Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trân Bảo Vợ Yêu

Chương 74

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Côn Sơn vốn thuyết phục chính mình còn nhiều thời gian, kết quả cô lại khẽ động, đêm nay tự chủ của hắn đã dùng hết.

Nhịn cả đêm, hắn thật sự nhịn không được, đem cô rất nhanh kéo vào trong ngực, hai người cũng không mặc quần áo, ôm nhau, lập tức cảm thấy càng nóng, Bảo Châu hô hấp cũng trở nên dồn dập.

Côn Sơn đem chăn kéo sang một bên, lôi kéo Bảo Châu chui đầu vào trong…

(Lược 1000 chữ cấm trẻ em xem…) [ức chế câu này của tác giả ]

Sáng ngày thứ hai, Bảo Châu thức dậy, toàn thân đều bủn rủn, cô rốt cuộc biết cái gì gọi là cỡi hết đồ đánh nhau!

Tuy rằng không giống với trong suy nghĩ của cô, nhưng loại cảm giác này thật thoải mái, ngẫng đầu nhìn thấy một quyền chính mình ngày hôm qua cho Côn Sơn, làm một con mắt hắn sưng đỏ như gấu trúc, cô có nên giả vờ không phải cô làm?

Côn Sơn thức dậy, mở mắt nhìn thấy Bảo Châu bụm mặt, cho rằng cô hối hận, giọng nói có chút khàn khàn: “Em hối hận đã cùng anh…”

Không đợi hắn nói xong, Bảo Châu chủ động thẳng thắn: “Mắt của anh có thể giả vờ không phải do em làm?”

Côn Sơn nghe xong nở nụ cười, nắm lấy tay cô, cười nói: “Đương nhiên có thể, anh là chồng em, sẽ vì em chống đỡ mảnh trời, về sau em có làm chuyện gì xấu, đều có thể đổ lên người anh. Chuyện này anh sẽ nói với cha, là do anh uống say không cẩn thận đâm đầu vào góc tủ.”

“Côn Sơn, thực xin lỗi!” Cô thật sự không biết đánh nhau nayf không phải là đánh nhau kia.

Nhìn bộ dáng của cô vợ bé nhỏ, Côn Sơn làm sao còn có nửa điểm tức giận, sờ lên đầu của cô: “Nha đầu ngốc, anh phải đi làm, em ngủ thêm một lát, anh sẽ nói với quản gia lưu lại bữa sáng cho em.”

“Ừm!” Bảo Châu thật đúng là có chút mệt mỏi, sau khi Côn Sơn rời đi, Bảo Châu quấn mình trong chăn tiếp tục ngủ.

Lúc Côn Sơn xuống lầu, Lục lão gia nghe được tiếng động, lập tức đặt tờ báo trong tay xuống, thấy mặt mũi của con trai tràn đầy gió xuân vốn thật cao hứng , nhưng vừa nhìn thấy nửa bên mặt kia, lại không bình tĩnh : “Mắt của con bị sao vậy?”

“Ngày hôm qua uống say, không cẩn thận đập vào cạnh tủ.” Côn Sơn bình tĩnh nói dối, một bên đi xuống dưới, một bên hướng quản gia phân phó: “Bảo Châu vẫn còn ngủ, không cần gọi cô ấy thức dậy, nhưng phải lưu lại bữa sáng cho cố ấy, cơm trưa phong phú thêm một chút.”

Quản gia gật đầu, biểu thị đã hiểu rõ.

Lục lão gia cũng không tin Côn Sơn tự đụng vào tủ, vết thương kia rõ ràng giống như là bị người đánh một quyền, nhưng ông cũng không trách tội Bảo Châu: “Là Bảo Châu đánh a! Đừng xấu hổ mà không thừa nhận, vợ của con đánh con một quyền cũng bình thường, cha sẽ không giận Bảo Châu, nha đầu kia tính tình tốt, nhất định là do con.”

Lần đầu tiên Côn Sơn phát hiện lão ba nhà mình gần đây ngoan cố không thay đổi vậy mà cũng có thời điểm thông tình đạt lý như vậy, đỏ mặt gật đầu một cái, nói: “Con trước đi làm.”

“Đợi chút. Buổi tối ăn ở nhà, hay là về bên đó ăn? Cha gọi người hầm cách thủy đưa qua cho.”

“Hỏi Bảo Châu a!” Hắn ở đâu đều được, Côn Sơn phát hiện, từ khi hắn kết hôn đến nay, cha giống như không còn chán ghét hắn, hắn cũng không có chán ghét cha như trước, thì ra người đúng là có thể thay đổi, hiện tại cha cũng càng ngày càng thương Bảo Châu, liên quan đến đứa con trai là hắn, sắc mặt cũng khá tốt, cũng quan tâm.

“Được, mang theo bữa sáng trên đường ăn.” Lục lão gia nói, phải đi làm không ăn sáng sao được?

Côn Sơn ở trên bàn cơm chọn lấy hai cái bánh bao, một tay một cái cầm đi, nếu là trước kia, Lục lão gia khẳng định nói hắn không hiểu quy củ, nhưng hiện tại nghĩ đến hắn tối hôm qua “Vất vả” cả đêm, phải bổ sung thể lực, có quy củ hay không thì tùy hắn! Dù sao cũng là ở nhà mình.

Bảo Châu sau khi tỉnh lại, mặc xong quần áo đẩy cửa ra, một bà già canh cửa ở ngoài cười tiến vào phòng dọn dẹp.

Bảo Châu đi xuống lấu, mấy bà vợ bé đang ngồi trên ghế sa lon nói chuyện phiếm, thấy cô bộ dáng thủy nộn non nớt, cũng biết xảy ra chuyện gì.

Gọi cô tới, còn gọi phòng bếp đưa bữa sáng tới.

Bảo Châu vừa ăn bữa sáng, vừa ứng phó các loại đùa giỡn của mấy vợ lẽ, Bát phu nhân nhẹ nhàng sờ lên gương mặt mặt bóng loáng đỏ như trứng gà của cô, chậc chậc nói: “Một đêm không gặp, Bảo Châu càng xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn như trứng gà.”

Ngũ phu nhân với tư cách là mẹ chồng của Bảo Châu, nhìn con dâu trước mắt, càng xem càng thích, chẳng những gia thế tốt, hơn nữa người cũng đơn thuần đáng yêu, còn rất hiếu thuận, cô có cái gì. Cũng đem đi hiếu kính, lúc trước cô làm đồ chua, cũng mang về đây mònh bình lớn, lúc quần áo thịnh hành kiều dáng mới, cũng làm cho mỗi bà một bộ, đối với bà là mẹ chồng thì càng không cần phải nói.

Ngũ phu nhân từ bên tai tháo xuống đôi bông tai cho Bảo Châu: “Không có vật gì tốt, cái này con cầm lấy.”

“Cảm ơn bà bà, thật xinh đẹp.” Bảo Châu đối với bà nhoẻn miệng cười.

Thu đi đông tới, mắt thấy hơn tháng nữa là bước sang năm mới rồi, trong nhà vô cùng bận rộn, không chỉ là lễ mừng năm mới, còn có chuẩn bị chuyện sang năm Côn Sơn phải đi lên tỉnh học.

Ngày hôm đó Bảo Châu trong lúc rảnh rỗi đang ngồi trong sân phơi nắng, Lục gia bên kia đột nhiên gọi điện tới, Thẩm mẹ tiếp điện thoại, quản gia bên kia nói năm nay mất mùa, ngoài thành không ít người chết đói, người ở mấy địa phương chung quanh, đều đang chen chúc chạy về đây, trong đó không ít binh lính càn quấy, lưu manh, đi ngang qua không chuyện ác nào không làm, thế nhưng chà trộn trong những người dân chạy nạn, thực khó phát hiện, trước mắt những người này còn khoảng hai ba ngày sẽ đến thành, người trong thành, cũng đều đang hoảng loạn, có ít người đã chuyển chỗ ở ra bên ngoài, Lục lão gia sợ Bảo Châu và Côn Sơn ở trong tiểu viện không yên ổn, cho nên cố ý gọi điện thoại tới, muốn bọn họ lập tức chuẩn bị dọn nhà sang chỗ lớn hơn có tường bao vây, gia đinh cũng nhiều, tóm lại là tốt hơn một chút.

Thẩm mẹ vừa nói xong với Bảo Châu, Bảo Châu lười biếng không muốn động: “Không cần, con muôn ở chỗ này.”

Sau khi Côn Sơn trở về, vốn định khuyên Bảo Châu qua bên kia ở, nhưng thấy cô thật sự lưu luyến ở đây, nên cũng thôi, nghĩ thầm chính mình thân là đội trưởng trong đội cảnh sát hình sự, ai dám xông vào nhà hắn, thật sự là không muốn sống nữa, cho nên cũng không có để ý.

Kết quả ngày hôm sau đi cục cảnh sở, cục trưởng nói là bị bệnh, đã qua một ngày còn chưa tới, mới biết được hắn là mang theo cả nhà , chạy trốn ra ngoài, tiền hắn có, thiên tai đói không chết hắn, thế nhưng những bên trong nạn dân kia có rất nhiều ngư long hỗn tạp, nghe nói thị trấn bên cạnh đã xuất hiện thổ phỉ đạo tặc, binh lính càn quấy phá phách cướp bóc đốt nhà, quả thực là muốn thừa dịp cháy nhà hỏi của, hắn lúc này không đi, đến lúc đó Vận Thành lâm vào đại loạn, Diêm Tích Sơn trách tội xuống, hắn cũng đừng mong sống nữa.

Hắn vừa đi, thị trưởng đã luống cuống, chung quanh không có quân đội ah! Quân đoàn Diêm Tích Sơn vốn đóng quân lâu dài ở một huyện phụ cận, gần đây có nhiệm vụ điều đi, hiện tại toàn bộ thành phố chỉ để lại chừng trăm người canh gác cùng chừng trăm người già yếu còn sót lại, như thế nào đẩy lên hứng mũi chịu sào?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trân Bảo Vợ Yêu
Chương 74

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 74
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...