Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THỦ ĐOẠN CỦA CHỦ MẪU

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta nhìn phụ nhân đang quỳ gối bên kia, nước mắt rơi như mưa, hít sâu một hơi, giọng trầm xuống:

“Ta không có phúc làm mẹ, nhưng cũng hiểu, một người mẹ thương con đến nhường nào. Hài tử vừa chào đời, hẳn là phụ nhân này ngày đêm chăm bẵm, từng li từng tí đều ghi tạc trong lòng, mới có thể nhớ rõ từng dấu vết trên người đứa trẻ như vậy.”

Ánh mắt Thẩm Thanh Nghiễn rơi xuống người ta, đầy kinh ngạc lẫn khó tin.

Ta ngẩng đầu nhìn thẳng hắn, chậm rãi nói:

“Phu quân, đây là việc hệ trọng liên quan đến huyết mạch Hầu phủ. Hiện nay chỉ còn cách ‘trích huyết nhận thân’ mới có thể tra ra ai mới thực sự là thân mẫu của đứa trẻ này.”

Hồi lâu sau, hắn mới khẽ đáp:

“Phu nhân định đoạt là được…”

Vừa nghe đến bốn chữ “trích huyết nhận thân,” Tống Uyển Oánh liền khuỵu xuống, toàn thân run rẩy không ngừng.

Chỉ là Thẩm Thanh Nghiễn không hề nhận ra điều gì bất thường, chỉ cất giọng khàn khàn hỏi ta:

“Là từ khi nào… nàng đã biết ta và nàng ấy…”

Ta chỉ khẽ cong môi cười, không đáp lời.

Tiểu Hồng rất nhanh đã mang bát nước dùng để nghiệm m.á.u đặt trước mặt Tống Uyển Oánh. Hai ma ma già giữ chặt lấy nàng ta, dùng d.a.o nhọn rạch đầu ngón tay để lấy máu.

Nông phụ kia bước đến bát nước còn lại, cầm lấy con dao.

Ngay lúc mọi người còn tưởng bà ta sắp tự cắt tay mình, thì bất ngờ phụ nhân ấy xoay ngược mũi dao, đ.â.m thẳng về phía bụng dưới của Tống Uyển Oánh.

“Đồ nữ nhân độc ác! Ngươi lại lấy mạng con ta để tranh sủng…!”

Không ai lường trước được, người phụ nhân quê mùa nhìn có vẻ thành thật ấy lại ra tay tàn độc đến vậy.

Chỉ trong khoảnh khắc, tiếng thét chói tai của đám nữ quyến vang dội khắp hậu viện Hầu phủ.

Tất cả rối loạn.

Chỉ có ta là đứng yên tại chỗ, bình tĩnh nhìn cảnh tượng trước mắt, trong mắt thoáng qua một tia cười khó nhận ra.

Bởi vì, dù hôm nay có trích m.á.u mà tìm ra điều gì đi nữa, Tống Uyển Oánh với cái thai trong bụng vẫn sẽ được mẹ chồng cùng Thẩm Thanh Nghiễn ra mặt bảo vệ.

Mà ta… thì muốn cắt đứt tận gốc con đường sống cuối cùng của nàng ta.

Thẩm Thanh Nghiễn ôm Uyển di nương vào trong phòng, dùng sức đè chặt vết thương ở bụng nàng ta.

Thái y rất nhanh đã tới, từng chậu từng chậu m.á.u loãng được bưng ra ngoài.

Phụ thân ta cũng sớm nhận được tin, đội mưa đêm chạy tới Hầu phủ.

Ông bước vào tiền sảnh, vừa thấy Thẩm Thanh Nghiễn toàn thân nhuốm m.á.u liền suýt nữa ngã quỵ.

Ta thấp giọng nhắc:

“Phụ thân, mạng của Uyển di nương giữ được rồi.”

Ông đi tới trước mặt ta, giơ tay định tát, lại bị thị vệ cạnh ta ngăn lại.

Ta đã không còn là đứa con gái nhà họ Tống để ông tuỳ ý đ.á.n.h đập nữa.

Một thân già ngã sõng soài, chật vật bò dậy, chỉ tay vào ta mắng:

“Là ngươi, là nghiệt nữ ngươi! Năm đó hại c.h.ế.t Liễu nhi và đứa con trong bụng nàng, nay lại muốn hại c.h.ế.t Uyển nhi cùng thai nhi của nó…”

Ta rũ mắt, nhàn nhạt đáp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thu-doan-cua-chu-mau/chuong-12.html.]

“Phụ thân đã quên rồi sao? Năm đó là chính tay người nhốt Liễu di nương vào phòng chứa củi, mặc kệ sống c.h.ế.t, cũng chính người hạ lệnh dìm bà ta xuống hồ. Rõ ràng bà ta c.h.ế.t trong tay người, giờ lại đổ lên đầu ta?”

“Còn chuyện Uyển di nương hôm nay bị đâm, chẳng qua là chuyện ngoài ý muốn. Một người mẹ ruột bảo vệ con mình, không có gì quá đáng cả.”

Phụ thân ngồi sụp xuống ghế thái sư, nhìn sang Thẩm Thanh Nghiễn, run giọng nói:

“Năm xưa di nương của lão phu là bị nó hại c.h.ế.t, hôm nay đến lượt Uyển nhi cũng vậy. Loại độc phụ này, Hầu gia không thể giữ lại!”

Ta khẽ cười, giọng đầy mỉa mai:

“Phu quân, trước khi xử lý thiếp, không phải chàng cũng nên tra xem chuyện họ dùng đứa bé mua từ bọn buôn người để lừa chàng như thế nào sao?”

Phụ thân vội vàng phủ nhận:

“Không có chuyện đó!”

Thẩm Thanh Nghiễn nhắm mắt lại, nhìn ta nói:

“Hôm nay là nàng dẫn phụ nhân kia tới, đứa bé trong bụng Uyển di nương cũng vì nàng mà không giữ được…”

Ta lắc đầu:

“Thiếp cũng từng mất con, sẽ không làm ra chuyện thất đức như vậy. Nếu trong mắt chàng, thiếp là loại nữ nhân độc ác đến mức ấy…vậy thì cứ hưu thiếp đi.”

Phụ thân ta đứng bật dậy, toàn thân run rẩy, ngay cả giọng nói cũng không vững:

“Còn chuyện gì mà ngươi không dám làm nữa? Vu oan thân thế của Lân nhi, hại tính mạng của Uyển di nương cùng hài tử trong bụng con bé… Nếu hôm nay lão phu không kịp tới, e rằng Uyển Oánh đã bị ngươi hại c.h.ế.t rồi!”

Ta lui lại một bước, bộ dạng như nghẹn lời chẳng thể biện bạch.

Đúng lúc ấy, tiểu nha hoàn thân cận của Tống Uyển Oánh đột nhiên quỳ rạp xuống đất, toàn thân run bần bật:

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

“Là nô tỳ… chính nô tỳ tố giác Uyển di nương giả m.a.n.g t.h.a.i với phu nhân, nên phu nhân mới phái người tới Hoài Nam mang đứa bé kia về…”

Phụ thân ta hốt hoảng quát lớn:

“Ngươi… nha đầu này ăn nói bậy bạ gì đó!”

“Uyển di nương có thật sự m.a.n.g t.h.a.i hay không, để thái y chẩn một lần là rõ.” Nha hoàn kia vẫn quỳ thẳng lưng, gằn giọng nói: “Lão gia tính kế cả Hầu gia, tự tuyệt đường lui. Lão gia không muốn sống nữa, nhưng nô tỳ… còn muốn giữ mạng.”

Rất nhanh sau đó, thái y tới tiền viện bẩm báo.

“Uyển di nương đã giữ được mạng, có điều hạ quan đã để bà mụ kiểm tra qua…”

Thấy thái y lời còn chưa nói hết, Thẩm Thanh Nghiễn liền truy hỏi:

“Có điều gì, cứ việc nói thẳng.”

Thái y hồi bẩm:

“Uyển di nương kỳ thực không mang thai. Không rõ trong đó có điều gì hiểu lầm chăng?”

Ta hít sâu một hơi, cố nén giọng thảng thốt:

“Uyển di nương hồ đồ đến thế, vậy mà hai lần giả m.a.n.g t.h.a.i để lừa gạt Hầu gia…”

Mẹ chồng vội vã chạy tới tiền viện, vịn lấy khung cửa, suýt chút nữa thì ngất xỉu.

Ma ma già bên cạnh vội đỡ bà vào trong. Bà nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Nghiễn, nước mắt già rơi lã chã:

“Mẫu thân đã sai Trần ma ma bên người đi dò xét. Không những Uyển di nương không hề mang thai, mà trên người nàng ta, cũng không lưu lại bất cứ dấu tích nào của việc từng sinh nở trong một năm rưỡi qua…”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THỦ ĐOẠN CỦA CHỦ MẪU
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...