Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TẦN NỮ TỨ GIÁ

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đoạn Minh Sùng có thêm chỗ dựa, nói với ta:

“Như Ý, nàng không nên làm mẫu thân tức giận, bà ấy cũng là vì muốn tốt cho nàng thôi.”

Ta chỉ thấy người trước mắt bỗng trở nên xa lạ.

Rõ ràng, khi bà mối nói chuyện thành thân, hắn đã từng nói với ta, hắn không câu nệ tiểu tiết, chỉ muốn ngày tháng yên ổn, sẽ không giống Lưu Tử Thù, lấy những lễ nghi rườm rà để làm khó ta.

Ta không chịu cúi đầu.

Qua lại đôi lần, hiềm khích tự nhiên sinh ra.

Sinh đến mức ta đã nghĩ sẽ tìm lúc để nói chuyện hòa ly.

Nhưng không ngờ hắn lại nhận được mật lệnh phải trở về kinh trước.

14

Hắn bỏ ta lại.

Lý do rất đơn giản:

“Mẫu thân nói đúng, nàng quá mức kiêu căng, cứ để nàng ở lại đây tự phản tỉnh, chừng nào biết sai thì viết thư cho ta, ta sẽ phái người tới đón.”

Đoạn gia trong một đêm dọn sạch.

Tên huyện lệnh đã được báo trước, dứt khoát để che giấu tung tích của Đoạn Minh Sùng mà bịa cho ta một cái tội “làm tức c.h.ế.t phu quân và bà mẫu”.

Còn Đoạn Minh Sùng, hắn chắc mẩm ta sẽ đi tìm hắn.

Dẫu sao giữa chúng ta từng có tình nghĩa, huống chi ai lại như hắn, không để tâm chuyện ta từng là con gái đồ tể quê mùa?

Nhưng hắn tính sai rồi.

Thật sự có người không để tâm.

15

Ta và Hạ Hoài Sinh thật sự trở thành phu thê.

Nhưng Hạ Hoài Sinh dường như không nghèo như ta vẫn tưởng.

Bởi hôm sau chàng còn đưa ta ngân phiếu trong nhà.

Thấy ánh mắt kinh ngạc của ta, chàng chỉ nói:

“Trần thúc nói, của cải không nên để lộ, nên ta cũng chưa bao giờ lấy ra.”

Trần thúc, chính là Hạ lão quản gia.

Bạc không thể gọi là nhiều, nhưng đủ để chúng ta sống những ngày tháng yên ổn.

Thế nhưng Hạ Hoài Sinh vẫn xuống ruộng làm việc, ta vẫn mở cửa hàng thịt heo của mình.

Dù sao, con người sao có thể ngồi ăn núi lở?

Chàng chưa từng nói muốn ta ở nhà lo việc bếp núc không được lộ diện.

Chỉ bảo chàng vốn cũng lớn lên từ những thứ đó, nói gì mà mất mặt.

Thậm chí chính chàng sau khi làm ruộng xong, đọc sách xong, còn mang cơm cho ta.

Khi rảnh rỗi, chàng cầm đèn đọc sách thâu đêm, ta thì ngồi bên cạnh khâu áo.

Trong nhà yên ắng, lại có một hương vị năm tháng kéo dài.

Chỉ tiếc, những ngày ấy cũng không lâu.

16

Bởi chúng ta phải vào kinh thành.

Kỳ thi mùa xuân đã đến gần.

Hạ Hoài Sinh dùi mài kinh sử bao năm, chẳng có lý do gì không đi.

Vả lại lần này đi, là không tính quay về nữa.

“Trong kinh thành cũng có tổ trạch, nương tử theo ta cùng đi, dẫu có thi không đỗ, ta còn có tay có chân, vẫn nuôi được nương tử.”

Phu thê với nhau qua ngày, đã có thể sống tốt hơn thì ta chẳng có lý do gì không đồng ý.

Ngày rời đi, chúng ta mua một cỗ xe ngựa.

Mang theo ít hành lý rồi lên đường.

Xuân hoa rực rỡ, Hạ Hoài Sinh cười nói, chờ hắn đỗ cao, nhất định sẽ bù cho ta một lễ thành hôn thật phong quang.

Ta cười mắng chàng không biết tiết kiệm.

Trong lúc đùa vui, có mấy gia nhân cưỡi ngựa đi qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tan-nu-tu-gia-mnvz/4.html.]

Hình như đang hỏi đường.

Nói là phụng mệnh gia chủ đến đón chủ mẫu về nhà.

Ta không để tâm nhiều.

Chỉ là đột nhiên nhớ ra.

Hình như Tạ Tuy cũng ở kinh thành.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nghe nói sau khi ta cầm bạc cùng hắn ta hòa ly, nhường chỗ cho bạch nguyệt quang của hắn ta, bệnh chân của hắn ta lại tái phát.

Người Tạ gia đành đưa hắn ta đi chữa trị.

Hình như đi chính là kinh thành.

Nhưng ý nghĩ đó cũng chỉ thoáng qua.

Vốn là khách qua đường, có gì mà để tâm chứ.

Huống chi đến kinh thành rồi, lại phải bận rộn sửa sang tổ trạch Hạ gia bỏ hoang nhiều năm, lại phải lo Hạ Hoài Sinh thi cử thế nào, ta còn đâu rảnh mà nghĩ nhiều?

Chỉ là ta không nghĩ, nhưng những người xưa, lại lần lượt va vào ta.

17

Người đầu tiên ta chạm mặt.

Là Lưu Tử Thù.

Vốn dĩ ta chỉ định hôm nay Hạ Hoài Sinh thi cử trở về, ta ra phố mua một con cá về hầm canh.

Nào ngờ lại nghe phía sau có người gọi.

“Tần Như Ý!”

Ta theo bản năng quay đầu lại.

Đã lâu không gặp, Lưu Tử Thù dường như không còn phóng túng ngông cuồng như trong trí nhớ, nhưng vẫn là áo gấm quần là lượt.

Cũng phải thôi, Lưu Tử Thù có hỗn láo thế nào đi nữa, chung quy vẫn là đứa con trai độc nhất của Lưu gia.

Phu phụ Lưu gia sao có thể để y chịu khổ?

Lúc này, y nhìn ta từ trên xuống dưới, dường như xúc động muốn bước tới:

“Quả nhiên là nàng!”

Nhưng nghĩ đến điều gì đó, y lại dừng lại.

Ngẩng cằm, đắc ý:

“Bổn thiếu gia đã biết, nàng yêu ta thấu xương, tất sẽ hối hận nhận sai.”

“Không ngờ nàng lại đuổi theo ta đến tận đây.”

“Thôi thì, nàng chỉ cần cúi đầu xin lỗi ta và Thanh Hoan, thành tâm tạ tội, bổn thiếu gia có thể tạm tha, thu hồi hưu thư của nàng.”

Y nói rồi nhếch môi:

“Có điều bổn thiếu gia tuyệt sẽ không nhượng bộ, nàng nhất định phải đồng ý nâng Thanh Hoan làm bình thê!”

Y đợi ta rơi lệ cảm kích, nhào vào lòng y.

Như cái cách ta từng làm trước kia.

Thế nhưng ta chỉ nhìn y như nhìn một kẻ ngốc, lạnh giọng cười:

“Lưu công tử đây là đang nói gì vậy?”

“Ngươi cưới ai, nạp ai thì có liên quan gì đến ta? Sao lại cần ta đồng ý?”

Y sững lại:

“Ý gì đây?”

Một dự cảm chẳng lành chợt dâng lên trong mắt y.

Ta buộc phải nhắc nhở y:

“Hưu thư khi xưa là do ngươi viết. Đã viết rồi, thì một lần đoạn tuyệt, ngươi ta mỗi người một đường, còn liên can gì nữa?”

“Nàng… nàng thật sự nhận hưu thư rồi?! Còn nữa…”

Lưu Tử Thù gấp gáp chất vấn:

“Cái gì mà mỗi người một đường?!”

Nhưng ta còn chưa mở miệng, thì một nha hoàn đã vội chạy tới:

“Thiếu gia! Thanh Hoan cô nương lại phát bệnh, đang náo loạn đòi gặp người!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TẦN NỮ TỨ GIÁ
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...