Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TẦN NỮ TỨ GIÁ

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nói xong, ta xách gói đồ ít ỏi của mình, trong ánh mắt kinh ngạc ngẩn ngơ của bọn họ, không quay đầu mà bước đi.

Không phải đều đổ lỗi cho ta sao?

Vậy được, từ nay ta chẳng quản, chẳng khuyên nữa.

Sao giờ Lưu Tử Thù lại hối hận chứ?

25

Lưu Tử Thù bị người quen trong xóm chặn lại, nhìn ta từng bước từng bước đi vào Minh đường, tròng mắt đỏ ngầu.

“Người này điên rồi sao? Vừa nãy còn hỏi thăm chỗ ở của Trạng nguyên nương tử, giờ lại nói năng điên dại đòi xông vào.”

“Nói cái gì mà Trạng nguyên nương tử mới là nương tử của hắn? Buồn cười! Trạng nguyên lang với Trạng nguyên nương tử là hôn sự do Thánh thượng ban tặng đó! Hắn là cái thứ gì chứ!”

Những người khác cười nhạo.

Lưu công tử từ trước tới nay được người nâng niu cung phụng, bao giờ chịu qua nỗi nhục như vậy.

Nếu là trước kia, ai dám như thế, y nhất định đ.á.n.h gãy chân người ta.

Nhưng giờ đây, y bị đè chặt xuống đất, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng lưng ta khuất dần, mắt đỏ hoe:

“Không thể nào… nàng làm sao có thể thật sự nhận lá hưu thư ấy?”

“Phụ mẫu không nói với nàng sao? Ta chỉ dọa nàng thôi, ta chỉ dọa nàng thôi mà!?”

“Nàng sao có thể… sao có thể… gả cho kẻ khác được?”

Không ai trả lời y.

Y bị người ta lôi ra ngoài, ném xuống đường.

Y nằm bẹp, kiệt quệ giữa phố.

Có người đi báo cho Mạc Thanh Hoan đến mang y về.

Thế nhưng Mạc Thanh Hoan vốn thanh cao, nghe xong chỉ thấy nhục nhã, liền phát “chứng điên” ngay tại chỗ, tự nhốt mình trong phòng mặc kệ.

Cuối cùng là người hầu phu phụ Lưu gia sắp xếp mới khiêng y về lúc đêm xuống.

Người ta đều nói, hôm nay thật lắm chuyện xảy ra.

Ví như Trạng nguyên lang cưới thê tử tưng bừng náo nhiệt, mà Trạng nguyên nương tử nghe đồn từng là một cô nương mổ heo.

Ví như tâm phúc của Thái tử, Thị lang Binh bộ Đoạn đại nhân đột nhiên cáo nghỉ, chỉ nói về quê đón thê tử.

Lại ví như con trai danh môn vọng tộc Tạ gia lên kinh chữa bệnh, bất chợt ho khạc ra m.á.u…

So với những việc ấy, có một kẻ điên hò hét “Trạng nguyên nương tử mới là thê tử của mình” rồi bị người ta ném ra đường, cũng chẳng đáng kể là chuyện gì nữa.

26

Còn những điều này, ta đều không hề hay biết.

Đêm động phòng hoa chúc, Hạ Hoài Sinh bưng điểm tâm đút cho ta.

Còn ta, ta đã gỡ bỏ trâm châu mũ phượng, đang ngồi trên giường đếm tiền mừng hôm nay.

Miệng còn ngậm bánh táo vừa lẩm bẩm:

“Khoản này có thể dùng để sửa mái nhà sau viện.”

“Khoản này phải giữ lại cho chàng dùng lúc giao thiệp.”

“Khoản này đổi ra vàng cất đi… ưm…”

Miếng bánh táo vốn sắp được đưa đến miệng lại biến thành một nụ hôn mát lạnh.

Ta trợn tròn mắt ngẩng đầu.

Hạ Hoài Sinh chẳng hề thấy việc mình làm có gì sai, ngược lại còn cười nói:

“Đêm động phòng hoa chúc, nương tử sao chỉ nhìn vàng bạc không nhìn ta?”

“Chẳng lẽ trong mắt nương tử, so với vàng bạc, ta còn chẳng bằng sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tan-nu-tu-gia-mnvz/8.html.]

Hôm nay chàng mặc áo trạng nguyên đỏ thẫm, gương mặt vốn ôn nhuận lại càng thêm khí thế.

Huống chi người như thế lại quấn lấy ta đòi hôn.

Quả thực như yêu tinh nam.

Nhưng… Ánh mắt ta không rời khỏi tiền vàng, còn ôm chặt hơn nữa, nói thật lòng:

“Chứ còn gì?”

Hạ Hoài Sinh: “…”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Chàng giơ tay, đẩy ta ngã xuống đệm, cúi đầu nhìn ta vẫn chưa kịp phản ứng, mái tóc rối tung, khẽ cong môi cười:

“Nương tử, ta ghen rồi.”

Ta đột nhiên có chút muốn trốn.

Không, ta gần như ngay giây tiếp theo liền xoay người bò ra ngoài.

Lại bị một bàn tay nắm lấy cổ chân.

Giọng nói chậm rãi vang lên:

“Nương tử, nàng định lạnh nhạt tân lang sao?”

27

Ngày hôm sau.

Màn trướng đỏ, nến long phụng.

Tân khoa trạng nguyên lang chính là bị ta đá khỏi giường uyên ương.

Chàng nhặt quần áo của mình, lúc rời đi vẫn còn mang theo nụ cười.

Có người hỏi vết thương trên cổ tay chàng từ đâu mà có.

Chàng chỉ cười hì hì nói là do mèo cào.

Thế là, ai ai cũng biết trong nhà trạng nguyên mới nuôi một con mèo hay cào người.

Chọc ta tức đến mức lại muốn đ.á.n.h chàng.

Đúng là kẻ đọc sách, mà lại lỗ mãng đến thế.

Thật là làm nhục văn nhã!

Nhưng dù trong lòng có mắng chửi, việc trên tay vẫn phải làm.

Giờ đây đã khác xưa rồi.

Nơi này không còn là một tiểu viện chẳng ai để ý đến, mà là trạng nguyên phủ khiến người người dõi mắt.

Hạ Hoài Sinh rất được hoàng thượng coi trọng.

Huống hồ hiện nay, thái tử và tam hoàng tử Tấn Vương tranh đấu ngầm lẫn công khai, thế như nước với lửa.

Tự nhiên, ta – vị trạng nguyên nương tử này, cũng không tránh được phải tiếp đón hết lượt khách này đến lượt khách khác.

Đều là nữ quyến, mang danh sau viện tịch mịch, đến tìm ta trò chuyện.

Vừa chẳng sợ bị người buộc tội kết đảng mưu tư, lại chẳng chọc giận hoàng thượng vì bề tôi qua lại quá mật thiết.

Lúc đầu, Hạ Hoài Sinh còn lo ta không biết xử lý, muốn để ta tạm lánh sang nhà thím trong tộc.

Nhưng trái lại, ta xử trí đâu ra đấy.

Không chỉ mua sắm thêm đồ dùng cho phủ, mà còn nhờ người buôn bán mua về thêm nha hoàn, tiểu tư.

Những nữ quyến quan gia kia, bất kể già hay trẻ, ta đều có thể tiếp đãi chu toàn.

Không quá thân mật, nhưng cũng không để người khác thấy xa cách.

Vì thế, cả hai phe thái tử và Tấn Vương đều không rõ rốt cuộc chàng định đứng về bên nào.

Cách làm này, ngay cả những phu nhân tiểu thư vốn nghĩ ta chỉ là một nữ nhân thô lỗ g.i.ế.c heo, nói bừa vài câu là có thể nắm bắt, cũng phải xuýt xoa lấy làm lạ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TẦN NỮ TỨ GIÁ
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...