Chỉ có Thái tử và Hạ Hoài Sinh là không thấy đâu.
Một cung nhân lập tức cất giọng nhanh nhẹn:
“Chẳng trách vừa rồi Đoạn lão phu nhân nói ngươi, ta thấy quen mặt. Thì ra chính là kẻ gả ba lần, bị bỏ ba lần, Tần Như Ý!”
“Các người không biết đâu, ta là đồng hương với nàng ta, nàng ta vốn chỉ là một con nữ nhân g.i.ế.c heo, sau chẳng hiểu dùng thủ đoạn gì, quyến rũ được Lưu công tử, khiến Lưu công tử Lưu thật sự cưới nàng ta, một nữ nhân g.i.ế.c heo ấy làm thê tử!”
“Không, rõ ràng là ta…”
Trong đám đông, Lưu Tử Thù theo bản năng muốn đứng ra phản bác.
Lại bị phụ thân y chặn lại.
Y vẫn hèn nhát như vậy, đối diện ánh mắt lạnh lẽo của phụ thân mình, liền nghẹn lời.
Cung nhân kia vẫn tiếp tục:
“Về sau, nàng ta lại mua chuộc bà mối, nhờ cậy làm mối, giả bộ hiền lương thục đức, lừa gạt Đoạn thị lang vốn uất ức bất chí cưới nàng ta vào cửa. Nhưng nàng ta vừa bước chân vào đã lộ nguyên hình.”
“Dựa vào việc nhà Đoạn thị lang chỉ còn cô nhi quả phụ, coi thường trượng phu đã đành, lại còn ngày ngày ngược đãi bà mẫu. Đoạn thị lang vốn lòng nhân từ, bị ép đến không còn cách nào, nên mới vứt bỏ nàng ta trên đường trở về kinh thành.”
Mà Đoạn Minh Sùng, lúc này không có mặt ở đây.
Nhưng đến đây, ánh mắt của mọi người nhìn ta đều đã thay đổi.
“Thật sao? Sao lại có nữ nhân không biết xấu hổ đến vậy?”
“Nhìn cũng chẳng giống loại hiền thục, chuyện này đúng là hợp với hạng người như vậy.”
Cung nhân kia nghe thế, lại càng lý lẽ hùng hồn:
“Danh tiếng của nàng ta sớm đã hỏng, ở Tuyền Châu còn ai coi trọng ả?”
“Ấy thế mà nàng ta lại tham tiền ham phú quý, thấy Tạ công tử bệnh nặng, liền không biết liêm sỉ mà tự nguyện đi xung hỉ. Nhưng thì sao? Chẳng phải vẫn bị Tạ công tử chướng mắt, đuổi bỏ hay sao!”
“Ta và Như Ý… Tần nương tử là hòa ly, vốn là lỗi của ta, chẳng liên quan gì đến Tần nương tử.”
Trong đám đông, Tạ Tùy cau mày lên tiếng, ho khan mấy tiếng.
Nhưng cung nhân kia lại không hề hoảng sợ:
“Tạ công tử đúng là nhân hậu, đến lúc này còn muốn nói giúp cho nàng ta. Đã là lỗi của ngài, nàng ta nghìn điều tốt vạn điều tốt, vậy sao nàng lại phải hòa ly?!”
“Ngươi thừa biết nữ tử một khi hòa ly sẽ bị thiên hạ chê cười nhục mạ, nếu thật sự ngài thích nàng ta, sao lại nỡ bỏ? Huống hồ hai vị phu quân trước của nàng ta, đều là thẳng tay hưu bỏ!”
Tạ Tùy: “…”
Hắn ta há miệng, nhưng sắc mặt lại càng thêm trắng bệch.
Vì sao?
Trước mặt bao người, chẳng lẽ muốn hắn ta thừa nhận mình khinh rẻ thân phận đồ tể g.i.ế.c heo của ta, cho rằng ta không xứng với hắn ta.
Vậy nên, khi hắn ta có thể đứng dậy rồi, liền quả quyết hòa ly với ta, đúng không?
Kẻ sĩ diện nhất, tự phụ thanh cao như Tạ Tùy, làm sao có thể thừa nhận những lời ấy?
Mọi người đều đang chờ.
Cũng xôn xao bàn tán.
Ta như thể lại trở về lúc ban đầu, một đám người vây quanh, thì thào rỉ tai:
“Xui xẻo, thì ra là một nữ nhân hư hỏng.”
“Trạng nguyên lang chẳng lẽ cũng bị nàng ta lừa gạt rồi?”
“Ta thấy giống lắm, Ngô nương tử, phu quân c.h.ế.t liền lập tức tuẫn tiết, chỉ để không phải tái giá, thế mới gọi là trinh liệt. Còn nàng ta thì tính là cái gì?”
“Nói năng bậy bạ cái gì thế?!”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Lưu Nguyệt Nhi nghe không nổi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tan-nu-tu-gia-mnvz/15.html.]
Nhưng nàng cũng chẳng nói được gì thêm.
Ngay cả Diệp Tri Vi cũng bị trưởng bối trong nhà nhìn chằm chằm, sợ lỡ miệng đắc tội công chúa.
Cuối cùng, Tạ Tùy mới giữa ánh mắt mọi người gian nan mở miệng:
“Là ta…”
Hắn ta nhìn ta, ta không hỷ không bi.
“Là ta khi ấy…”
“Có chuyện gì vậy?”
Hạ Hoài Sinh bước vào, chỉ có một mình chàng.
Cắt ngang lời Tạ Tùy sắp nói.
Mỉm cười:
“Nương tử nhà ta vốn hay e thẹn, bị nhiều người nhìn chằm chằm thế này, chẳng phải sẽ ngại ngùng sao.”
Cung nhân kia vừa thấy Hạ Hoài Sinh, mắt lại càng sáng rỡ:
“Hạ đại nhân, ngài đến thật đúng lúc, ngài có biết…”
Hạ Hoài Sinh mặt không đổi sắc:
“Ta biết.”
“Ngài biết?!”
Cung nhân kia khó tin:
“Ngài biết mà vẫn còn cưới…”
“Ta vì sao lại không thể cưới? Nương tử ta ngàn điều tốt, vạn điều tốt, nếu không phải ta khẩn cầu mãi, nàng còn chưa chịu gả cho ta đấy.”
Hạ Hoài Sinh kéo tay ta, ta chỉ nhìn chàng.
Chàng không né tránh.
Cuối cùng, ta mới thở phào một hơi.
Ít nhất, chàng vẫn bình yên vô sự.
Như vậy, ta cũng chẳng còn gì phải kiêng kị nữa.
39
Cung nhân kia không tin:
“Nàng ta có thể bị ba vị phu quân hưu bỏ, thì còn có thể là thứ gì tốt đẹp được?”
Ta mỉm cười:
“Sao cô nương không nói, ta có thể cùng cả ba vị phu quân đoạn tuyệt ân nghĩa, thì bọn họ lại tính là thứ gì tốt đẹp?”
Cung nhân kia không ngờ ta dám phản bác thẳng thừng, liền nghẹn họng:
“Ngươi!”
“Chuyện phu thê vốn là việc trong nhà.”
“Không nên đem ra nói với người ngoài, nhưng đã thành ra như thế này rồi, Như Ý cũng chẳng có gì phải giấu.”
Ta nhìn về phía Lưu Tử Thù, y muốn bước lên, nhưng lại bị phụ thân y giữ chặt.
“Lưu công tử, thuở ban đầu quả thực từng cùng ta ân ái, nhưng đáng tiếc Như Ý nào có biết hắn có một vị biểu muội lưu lạc chốn phong trần. Hắn trọng tình nghĩa, một lòng muốn chuộc kỹ nữ về làm bình thê.”
“Như Ý rất khâm phục, nhưng tuyệt không có tấm lòng chia sẻ phu quân với kỹ nữ phong trần.”
“Thế nên, Lưu công tử đành cùng biểu muội giả c.h.ế.t cao bay, để lại cho Như Ý một phong hưu thư.”
Lời vừa dứt, sắc mặt đám nữ quyến liền biến đổi.
--------------------------------------------------