chính là nàng ta.

Y muốn ta mở lời, xin bà mẫu và công phụ gật đầu để đưa nàng ta vào cửa làm bình thê.

Y nói, y chỉ muốn cứu nàng ta mà thôi, không có tình nam nữ.

Nhưng muốn cứu nàng ta, cũng đâu nhất thiết phải để nàng ta làm bình thê.

“Nếu làm thiếp, tính tình Thanh Hoan vốn kiêu ngạo, e rằng sẽ nhảy sông tự vẫn, Như Ý, nàng ấy không chịu nổi ủy khuất đâu.”

Nàng ta không chịu nổi? Còn ta thì chịu được sao?

Phải rồi, nghĩ lại thì y đã hao tâm chọn ta.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TẦN NỮ TỨ GIÁ
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...